Rất nhanh, bóng hình Tân đã xuất hiện, Tân đứng chờ Hoàng ở một căn nhà cấp bốn khá là rộng lớn, thấy Hoàng phát hiện ra mình, Tân liền quay người tiến vào bên trong nhà trước, Hoàng thấy vậy cũng tắng tốc độ đuổi theo.
Ngay khi vừa mới bước vào trong nhà, cảnh tưởng lại khiến Hoàng tá hỏa muốn quay đầu bỏ chạy. Bởi bên trong căn nhà cấp 4 hơi cũ kĩ kia chính là một nhóm người dữ tợn đang chờ đợi mình. Điều làm Hoàng giật mình hơn chính là trong số những người có mặt ở đây thì có vài người quen thuộc. Mấy người đó nếu Hoàng không nhìn lầm thì chính là đàn em của Cường, cũng bởi vì đến nhà kèm cho Cường học nên Hoàng mới nhận ra.
Nhận ra ý đồ muốn bỏ chạy của Hoàng. Tân chỉ liếc mắt một cái đã có hai tên nhanh chóng đứng chặn Hoàng ở ngay cửa ra. Hoàng lúc này đầu óc đã có chút hoảng hốt, biết mình chạy không thoát nên mới quay người đối diện với Tân.
"Anh muốn gì ở tôi, có ăn thì lần trước cũng đã ăn rồi, rốt cuộc anh muốn giở trò gì nữa..."
"Anh yêu em thật lòng mà, em nói thế anh sẽ buồn lắm đấy!"
"Yêu thật lòng ư? Nếu như thật lòng vậy thì tại sao hai ta lại đối diện với nhau trong tình cảnh như thế này?"- Hoàng thốt lên một cách chán nản cùng mệt mỏi.
"Lời vừa rồi anh nói đều là thật lòng, chẳng qua hôm nay hẹn em đến đây là muốn nhờ em chút chuyện!"
"Chuyện gì mà không nói được ở trường?"
"Cái đó thì em không cần phải biết! Cứ ngoan ngoãn ở lại nơi này..."
Dứt lời, hai tên đàn em liền dẫn Hoàng vào một căn phòng khác, Hoàng cũng không có phản kháng bởi vì thừa biết, bản thân mình không chạy nổi. Căn phòng bên cạnh cũng đã được dọn dẹp khá sạch sẽ nhưng lại không có gì ngoài mấy cái ghế gỗ cả. Tân cũng rất là cẩn thận, còn sai người trói Hoàng vào ghế, cũng may là trói không quá siết cho nên Hoàng không thấy đau mấy nhưng cảm giác không dễ chịu chút nào...
Mãi cho tới khi trời gần tối, lúc này Tân mới bắt đầu thực hiện kế hoạch mà bản thân đã định ra. Ngay lập tức, một dòng tin nhắn được gửi đến cho Cường. Đó chính là hình ảnh Hoàng bị bịt miệng và trói chặt vào một chiếc ghế trong một căn phòng tối om chỉ có ánh đèn điện để nhận biết.
Cường sau khi xem được tin nhắn liền tá hỏa lên, tên Tân này thực sự là đang làm trò xằng bậy. Cường còn chưa kịp nói gì thì Tân đã nhanh chóng gửi vị trí và yêu cầu Cường đến một mình. Cường đang định âm thầm mang theo mấy người thì Tân lại nhắn thêm rằng, nếu như có thêm dù chỉ là một người đi cùng, ngay lập tức Tân sẽ phát trực tiếp hình ảnh mình cũng Hoàng ôm ấp tay trong tay lên mạng xã hội.
Không cần nói cũng biết ý Cường ra sao, tất nhiên là Cường từ bỏ và chỉ một mình đi tới vị trí mà Tân gửi. Tân thật sự rất thông minh và cũng nắm khá là rõ những giới hạn của Cường, chỉ cần không vượt qua những giới hạn đó thì Cường luôn rơi vào thế yếu.
Tuy nhiên, Cường chắc chắn rằng dù bản thân có làm theo tất cả những gì mà Tân yêu thì chưa chắc Tân đã chịu tha cho cả hai. Cho nên, ngay khi vừa đến nơi, Cường liền nhanh chóng gửi bức ảnh và vị trí cho một người khác rồi bình tĩnh bước vào trong.
Đúng như dự đoán, bên trong không chỉ có một mình Tân đang đợi mình mà nhiều thêm chục kr lạ mặt khác. Cường nhanh chóng nhận ra hai tên đàn em của mình cũng đang xuất hiện ở nơi này.
"Hai thằng kia, chúng mày làm gì ở nơi này?"
"Câm mồm, tao đáng tuổi bố mày đó nhóc con, chẳng qua là nghe đại ca sắp xếp nên mới tạm thời nghe lời mày thôi, đừng tưởng bở.."
Nghe đến đây, Cường như đã nhận ra điều gì đó, chỉ có điều vẫn không dám tin vào sự thật cho nên mới đảo mắt qua nhìn Tân đang dửng dưng như thể đó là chuyện hiển nhiên vậy.
"Rốt cuộc anh muốn gì?"
