Hoàng rón rén tìm cái túi đựng đồ của mình nhưng mà tìm mãi cũng không thấy đâu, loay hoay 1 hồi lâu thì bất ngờ có bóng người đang chăm chú nhìn Hoàng ở ngay sau lưng. Hoàng lạnh cả sóng lưng từ từ quay người lại nhìn thử, đến khi ánh đèn chiếu tới thì lúc này cơn đau tim mới chấm dứt. Chính là tên biếи ŧɦái Tân dọa ma mình."Thầy Hoàng, nửa đêm rồi thầy không ngủ mà làm gì vậy?"
"À, tôi ơ...ờ thì...tôi quên chưa đánh răng thôi..."
"Vậy sao? Vậy thầy quấn khăn ở dưới làm gì vậy, cho tôi mượn cái khăn 1 lúc được không?"
Hoàng lặng thing không biết trả lời làm sao, tên đó chắc chắn đã phát hiện ra rồi, cái túi đồ cũng không phải tìm nữa, nhìn cái mặt giả ngơ kia là đủ hiểu có chuyện gì rồi.
"Thầy giỏi!!! Mau trả túi đồ cho tôi!!!"
"Cám ơn lời khen từ thầy, mà túi đồ gì sao tôi không biết?"
"Đừng giả vờ giả vịt, trả đây, có biết tôi đang lạnh lắm không?"
"Lạnh thì để tôi giúp thầy sưởi ấm?"
"Tránh ra nếu không thì đừng trách tôi không niệm tình đồng nghiệp!!!"
Hoàng hơi lùi lại phía giường tay quờ quạng sau lưng miệng thì không ngừng đe dọa Tân. Nhưng tìm mãi không thấy đâu, chợt dòng kí ức trước đó không lâu đã ùa về, nửa hòn gạch kia hồi nãy Hoàng đã bỏ chung vào túi đồ luôn mất rồi. Tân dường như đoán ra được suy nghĩ của Hoàng liền tự tin tiến lại gần hơn.
"Tôi cảnh cáo thầy 1 lần nữa, thầy mà dở trò là tôi la lên đó!!!"
"Thầy nói gì vậy, nếu không cần tôi sưởi ấm giúp thì thôi vậy, tôi đi ngủ trước..."
Bỏ mặc Hoàng đứng trơ ra đấy, Tân lại về giường của mình ngủ ngon lành còn Hoàng thì vẫn không tìm được túi đồ, hết cách, Hoàng đành phải mặc tạm túi đồ rồi đi ngủ, sáng mai còn phải tiếp tục đi nữa...
Sáng hôm sau
Do hôm qua ngủ khá muộn nên 7h sáng hôm sau Hoàng mới lục đυ.c ngồi dậy. Đập vào mắt Hoàng là Tân đang nhìn chằm chằm vào mình mà chính xác hơn là phần hạ bộ bên dưới do không có lớp qυầи иᏂỏ ngăn ép nên nó đang tơ hơ trỗi dậy đòi công đạo. Vội vàng, Hoàng lấy tay che lại rồi xả thẳng vào mặt Tân
"Thầy còn dám nhìn, trả quần cho tôi..."
"Thầy nói gì vậy, quần thầy không phải là ở ngay bên đầu giường hay sao!!!" - Tân vừa nố vừa chỉ tay về phía đầu giường.
Quay lại nhìn thì đúng là nó ở ngay bên đầu giường thật, nhưng mà quần gì mà là lạ, Hoàng dám khẳng định bản thân không hề mua cái quần này bao giờ.
"Đây...đây là cái gì...thứ này không phải của tôi..."- Hoang né tránh nói, trên mặt có chút đỏ lên.
"Ồ tôi tưởng nó là của thầy, trong cũng rất đẹp mà..."
"Tôi biết tất cả là do thầy bày ra, mau trả quần lại cho tôi, sắp đến giờ phải đi rồi!!!"
"Thầy còn biết là sắp đến giờ phải đi tại sao không nhanh chóng mặc quần vào đi. Lát nữa đi đường không cẩn thận thằng bé nó cứng lên là học sinh nhìn thấy đó. À tôi quên không báo với thầy, lịch trình hôm nay của chúng ta sẽ tới công viên nước vui chơi, thầy vẫn là nên mặc nó vào nếu không muốn xấu hổ với các học sinh của mình, tôi ra ngoài trước đây..."
"Cố ý...tên đó nhất định là cố ý, nhưng phải làm sao đây!!!"
Hoàng thở dài cầm cái quần sịp ở trên tay, nhưng đúng hơn phải gọi là quần sịp lọt khe mới đúng, ở phần đằng sau không hề có tí vải để che nào cả, lát nữa đi công viên nước chắc chắn ngại càng thêm ngại. Đang loay hoay không biết phải làm thế nào thì bất ngờ có người đi vào phòng, Hoàng tưởng là Tân nên cũng không thềm quay người lại nhìn.
"Thầy Hoàng ơi, chuẩn chị xong chưa, chúng ta sắp xuất phát rồi đó!"
Nghe tiếng liền biết không phải là Tân mà là anh hướng dẫn viên, Hoàng vội vàng giấu đi cái qυầи иᏂỏ rồi nhanh chóng quay lưng lại đáp.
"À vâng, tôi sắp xong rồi!!"
"Vậy tôi chờ thầy mặc quần nhé!!!"- anh hướng dẫn viên mỉm cười đáp.
