Câu hỏi ấy, đơn giản thôi, nhưng khiến tim cô như bị thắt lại. Cô chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì Đình Vũ đã cất tiếng, giọng anh trầm trầm, dịu hơn thường ngày:
“Bởi vì mẹ có việc phải làm. Mẹ phải học làm bánh thật giỏi để khi về có thể làm cho con ăn mỗi ngày.”
“Thật không mẹ?”
Bé quay sang, mắt sáng rực.
“Thật mà. Mẹ học làm bánh ngọt đó. Mẹ biết con thích bánh ngọt, đúng không?”
Thanh Tú cười nhẹ, vén một lọn tóc xõa của bé ra sau tai.
“Thích lắm! Bố con cũng thích nữa. Mẹ biết không, mỗi lần con ngoan, bố sẽ cho con ăn một cái cupcake. Nhưng bố làm dở ẹc à, toàn là mua sẵn không à!”
Tiểu Bối Bối chun mũi, bĩu môi.
Lời bé nói khiến cả Thanh Tú và Đình Vũ bật cười. Tiếng cười ấy làm dịu đi không khí trong căn phòng, và dù chỉ trong chốc lát, nó khiến tất cả những rào cản vô hình dường như tan biến.
“Thế thì từ nay mẹ sẽ làm bánh cho con và bố ăn mỗi ngày, được không?”
“Dạaaaa! Vậy mai con đem đi lớp cho các bạn ăn. Con sẽ nói là mẹ con làm. Vậy là mấy bạn không trêu con không có mẹ nữa!”
Giọng bé đột nhiên nhỏ lại, ánh mắt cụp xuống.
Thanh Tú khựng lại. Bên cạnh, Đình Vũ siết chặt ngón tay lại. Anh không nói gì, chỉ đứng dậy, rút trong túi áo ra một gói thuốc lá, bước ra phía cửa sổ.
Anh không hút thuốc trước mặt con gái. Nhưng có vẻ, lúc này anh thật sự cần một chút khói để giấu đi sự xao động trong lòng.
Thanh Tú ngồi im, nhìn theo bóng lưng anh. Cao lớn, thẳng tắp, nhưng lẻ loi. Anh có một nỗi cô đơn khó chạm tới, như thể cả thế giới này đã từng quay lưng với anh, khiến anh phải trở nên lạnh lùng để tự bảo vệ mình.
“Mẹ ơi, mai mẹ chở con đi học được không? Có mẹ tham gia ngày hội gia đình với con được không? Tụi bạn con có cả bố và mẹ, tụi nó thi trò chơi hay lắm, mà con thì…”
Cô bé nói nhỏ, rồi dụi đầu vào ngực Thanh Tú. Giọng nói nhỏ nhẹ ấy như dao cứa vào lòng cô.
“Được chứ. Mẹ sẽ đi với con. Từ giờ mẹ sẽ ở đây,bên cạnh con, không đi đâu nữa.”
Cô ôm Bối Bối chặt hơn, như thể muốn bù đắp tất cả những năm tháng cô bé đã thiếu vắng tình thương của mẹ.
Ở phía xa, dưới ánh nắng chiếu xiên qua tấm kính, khói thuốc bay lượn mờ ảo quanh gương mặt Đình Vũ. Anh quay đầu lại, và đôi mắt đó lần đầu tiên hiện rõ một nỗi đau sâu kín.
“Mời thiếu phu nhân dùng nước.”
Giọng Trúc Linh cắt ngang khoảnh khắc.
Cô đặt một ly nước cam mát lạnh xuống bàn. Ánh mắt cô gái trẻ liếc sang Tiểu Bối Bối với nụ cười trìu mến.