Chương 12: Uống rượu

Ánh mắt Hứa Trọng Khiên thoáng nghi hoặc. Tửu lượng của cô vốn không tốt, trước nay cũng chưa từng chủ động đề nghị uống rượu trước mặt anh. Nhưng hôm nay trông cô thật sự rất vui.

"Vậy thì uống một chút."

Được anh đồng ý, Thời Vũ mỉm cười. Cô gọi phục vụ: "Cái này, với cái này nữa, mỗi loại một chai."

"Uống nhiều thế?"

"Vì tâm trạng đang tốt mà." Cô chống cằm bằng hai tay, như một đứa trẻ vừa được cô giáo khen thưởng, tươi cười nhìn anh: "Mỗi lần gặp anh, tâm trạng em đều rất vui."

Trong mắt Hứa Trọng Khiên thoáng qua một tia xao động, nhưng anh vẫn cố kiềm chế cảm xúc đó xuống:

"Anh nghe Khinh Khinh nói em đã đến thị trấn cổ Tường Khúc làm lại khảo sát. Vất vả cho em rồi."

"Chỉ là việc trong phạm vi công việc thôi."

"Tiểu Vũ, cảm ơn em."

Thời Vũ không vui:

"Anh không cần cảm ơn tôi vì cô ta. Dù anh không nhờ, giáo sư Đàm cũng sẽ hỏi tôi lấy dữ liệu, đến lúc đó tôi vẫn phải quay lại."

"Anh biết. Nhưng để em phải bay liền mấy chuyến thế này, anh cảm thấy rất có lỗi."

"Sao anh biết?"

Cô ngạc nhiên. Chẳng lẽ là cái miệng lắm chuyện của Diệp Hiểu Manh nói ra?

"Khinh Khinh nói. Cô ấy cũng chỉ mới nghe đồng nghiệp nhắc em nghỉ phép sang Kenya, cô ấy thấy rất áy náy, ngại không dám nói trực tiếp nên nhờ anh chuyển lời cảm ơn."

Lại là La Khinh Khinh!

Thời Vũ bắt đầu nghi ngờ không biết Hứa Trọng Khiên có phải cố tình hay không. Rõ ràng nói mời cô ăn cơm để cảm ơn, vậy mà miệng mở ra ngậm vào toàn là La Khinh Khinh. Rõ ràng là cuộc hẹn giữa hai người, vậy mà cô lại có cảm giác như trong phòng còn có người thứ ba.

Từ lúc nào mà mối quan hệ giữa cô và Hứa Trọng Khiên trở thành như vậy? Hình như... Là từ sau khi La Khinh Khinh xuất hiện.

Nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào, bắt đầu mang món lên. Bầu không khí nặng nề trong phòng cuối cùng cũng tạm thời được xoa dịu.

Thời Vũ rót cho mình một ly rượu lớn, rồi nốc cạn.

Cô quen Hứa Trọng Khiên hai năm trước. Người đàn ông hoàn hảo như anh, đủ sức trở thành hình mẫu trong mộng của bất kỳ cô gái nào. Giống như kịch bản quen thuộc trong các bộ phim thần tượng, cô không thể kiềm lòng mà yêu anh.

Cô xinh đẹp, nhiệt tình, thông minh. Khi còn học đại học, cô đã được mệnh danh là "nữ tiến sĩ thiên tài", người theo đuổi cô chưa bao giờ dứt. Chỉ có Hứa Trọng Khiên là chẳng mảy may để tâm. Nhưng không sao, cô tin tưởng, sẽ có một ngày anh cũng sẽ yêu cô, giống như cô yêu anh vậy.