"Đến giờ phút này mà mày còn hỏi câu ngu ngốc đó sao? Đứa em ngu ngốc này, mày giả bộ với tao đúng không?"- Tân bật cười mỉa mai Cường một cách khoái trí.
"Hoàng đâu rồi, mau thả ra!"
"Ái chà, ông bố kia khôn biết dạy mày là phải tôn sư trọng đạo sao? Gọi thầy giáo của mình mà trống không thế này?"
"Anh có ý gì?"
"Haha, tất nhiên là tao muốn tất cả mọi thứ của lão ta rồi, mày bị ngu à?"
"Nhưng đó là bố ruột..."
"Câm mồm, đó là thứ mà tao không muốn nghe nhất, từ bé đến giờ lão già đó chưa từng coi tao là con ruột, trong mắt lão, tao chỉ là đứa bỏ đi, là đứa do gái đứng đường sinh ra. Tất cả là lỗi của mày, nếu như mày không xuất hiện thì tao đã không phải rơi vào tình cảnh như hiện tại..."
"Chẳng lẽ vụ tai nạn đó..."
"Ha hả...mày đoán đúng rồi, do tao sắp xếp cả, chỉ vì muốn tránh ánh mắt phán xét đầy ghê tởm của lão già đó mà tao phải làm như thế. À đúng rồi, mẹ mày ngã xe cũng do một tay tao sắp đặt. Thấy tao thế nào?"
Lúc này, Cường như chết lặng đi, bản thân không thể nào ngờ được Tân lại làm ra những chuyện như thế, nhưng thú thật một điều rằng sự thật mẹ ra đi là Tân lại không làm Cường quá là tức giận, bởi dù sao lúc đó Cường mới chỉ là đứa trẻ nên ba, cho nên ngoài bức ảnh còn xót lại ra, Cường gần như không có một tí ký ức nào về mẹ cả...
"Thả Hoàng ra, tôi sẽ bỏ qua tất cả, kể cả quyền thừa kế, tất cả đều nhường cho anh..."
"Wow! Thật sự là rất chung tình a, được rồi, đưa bé cưng ra ngoài này đi..."
Rất nhanh, Hoàng đã được hai tên đàn em đưa ra, Hoàng lúc này lại không thể động đậy được, ngay cả miệng cũng bị bịt lại. Khi nhìn thấy Cường, Hoàng liền không quá là ngạc nhiên, chỉ là không nghĩ rằng Cường lại thật sự vì mình mà đến tận nơi này, bởi vì nếu như Cường không đến thì cũng có khi Tân cũng không có cách nào ngoài việc quá phận một chút rồi thả mình về.
"Tốt ròi, người cũng đã gặp được, hiện tại chúng ta vào chuyện chính thôi, ngay bây giờ mày giơ hai tay lên rồi quỳ xuống đất..."
"Tôi nói này..."
"Câm mồm, làm theo lời tao nói..."
Thấy Tân không chịu nghe lời mình, Cường bèn bất lực làm theo, chỉ có điều ngay khi Cường vừa quỳ xuống đất không bao lâu thì đột nhiên Cường cảm thấy sau gáy mình đau nhói, dần dần ý thức của Cường mơ hồ rồi ngất lịm đi lúc nào không hay.
Khoảng hơn tiếng sau Cường mới tỉnh lại, tinh thần thanh tỉnh cũng là lúc Cường phát hiện ra bản thân đã bị trói giống y như Hoàng vậy. Chỉ có điều ngoài Hoàng và mình ra thì lại có thêm hai người khác cũng bị trói. Nhìn kĩ thì hai người đó chính là Long và Khôi. Mặc dù Cường chưa tiếp xúc nhưng cũng có điều tra qua về cả hai, và đây cũng là người mà Cường đã gửi vị trí trước khi tiến vào bẫy rập do Tân tạo ra.
Lúc cả ba người đều đã tỉnh lại, duy chỉ có Hoàng là vẫn bị dán băng dính ở miệng không nói chuyện được, còn Cường Long và Khôi thì Tân lại không hề bịt miệng. Cả ba đều được đặt khá gần nhau, còn Hoàng thì bị đặt đối diện với cả ba và bên cạnh là Tân đang đứng cùng với một con dao nhọn ở trên tay. Lúc này Cường vừa mới tỉnh lại cho nên mới giật mình vùng vẫy muốn thoát ra, chứ với Long và Khôi thì đã gào thét từ nãy đến giờ rồi.
Ngay cả bản thân Hoàng lúc này cũng thật sự là sợ hãi, có lẽ đầu óc của Tân thật sự là có vấn đề rồi, bản thân Hoàng lúc này rất là rối bời, Hoàng muốn mở miệng khuyên nhưng lại bị bịt miệng, hoặc có lẽ Tân sợ bị mình khuyên lui cho nên mới chỉ dán miệng có mình Hoàng mà thôi.
Hoang nghĩ đến điều đó rồi nhưng lúc này lại có chút bất lực bởi vì bản thân lại không thể làm điều gì khác ngoại việc nhìn Tân và lắc đầu. Tân có lẽ đã biết Hoàng muốn nói điều gì đó nhưng lại không để tâm mà bắt đầu hướng với ba người Long Khôi và Cường nói: