"Vâng..." Diệp Hiểu Manh vẫn tỏ vẻ không cam lòng, nhưng lời viện trưởng, cô không dám cãi lại.
Từ ngày đầu vào viện nghiên cứu, cô đã được Thời Vĩnh Thần sắp xếp làm trợ lý cho Thời Vũ, do chính tay Thời Vũ hướng dẫn từng chút một. Chớp mắt đã gần ba năm trôi qua, từ một thực tập sinh mờ mịt, cô đã dần được đẩy lên vai trò nghiên cứu viên. Bên cạnh công việc thường ngày, cô còn có một nhiệm vụ quan trọng theo dõi và báo cáo tình hình của Thời Vũ cho Thời Vĩnh Thần. Chuyện này Thời Vũ không hề hay biết. Nói một cách không quá thì cô chẳng khác nào "tai mắt" mà Thời Vĩnh Thần cài bên cạnh con gái mình.
Tại sao Thời Vĩnh Thần lại làm vậy, Diệp Hiểu Manh cũng không hiểu nổi. Cô chỉ biết ông rất lo cho sức khỏe của Thời Vũ. Nhưng thật ra Thời Vũ cực kỳ khỏe mạnh, lại còn chăm đi tập thể dục.
Hôm nay Thời Vũ bận rộn hơn hẳn mọi khi. Trong lòng cô mơ hồ đoán được, việc ba cô đột ngột sai cô đến Tường Khúc vào thời điểm này chắc chắn không đơn giản chỉ là để xử lý văn bia. Ông muốn cô tránh xa Hứa Trọng Khiên một thời gian. Vài tháng không gặp, có lẽ sẽ quên được? Với người khác thì còn có thể. Nhưng với cô... Thì sao?
Quên một người, có khi là chuyện vô cùng khó. Nhưng cũng có khi lại là việc cực kỳ đơn giản.
Chỉ tiếc, ba cô không hiểu cô đủ sâu. Ông quanh năm ở nước ngoài, làm sao hiểu được lòng dạ con gái? Nếu chỉ vì vậy mà có thể dứt bỏ được, thì hai năm qua, cô đâu cần phải sống đau khổ đến thế.
Thời Vũ xách túi vai, bước ra khỏi văn phòng với dáng vẻ duyên dáng như thường. Cô rời khỏi sảnh chính, đi về phía thang máy. Mỗi nơi cô bước qua đều để lại những lời trầm trồ. Đám thực tập sinh mới đến đều ngoái đầu nhìn, thì thầm bàn tán rằng tiến sĩ Thời xinh đẹp như vậy, cả ngày chỉ ngồi trong văn phòng làm nghiên cứu thật quá phí, một người đẹp thế kia sinh ra là để được ngắm nhìn mới đúng.
Những lời như thế, mấy năm trước cô đã từng nghe rồi. Nhưng chưa bao giờ lấy đó làm niềm tự hào. Với một người coi trọng tình cảm như cô mà nói, nếu không có được trái tim người mình yêu, thì có gương mặt đẹp thế nào cũng chỉ là phù phiếm.
Vừa đi xuống lầu, Thời Vũ vừa mải nghĩ, trong đầu lướt qua đủ thứ ý niệm, tay vẫn ôm chặt tập tài liệu Thời Vĩnh Thần đưa. Trước khi đến Tường Khúc, cô nhất định phải tranh thủ thời gian đọc hết đống tài liệu này.