“Còn đây là sữa của cô chủ nhỏ. Hôm nay có mẹ rồi, uống giỏi vào nha!”
“Dạaaaa!”
Bé reo lên, bưng ly sữa lên uống một hơi.
“Mẹ uống nước đi rồi con dẫn mẹ lên phòng!”
Cô bé hớn hở.
Thanh Tú đang định cầm ly nước thì chợt dừng lại.
Lên phòng? Phòng của mình? Ở đâu? Mình và anh ấy… ở chung phòng ư?
Một ý nghĩ hiện lên khiến má cô nóng bừng. Cô liếc nhìn về phía Đình Vũ, như thể anh có thể đọc được suy nghĩ của cô.
Anh vẫn đứng đó, tay còn cầm điếu thuốc dở dang. Đôi mắt anh lặng lẽ hướng về cô.
“Mẹ bị sốt hả? Mặt mẹ đỏ quá à!”
Tiểu Bối Bối la lên, đặt tay lên trán Thanh Tú.
Cô luống cuống, vội cầm ly nước cam uống vội để trốn ánh mắt dò xét kia. Dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, nhưng không đủ để xoa dịu trái tim đang đập liên hồi.
“Mẹ…”
Tiểu Bối Bối nhảy xuống khỏi ghế, nắm tay cô.
“Đi lên phòng với con nha! Con chuẩn bị sẵn rồi đó. Có cả thú bông, và gối Hello Kitty nữa!”
“Ừ, mẹ đi với con.”
Cô đứng dậy, tay nắm chặt tay bé. Hành lang tầng hai dài và rộng, lót thảm êm ái. Những bức tranh treo tường, lọ hoa đặt trên kệ đều chỉn chu như một khách sạn hạng sang.
Phòng của cô nằm ở cuối hành lang. Trúc Linh đi trước mở cửa. Căn phòng sơn màu pastel nhạt, có giường đôi, bàn trang điểm, tủ sách nhỏ, và cả kệ bánh ngọt bằng nhựa được xếp ngay ngắn bên cửa sổ.
“Đây là phòng mẹ đó. Mẹ thích không?”
Tiểu Bối Bối ngẩng đầu.
Thanh Tú nhìn quanh. Trái tim như mềm ra.
“Ừ… mẹ thích lắm.”
“Bố nói mẹ thích màu xanh ngọc. Con chọn rèm cửa xanh ngọc nè. Gối cũng xanh ngọc luôn!”
Bé nói, tự hào như vừa được tặng quà.
“Bố… nói vậy hả?”
Thanh Tú ngập ngừng.
Cô không dám nghĩ nhiều. Chỉ khẽ gật đầu và siết tay bé chặt hơn.
“Con ngoan quá.”
Cô xoa đầu Bối Bối.
Lúc ấy, tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Là Đình Vũ.
Anh đứng đó, tay vẫn trong túi quần, ánh mắt không quá biểu cảm.
“Nếu em thấy mệt thì cứ nghỉ ngơi. Trưa nay chúng ta cùng ăn với nhau một bữa.”
Anh nói, giọng nhẹ nhàng lạ thường.
Thanh Tú chỉ kịp gật đầu. Khi cánh cửa khép lại, cô ngồi xuống giường, ánh mắt nhìn ra khoảng trời xanh ngoài cửa sổ.
Tất cả mọi thứ đến quá nhanh. Nhưng... tại sao lại không thấy sợ? Tại sao lại thấy… bình yên?
Tiểu Bối Bối đang lục trong tủ đồ, lấy ra con gấu bông to tướng rồi chạy lại nhét vào tay cô.
“Mẹ ôm bé Gạo ngủ nha. Con cũng ngủ với mẹ luôn. Tối nay mình kể chuyện cho nhau nghe.”
“Ừ. Mẹ sẽ kể chuyện công chúa cho con.”
“Không! Con muốn nghe chuyện mẹ gặp bố. Mẹ kể từ đầu cho con nghe nha!”
Thanh Tú bật cười. Bé con này, không bỏ sót điều gì.
Cô ôm con gấu bông, nhìn con gái nhỏ đang nhảy nhót khắp phòng, và trong một giây phút thoáng qua, cô thầm nghĩ…
Có khi nào… chính cô mới là người được cứu rỗi, khi bước vào cuộc đời này không?