Tiểu Bối Bối ôm lấy chân Thanh Tú, ánh mắt long lanh như sắp khóc.
Trái tim Thanh Tú mềm nhũn. Cô cúi xuống xoa đầu cô bé, rồi dịu dàng nói:
“Con ngoan nhé, đi học đi. Mẹ hứa sẽ làm bánh đợi con về ăn. Mai mẹ lại dẫn con đi chơi. Nhé?”
“Dạ!”
Tiểu Bối Bối phụng phịu, nhưng vẫn nghe lời. Bé lấy cặp, ngoái đầu lại nhìn Thanh Tú tới ba lần trước khi bước ra khỏi phòng.
Cô đóng cửa lại, rồi thả người xuống giường. Không gian yên ắng lạ lùng. Nơi này thật đẹp, nhưng sao cô vẫn cảm thấy xa lạ đến mức không thể thư giãn được?
Ánh mắt cô vô thức hướng về phía đối diện hành lang, nơi có cánh cửa gỗ khép chặt: phòng của Đình Vũ.
Người đàn ông ấy, từ khi cưới cô đến giờ, ngoài việc ký hợp đồng và dẫn đi đăng ký kết hôn, thì gần như không nói thêm câu nào mang tính cá nhân. Anh không hỏi cô thích ăn gì, không hỏi cô sợ gì, cũng chẳng hỏi cô có cảm thấy ổn không.
Lạnh lùng. Xa cách. Và thờ ơ đến đáng sợ.
Thanh Tú thở dài, rồi đứng dậy bắt tay vào sắp xếp hành lý vừa được chuyển tới.
Cô treo quần áo vào tủ: vài bộ đồ giản dị, một chiếc váy trắng tinh khôi mà cô yêu thích nhất, vài chiếc áo khoác mỏng. Cô đặt bộ mỹ phẩm chăm sóc da lên bàn, chỉnh lại khung ảnh ba người cô, San San và Tử Du đang cười tươi bên kệ bánh, để ở đầu giường như một lời nhắc nhở về cuộc sống cũ, về cô của “trước khi trở thành vợ người ta”.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, cô ngồi xuống giường, ngẫm nghĩ một lúc. Nhớ đến lời hứa với Tiểu Bối Bối và cả Đình Vũ, rằng cô sẽ làm bánh cho cả hai người. Cô cảm thấy hào hứng.
Làm bánh, điều duy nhất giúp cô cảm thấy bản thân vẫn là mình.
Cô bật dậy, mở tủ chọn trang phục ra ngoài. Sau một lúc chọn lựa, cô quyết định mặc chiếc quần jean cạp cao, áo thun trắng tay lỡ, đi cùng đôi sneaker trắng đơn giản. Mái tóc đen dài được buộc gọn, kẹp thêm chiếc kẹp tóc cupcake, món quà sinh nhật từ San San.
Thay vì túi xách xanh ngọc quen thuộc, cô chọn đeo chiếc balo đen trắng có thêu dòng chữ “Moew Cake” bằng chỉ bạc. Nhìn mình trong gương, cô thấy bản thân chẳng khác gì cô Thanh Tú của ngày hôm qua, ngoài sự thật là cô vừa mới kết hôn.
Xuống đến phòng khách, cô gặp quản gia Hà đang kiểm tra sổ thực phẩm cùng người giúp việc.
“Thiếu phu nhân định ra ngoài ạ?”
Bà Hà ngẩng đầu hỏi.
“Dạ, con ra ngoài mua ít nguyên liệu làm bánh cho tiểu Bối Bối với, anh Đình Vũ.”
Cô ngập ngừng khi nhắc đến tên anh.
“Để tôi gọi tài xế đưa cô đi nhé.”
“Không cần đâu bác. Con đi một chút rồi về.”
“Không được đâu ạ. Khu này không bắt được xe công cộng. Với lại, thiếu gia dặn rằng bất cứ khi nào thiếu phu nhân ra ngoài đều phải có người đưa đón.”
Thanh Tú khựng lại. Anh đã dặn?
Vậy là, anh không thờ ơ như cô nghĩ sao?
“Vậy con cảm ơn bác. Mà con sẽ ghé tiệm bánh của bạn con ăn trưa luôn. Không phiền đâu ạ.”
“Vâng. Nhưng cô nhớ về trước bốn giờ chiều. Thiếu gia dùng bữa rất đúng giờ, và tiểu thư cũng vậy.”
“Dạ. Con sẽ về sớm.”
Chỉ vài phút sau, chiếc xe quen thuộc đậu trước cửa. Anh tài xế trẻ cúi đầu mở cửa cho cô. Trên vai cô là balo nhỏ, trong lòng là một quyết tâm lạ kỳ: Biến nơi này thành tổ ấm, dù chỉ là một phía.