Chương 11

Tiếng chim hót vang ngoài vườn như lời chào nhẹ nhàng chào đón một ngày mới bắt đầu trong biệt thự nhà họ Đình. Ánh sáng len lỏi qua khung cửa sổ lớn, soi rọi vào không gian sang trọng mang vẻ bán cổ điển. Mọi thứ đều chỉn chu, có phần lạnh lẽo, ngoại trừ tiếng cười trong trẻo vừa vang lên từ một thiên thần nhỏ khiến bầu không khí ấy như được thổi một luồng ấm áp bất ngờ.

“Aaaaa! Mẹ hôn con là con sẽ tính lãi đó nha!” – Tiểu Bối Bối ôm chặt má, la lên đầy thích thú.

Vừa mới đó, Thanh Tú chỉ mới cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên má bé, nhưng phản ứng của cô bé khiến trái tim cô không khỏi mềm nhũn. Cặp má bánh bao đỏ hồng, ánh mắt long lanh như hai viên ngọc trai đen, và đôi môi chúm chím kia, tất cả hợp lại tạo thành một sinh vật nhỏ bé vừa đáng yêu vừa khiến người đối diện muốn tan chảy.

“Mẹ đi ngoài đường mệt lắm nên chỉ muốn hôn tiểu Bối Bối một cái để tiếp thêm sức mạnh thôi, vậy mà còn bị tính lãi là sao nè?”

Thanh Tú giả bộ giận dỗi, chu môi lên nhìn cô bé.

Tiểu Bối Bối bật cười khúc khích, hai tay bé xíu quàng lấy cổ Thanh Tú, dụi mặt vào vai cô:

“Thôi được rồi! Không tính lãi nữa. Mẹ muốn hôn bao nhiêu cũng được hết!”

Thanh Tú bật cười, tiếng cười trong trẻo và nhẹ như gió thoảng. Có điều gì đó trong cô bắt đầu chuyển động, một cảm giác mà cô chưa từng cảm nhận trước đây. Không phải là cảm xúc khi yêu một người đàn ông trưởng thành, mà là thứ cảm xúc đặc biệt, thiêng liêng, tình yêu của một người mẹ dành cho con.

Cô đặt thêm vài cái hôn nhẹ lên má bé, rồi ôm cô bé vào lòng. Tiểu Bối Bối dụi đầu vào cổ cô, mùi sữa thơm lẫn hương dầu gội trẻ em phảng phất khiến Thanh Tú nhắm mắt lại trong một giây. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình thật sự thuộc về một nơi nào đó.

Bên cạnh, Đình Vũ, người đàn ông với gương mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, đang ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ nhìn hai người họ. Không nói gì, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một cách rất nhẹ, gần như không ai có thể nhận ra. Nụ cười hiếm hoi đó khiến gương mặt anh trở nên ấm áp hơn rất nhiều, như thể vừa hé lộ một phần cảm xúc đã bị che giấu từ rất lâu.

“Mẹ… sao mẹ đi lâu vậy mới về với con?”

Đột nhiên, Tiểu Bối Bối bất ngờ hỏi, ngẩng đầu lên nhìn Thanh Tú, ánh mắt long lanh đầy vẻ tò mò.

Thanh Tú hơi sững lại.