Lục Tây Thành dìu Thời Vũ đi ra ngoài. Lúc này cô đã say đến mức không phân biệt nổi phương hướng, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra người đang đỡ mình là Lục Tây Thành, thậm chí còn biết cảm ơn anh.
"Cô làm vậy... Khổ lắm đấy." Lục Tây Thành nói.
"Không khổ... Ngọt mà." Cô đang nói về rượu: "Rượu mơ rất ngon, rất ngọt."
Lục Tây Thành không biết nên đáp lại thế nào. Dù giờ có nói gì với cô thì chắc đến sáng mai cô cũng chẳng nhớ nổi.
Thời Vũ sống một mình, Lục Tây Thành sợ cô về nhà không ai chăm sóc nên đã gọi điện cho cha cô - ông Thời Vĩnh Thần để thông báo tình hình. Không ngờ khi nghe con gái vì Hứa Trọng Khiên mà uống say, ông cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ bảo anh cứ đưa cô về nhà cũ. Lúc đó Lục Tây Thành mới sực nhớ: Thời Vũ hình như đã nhiều năm không về nhà cũ ở rồi.
Điều anh không biết là nơi ở hiện giờ của Thời Vũ nằm ngay sát cạnh nhà của Hứa Trọng Khiên. Hai căn hộ chỉ cách nhau đúng một tòa nhà, đối diện nhau.
Kể từ khi xác định rõ tình cảm của mình dành cho Hứa Trọng Khiên, Thời Vũ đã muốn được gần anh hơn. Dù anh chưa thể nhanh chóng yêu lại cô, thì mỗi ngày được nhìn thấy anh cũng là điều hạnh phúc. Vì vậy cô đã dọn ra khỏi căn hộ lớn mới mua chưa lâu, chuyển sang sống ở một căn hộ nhỏ hơn dưới 100 mét vuông, chỉ để được ở gần anh hơn.
Nhờ vậy, hai người gặp nhau thường xuyên hơn, đôi khi còn tình cờ chạm mặt trong khu chung cư. Thế nhưng suốt hai năm qua, quan hệ giữa họ vẫn không tiến thêm chút nào, mãi dậm chân tại chỗ. Diệp Hiểu Manh từng trêu rằng đây chính là "tử cục", khiến cô mãi bị mắc kẹt trong đó.
"Lục Tây Thành..." Thời Vũ bắt đầu nói linh tinh: "Yêu một người... Có phải lúc nào cũng đau khổ thế này không? Hay là chỉ có mình tôi cảm thấy đau khổ? Thật sự rất khổ... Trong lòng nghẹn lắm... Tôi chẳng thấy vui gì cả..."
"Tôi không biết."
"Anh không biết? Sao có thể? Không lẽ anh chưa từng yêu ai?"
Bước chân Lục Tây Thành khựng lại, anh im lặng vài giây.
"Anh không nói tức là có rồi. Là ai thế?"
"Không có."
"Chắc chắn có. Nếu không thì đã chẳng do dự như vậy."
"Cô say rồi đấy." Vì sao say rồi mà vẫn nhìn ra anh do dự?
"Không nói thì thôi... Nhưng tôi vẫn muốn biết người anh từng yêu là người thế nào... Chắc chắn là rất xinh đẹp... Vì được anh thích mà..."
Thời Vũ như thể mở được chiếc hộp Pandora trong lòng, nói còn nhiều hơn bất kỳ đêm nào trước đó. Trong lúc chăm sóc cô, Lục Tây Thành vẫn đang nghe điện thoại, gọi xe để đưa cô về. Anh không lái xe, đành gọi một chiếc chuyên chở.