Chương 14

Bước lên cầu thang tầng hai của biệt thự, Thanh Tú có cảm giác mình như đang bước vào một thế giới khác, yên tĩnh hơn, riêng tư hơn, và cũng có phần xa lạ hơn. Từng bước chân in trên tấm thảm dày trải khắp hành lang như bị hút vào không gian im ắng, chỉ còn tiếng rì rào từ vườn cây ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vọng vào.

Dẫn đầu là quản gia Hà, dáng người thẳng, chậm rãi nhưng vững chãi. Đi giữa là Tiểu Bối Bối, bé con líu ríu không ngừng, còn tay vẫn nắm chặt tay Thanh Tú như thể sợ cô sẽ biến mất nếu buông ra.

“Mẹ ơi, sắp tới rồi nè. Phòng của mẹ ở cuối hành lang đó. Đẹp lắm luôn!”

Giọng bé con vang lên đầy hào hứng.

Cánh cửa phòng mở ra, để lộ một không gian khiến Thanh Tú ngẩn người ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.

Phòng rộng khoảng hơn ba mươi mét vuông, với cửa sổ lớn tràn ánh nắng. Nội thất được thiết kế tinh tế theo phong cách hiện đại kết hợp cổ điển. Màu be và xanh ngọc là hai gam màu chủ đạo, mang đến cảm giác dịu dàng và ấm cúng. Trên bàn nhỏ gần cửa sổ đặt một bình hoa lavender khô, lan tỏa hương thơm nhẹ nhàng dễ chịu. Giường lớn đặt ở giữa phòng được phủ ga trắng, gối xếp gọn gàng, tấm chăn mỏng màu pastel như đang mời gọi người ta nằm xuống thư giãn.

“Mẹ ơi, mẹ thấy phòng có đẹp không? Có thích không?”

Tiểu Bối Bối vẫn không buông tay cô, vừa hỏi vừa lắc nhẹ cánh tay cô.

Thanh Tú khẽ gật đầu, môi cong lên thành nụ cười dịu dàng:

“Đẹp lắm, mẹ thích lắm. Cảm ơn con gái yêu.”

“Đây là phòng riêng của thiếu phu nhân ạ. Bên cạnh là phòng của tiểu thư.”

Quản gia Hà nói thêm.

Thanh Tú nhìn quanh, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cô hỏi với giọng hơi ngập ngừng:

“Vậy... còn phòng của anh Đình Vũ thì sao ạ?”

Bà Hà mỉm cười rất nhẹ, ánh mắt hơi lảng sang chỗ khác:

“Phòng của thiếu gia nằm ở phía bên kia hành lang. Nhưng thiếu gia không thích ai tùy tiện vào phòng mình, trừ người dọn dẹp. Thiếu phu nhân, xin đừng tự ý vào, nếu chưa được cho phép.”

“À, dạ.”

Thanh Tú đáp, ánh mắt vụt qua chút thất vọng.

Cô biết đây chỉ là một cuộc hôn nhân trên giấy, nhưng trong lòng vẫn tồn tại một ảo tưởng nho nhỏ, rằng họ sẽ chung phòng, có thể từ từ hiểu nhau, rồi biết đâu sẽ trở thành một gia đình thật sự.

Cô đã tưởng tượng đến việc mỗi sáng thức dậy sẽ thấy anh đọc báo bên cạnh, hoặc mỗi tối sẽ cùng anh trò chuyện vài câu trước khi đi ngủ. Nhưng hóa ra, ranh giới vẫn rất rõ ràng. Cô là khách. Một người khách sống chung mái nhà.

“Tiểu thư, đến giờ đi học rồi ạ.”

Giọng nói nhẹ nhàng của quản gia Hà kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Hôm nay con nghỉ học nha mẹ. Con muốn ở nhà chơi với mẹ.”