Hoàng ngại ngùng vội lấy tay che chắn đi hạ bộ, lần này thực sự là ngỏm mất, bị 2 người khác nhìn thấy mất rồi, biết tìm cái lỗ nào mà chui vào cho đỡ nhục.
"À khoan đã, tôi nhờ anh 1 chút được không?" - Hoàng ngại ngùng hỏi nhanh.
"Vâng thầy nói đi..."- Anh hướng dẫn viên dừng bước nói.
"À thì...tôi quên không mang theo quần, anh có thể cho tôi mượn tạm được không? Lúc về tôi sẽ trả!!!"- Hoàng ngại ngùng nói ra.
"À, tôi vẫn còn 1 cái quần, nếu thầy không chê thì tôi sẽ cho mượn..."
Thật may quá, dù có chút ngại ngùng nhưng vẫn đỡ hơn là để đám học sinh nhìn thấy. Mà lúc anh hướng dẫn viên quay lại đưa quần, Hoàng hơi đơ người ra, đây là quần sịp tam dạng, Hoàng lâu rồi toàn mặc dạng quần, lần này nhìn thấy cái quần tam giác có chút không quen, nhưng như vậy cũng được, có còn hơn không.Thật sự anh hướng dẫn viên kia cố ý hay nó là thật mà cái quần nó chật quá, thắt thằng nhỏ lại khiến Hoàng bứt rứt không thôi. Nhưng giờ cũng đã đến lúc xuất phát, không kịp mượn cái quần khác mà thực ra Hoàng cũng ngại không dám làm phiền người ta lần nữa.
Tân thật sự không nói điêu, điểm dừng xe tiếp theo không ngờ lại là đúng là công viên nước. Cũng may, Tân cho các học sinh đi thay quần bơi trước, sau đó mới đến lượt các thầy.
Mục đích của Tân tất nhiên là trong lúc thay quần bơi rồi nhân tiên ngăm luôn cặp mông nho nhỏ gầy gầy của Hoàng mà không bị cái quần che mất. Nào ngờ đâu lúc Hoàng thay quần, Tân liền trố mắt phát hiện cái quần lọt khe hồi sáng không thấy đâu mà thay vào đó là cái quần xì dạng tam giác. Mặc dù có chút tức tối không biết Hoàng kiếm nó ở đâu ra nhưng cái quần xì dạng này cũng hơi chút thỏa mãn Tân rồi.
Thay quần xong, Hoàng quay sang thấy Tân đang liếc nhìn mình từ lúc nào không hay bèn giận run cả người nhưng hiện tại ở đây có không ít người, anh hướng dẫn viên cũng đang ở đây, không thể làm lố được.
Nói đến anh hướng dẫn viên kia Hoàng liền trố mắt ra nhìn anh ta thay đồ, rõ ràng là anh ta có quần sịp đùi vậy mà lại cho mình mượn cái tam giác, chả biết là có nên trách móc hay cảm ơn nữa. Thấy đã thay xong, Hoàng cũng bỏ qua 1 bên rồi cùng anh hướng dẫn viên ra ngoài. Tân cũng mỉm cười như đoán ra được điều gì đó bền tiến lại gần mỉm cười nói cho cả anh hướng dẫn viên nghe nữa.
"Chúng ta ra nhanh nào, học sinh đang chờ, à đúng rồi hồi nãy tôi thấy cái quần trong của thầy Hoàng sao mà bó thế, 2 bên mông được phô ra 1 cách rõ nét luôn thầy ạ..."
Hoàng tức xì cả khói trên đầu nhưng vẫn không thèm để ý tới Tân. Anh hướng dẫn viên lúc này cũng quay sang tỏ vẻ hối lỗi với Hoàng:
"Xin lỗi thầy, do lúc nãy vội quá nên tôi cầm nhầm cái quần của đứa em mình, thầy thông cảm..."
Rồi xong luôn, thì ra là cầm nhầm quần, bảo sao nó chật thế, nhưng giờ phút này đây, còn nói ra còn kịp không, tất nhiên là không kịp nữa rồi.
Mà lúc này mới để ý kĩ, body của anh hướng dẫn viên này khá là đẹp, 8 múi lộ ra hẳn 1 mục, múi nào ra múi nấy, Hoàng nhìn mà có chút mê mẩn. Hơn nữa gương mặt cũng rất đẹp trai, không biết đã có người yêu chưa nữa.
Tân đi đằng sau có chút cay mắt, thấy Hoàng nhìn chằm chằm giữa ngực người ta 1 cách lộ liễu như vậy chả nhẽ lại sợ người ta không biết hay sao, đúng là đồ mê trai. Tức thì, Tân cũng lao lên phía trước vô ý quay người lại show body cho cả 2 xem.
Dĩ nhiên, body của Tân cũng không thua kém gì anh hướng dẫn viên, chỉ khác ở chỗ Tân có lẽ quen ở trong nhà nên khá là trắng. Còn anh hướng dẫn viên do tính chất công việc nên có 1 làn da rám nắng cộng với 1 body chắc nịch vô cùng manly khiến Hoàng có chút chê Tân 1 tí. Tất nhiên dù là body của ai thì cũng đều dữ dằn hơn của Hoàng nhiều, hiện tại Hoàng cũng có múi ở trên bụng nhưng không được chắc nịch và rõ nét như của Tân và anh hướng dẫn viên kia.