Chương 36: Cô ấy là người thế nào

"Cô ấy là người thế nào?"

Hứa Trọng Khiên suy nghĩ một lúc, rồi khẳng định: "Rất khác em."

Đúng vậy, trong trí nhớ của anh, Freya và Thời Vũ hoàn toàn khác nhau. Thời Vũ nhiệt tình, chủ động. Freya thì điềm tĩnh, lý trí. Thời Vũ là nữ tiến sĩ được mọi người khen là thiên tài, nhưng lại mang tâm hồn thiếu nữ lúc nào cũng vui vẻ lạc quan. Còn Freya từ khi còn trẻ đã luôn giữ vẻ kiêu kỳ, lạnh lùng không hợp thời. Sự khác biệt giữa họ là quá rõ ràng.

"Cô ấy rất lý trí. Đến bản thân cô ấy cũng không biết rằng sự lý trí đó đôi khi có thể làm tổn thương người khác."

Đây là lần đầu tiên Hứa Trọng Khiên chủ động kể với Thời Vũ về quá khứ của mình. Và một khi đã mở lời, anh nói không dứt. Anh kể về lần đầu gặp Freya ở nước ngoài, và cả mối tình nồng nhiệt giữa hai người.

Freya rất đẹp. Lần đầu gặp cô, cô mặc chiếc váy đỏ rực như hoa hồng, tóc xoăn màu hạt dẻ dài đến eo, rực rỡ chói mắt. Chỉ cần liếc nhìn, anh đã biết cô sẽ là người anh theo đuổi cả đời. Có lẽ Freya cũng nghĩ vậy, nên đến lần gặp thứ hai, họ đã yêu nhau.

Lúc ấy Freya mới ngoài hai mươi, vẫn còn ở tuổi thích rong chơi. Cô rất thích nắm tay anh dạo quanh các con phố, chuyện gì cũng thấy mới lạ. Ở nơi đất khách quê người, họ là người thân duy nhất của nhau. Mỗi lần cô cười với anh, anh đều nghe được tiếng tim mình đập rộn ràng. Vì thế anh chưa bao giờ nghi ngờ, rằng đời này chính là cô.

Ngày thứ ba sau khi yêu nhau, anh phát hiện ra một đặc điểm mới của cô như một con mèo kiêu kỳ, khó đoán. Ví dụ như: vừa mới đó họ còn thân mật thì thầm bên nhau, chớp mắt đã thấy một cặp đôi đang cãi vã bên đường, cô lập tức quay sang nói:

"Martin, nếu một ngày anh không còn yêu em nữa, hoặc yêu người khác rồi, nhất định phải nói với em đấy nhé."

Anh sững người: "Tự dưng em lại nói chuyện này làm gì?"

"Anh xem bọn họ kia." Freya chỉ vào cặp đôi đang cãi nhau: "Có thể họ từng rất yêu nhau, nhưng giờ thì sao? Em chỉ chợt nghĩ, giờ em cũng yêu anh, nhưng em không dám tưởng tượng cảnh anh hết yêu em. Em không muốn rơi vào kết cục như họ. Em nghĩ, đã yêu thì hãy yêu cho trọn, còn không yêu thì hãy chia tay văn minh, vậy sẽ tốt cho cả hai."

Một chuyện buồn như chia tay, mà cô lại nói nhẹ tênh, còn cười tươi rói như chẳng có gì.

"Ngốc à, đừng nghĩ linh tinh."