Cô ngẩn người.
Là con gái của Đình Vũ sao?
Vậy mẹ của bé đâu? Tại sao lại thân thiết với mình đến vậy...?
Hàng loạt câu hỏi vụt qua trong đầu Thanh Tú, nhưng chưa kịp sắp xếp lại thì giọng nói trầm ấm của Đình Vũ vang lên sau lưng:
“Vào nhà thôi nào, Bối Bối.”
Cô quay lại nhìn anh. Lần đầu tiên kể từ sáng, giọng anh trở nên ấm áp lạ thường, ánh mắt anh nhìn con gái cũng không còn lạnh lùng mà đầy dịu dàng và chiều chuộng.
Trái tim Thanh Tú lại đập mạnh hơn.
Liệu có ngày nào đó, anh cũng sẽ nhìn mình như vậy chứ?
Gương mặt cô bất giác ửng hồng.
“Lại đây, bố bế nào.”
Đình Vũ giơ tay ra.
“Không! Con muốn mẹ bế cơ!”
Bối Bối ôm chặt cổ Thanh Tú, không rời.
“Mẹ, mẹ bế con vào nhà nhé?”
Bé con nhìn cô với ánh mắt long lanh.
Thanh Tú cười dịu dàng. “Được rồi. Mẹ sẽ bế con.”
“Ya!”
Bối Bối hét lên thích thú.
Cô bé bám lấy cổ Thanh Tú như thể sợ nếu buông ra, người mẹ này sẽ biến mất.
Thanh Tú bế bé gái trong tay, bước theo sau Đình Vũ vào nhà.
Căn biệt thự bên trong mang phong cách bán cổ điển pha hiện đại. Màu trắng kem chủ đạo phối cùng nội thất gỗ sồi tạo cảm giác vừa sang trọng vừa ấm áp. Đèn chùm pha lê treo giữa trần chiếu xuống ánh sáng êm dịu. Không khí trong nhà thơm nhẹ hương oải hương và sáp nến, dễ chịu đến lạ thường.
Một cô gái trẻ kéo vali của Thanh Tú đặt ngay ngắn cạnh ghế sofa, rồi nhanh nhẹn cúi đầu:
“Thiếu phu nhân đi đường xa chắc mệt rồi, em vào pha nước mát cho cô.”
“Dạ, à ừm, cảm ơn em!”
Thanh Tú ngập ngừng, nhưng cô gái đã nhanh chân chạy biến vào bếp.
Một giọng nói chậm rãi vang lên từ phía sau:
“Đó là Trúc Linh, phụ trách bếp và dọn dẹp. Có gì thiếu phu nhân cứ dặn con bé.”
Thanh Tú quay lại. Là người phụ nữ trung niên lúc nãy, dáng người phúc hậu, tóc búi gọn, gương mặt nghiêm túc nhưng toát ra vẻ thân cận dễ gần.
“Tôi là Hà, quản gia ở đây. Cô có thể gọi tôi là bác Hà, hoặc quản gia Hà, tùy ý.”
Sau đó, bác Hà lần lượt giới thiệu từng người trong đội ngũ giúp việc trong nhà. Ai cũng lễ phép và kín đáo, ánh mắt có phần e dè khi nhìn Thanh Tú.
Khi mọi người chờ cô phản hồi, Thanh Tú vội đứng dậy, khẽ cúi đầu:
“Chào mọi người. Em, à, tôi là Thanh Tú. Mọi người cứ gọi tôi là Thanh Tú là được ạ. Gọi thiếu phu nhân nghe, ừm, có chút không quen lắm.”
Bác Hà khẽ mỉm cười. Không nói gì, nhưng ánh mắt mang theo thiện cảm.
Thanh Tú ngồi xuống cạnh Bối Bối, bé gái giờ đã yên vị trên ghế sofa, chơi với búp bê. Tay bé bám lấy vạt váy của Thanh Tú như thể sợ bị chia cách. Cô khẽ vuốt tóc con bé, lòng có chút xao động.