Tết dương lịch năm nay cả giáo viên lẫn học sinh được nghỉ 3 ngày liên tiếp. Long và Khôi lại chỉ nghỉ đúng mùng 1 tết, còn hôm sau thì lại phải bận rộn lo việc. Cho nên, hôm ny cả 3 sẽ dành nguyên 1 ngày để đi chơi. Vì là số lượng có hơi lẻ, nên cuối cùng phải bắt grap mà chạy, chứ nếu đi xe máy không lẽ định cặp 3 hay ngồi 2 với 1 trong 2 đại ca kia.Cả 3 quyết định bắt xe ra Tam Đảo chơi trong ngày rồi về, nhưng trong lúc đi chơi thì vô tình Hoàng lại gặp được người quen. Người này chính là Tân, từ sau hôm cưỡng hôn
Hoàng đến giờ, Tân ở trường ít nói hẳn, mặc dù lâu lâu chặm mặt Hoàng, Tân vẫn cười nói vui vẻ nhưng các giáo viên trong trường thì vô cùng rõ ràng.
Lúc đầu chạm mặt, Hoàng do đang bận rộn liếc mắt đưa tình với 2 đại ca nên không có để ý thấy Tân mà chỉ có Tân là nhận ra Hoàng. Tân lúc đó khi thấy Hoàng cũng không có lại gần hỏi han bắt chuyện mà làm như không quen biết.
Đến khi cả 3 quyết định tạt vào 1 quán cơm gần đó để ăn trưa thì Hoàng mới phát hiện ra Tân.
"A, chào thầy Hoàng, thầy cũng đi chơi ở chỗ này sao?"
"À vâng, em đi chơi với bạ..."
Nói đến đây Hoàng có chút ngập ngừng 1 chút, không phải là e dè Long với Khôi mà là e dè Tân. Cả 3 trước đó đã thống nhất với nhau rồi, trước mặt người ngoài không cần phải công khai mối quan hệ ra làm gì.
Khi nghe Hoàng giới thiệu 2 người đi cùng là bạn, Tân có chút không tin tương, ánh mắt hơi hơi liếc sang 2 người đi cùng Hoàng, thật sự không ngờ là cả 2 đều không tỏ ra khó chịu. Vậy có khi họ là bạn của nhau thật.
Trước khi nhìn thấy Hoàng và Cường đi chung 1 xe Tân đã hơi hơi nghi ngờ, nay lại gặp thêm 2 đối tượng khác, Tân lại còn tưởng là Hoàng bắt cả nhiều tay cơ. Trong lòng có chút tiếc nuối, vốn dĩ tưởng rằng hôm nay Hoàng đi cùng người yêu thì Tân sẽ khơi gợi 1 chút về chuyện của Cường để gây xích mích hiểu lầm cơ. Thật sự là đáng tiếc quá...
Hoàng lại không đoán ra được là Tân đang nghĩ non nghĩ già cái gì, chỉ thấy ánh mắt tò mò xăm soi kia đang đánh giá từ "bạn" kia thôi. Mặc kệ Tân nghĩ gì, Hoàng chẳng thèm quan tâm nữa mà ngồi vào bàn bắt đầu gọi món.
Lát sau Hoàng có chạy vào nhà vệ sinh để rửa tay, Tân ngồi cách đó không xa nhìn thấy, khóe mắt có hơi lóe lên 1 chút nhưng cũng làm như không có chuyện gì cả.
Lúc mới đầu bước vào nhà vệ sinh thì Hoàng không phát hiện được gì, chỉ đến khi lại gần vòi nước thì tiếng động ở tolet cuối lại phát ra âm thanh là lạ. Tò mò, Hoảng rón rén lại gần, thật sự không ngờ là cửa tolet còn không có khóa, dù chỉ nhìn được 1 chút bên trong nhưng cảnh tượng vẫn làm Hoàng giật mình.
Bên trong dĩ nhiên là 1 cuộc chiến không khoan nhương đang diễn ra, mặc dù cả 2 đều đang quay lưng lại với mình nhưng Hoàng lại đoán, 1 người trong số đó đã có tuổi rồi, người còn lại kia không ngờ lại có vẻ ngang ngang tuổi với mình.
Hú hồn 1 chút nhưng Hoàng vẫn làm như không thấy mà lẳng lặng quay lại bồn rửa tay, sửa soạn quần áo rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
Vừa mở cửa ra thì Tân đã đứng ngay ở ngoài cửa, Hoàng còn chưa kịp làm gì thì đã bị Tân đẩy ngước lại vào bên trong. Hoàng bị Tân đè áp sát vào 1 góc tường, Tân chẳng nói 1 lời nào, bắt đầu hôn nhẹ lên môi Hoàng, dù có cố gắng thế nào nhưng Tân vẫn không chịu dừng lại.
Mấy phút sau, trong khi Tân đang định tiến thêm 1 bước thì dường như cũng phát hiện ra điều không ổn ở tolet cuối cùng nên. Hoàng thấy vậy cũng đẩy mạnh Tân ra rồi chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Thấy Hoàng đi rửa tay mà lại có chút thất thần cả 2 đều lo lắng hỏi.
"Em bị sao hả?"
"Có vấn đề gì hả?"
"Em không sao! Nãy ăn hơi lo nên đi lại có chút tức bụng 1 tí thôi..." - Hoàng lắc đầu đáp.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý mà lát sau, đi chơi ở đâu Hoàng cũng gặp được Tân. Long và Khôi không phải là kẻ ngốc, đương nhiên là nhận ra Tân có ý gì đó với người yêu mình. Tất nhiên, sau khi đã trải qua khá là nhiều chuyện nên cả 2 dường như cũng không làm quá nên nữa, nếu như em ấy muốn có thêm 1 tấm chồng nữa thì cả 2 lại không hề phản đối đâu.
Hôm sau, Cường vẫn không quên đi cưa cẩm thầy giáo của mình còn Hoàng thì lại làm hết cách để tránh mặt Tân.
"Thầy Tân, bỏ tay ra..." - Hoàng bị kéo ra 1 góc khuất ở sau trường, giọng điệu có chút khó chịu nói.
"Tại sao em lại tránh mặt anh, có phải là vì..." - Tân cũng khó chịu hỏi ngược lại.
"Xin thầy hãy chú ý ngôn từ của mình, chúng t là đồng nghiệp chứ không có thêm bất cứ 1 mối quan hệ nào khác thầy đừng làm như là chúng ta thân thiết lắm vậy."
"Cường là người yêu của em đúng không?" - Tân không thèm đáp lại mà trực tiếp hỏi câu khác.
"Anh nghĩ điên khùng gì vậy? Nó là học sinh của tôi, từ trước đến nay tôi chỉ coi nó là học sinh, hơn nữa anh cũng không có quyền gì để tra hỏi tôi cả, tôi sắp vào lớp rồi, chào..."
"Quay lại cho tôi..."
Tân trực tiếp lôi Hoàng đè lên trên đất rồi bắt đầu giở trò, Hoàng cả tay lẫn chân đều bị khống chế nên không thể làm gì khác, cái miệng còn chưa kịp hô lên thì đã bị Tân dùng miệng của mình bịp lại.
"Bốpppp!!!"
Không biết từ đâu, Cường lại xuất hiện như 1 vị anh hùng rồi lao vào đấm Tân bay về phía trước nằm lăn lóc, chưa dừng lại ở đó, Cường vẫn còn tiếp tục đánh tới tấp. Ngây người được vài giây khi nhìn thấy Cường, lúc này Hoàng mới bật người dậy vội vàng chạy vào căn ngăn.
"Đừng đánh nữa, sẽ chết người đó..."
Thấy Hoàng ngăn mình, Cường chỉ đấm thêm 2 3 cái rồi mới dừng lại. Cường không nói gì thêm mà trực tiếp nắm lấy tay Hoàng rồi lôi đi, Hoàng có chút lo lắng vừa đi vừa quay đầu lại nhìn Tân. Đến khi Tân tự mình ngời dậy thì sự lo lắng mới vơi bớt đi 1 chút.
Tưởng được trở về lớp học để dạy, nào ngờ lần này lại đến lượt Cường, nhìn thấy dáng vẻ dữ tợn của Cường, Hoàng không dám nói gì cả mà ngoan ngoãn để Cường lôi vào 1 góc khuất khác.
"Thầy ghét em sao? Vì em quen với lũ côn đồ sao?" - Cường buồn bã hỏi.
"Không phải đâu, vì chúng ta là thầy trò, không thể được đâu..."
"Đừng lấy cái lí do ấu trĩ đó nữa, trả lời em đi..."
"Đúng vậy, là học sinh thì phải chăm chỉ học hành cho đàng hoàng, hở tí là lại giao du với cái lũ côn đồ kia, nếu bố mẹ em mà biết được thì sẽ thế nào đây..."
"Họ không phải là lũ côn đồ, họ là những người anh em tốt của anh trai em..."
"Vậy anh trai em đâu, tại sao họ lại gọi em là đại ca..."
"Chuyện kể ra thì cũng rất dài, bố mẹ em đã li dị từ rất lâu và cũng có gi đình riêng rồi, là 1 tay anh nuôi em đến giờ. Một năm trước anh bị 1 đám người đến trả thù và đã không qua khỏi. Trước khi mất anh muốn em thay anh lãnh đạo họ, giúp họ từ bỏ cuộc sống côn đồ, làm những công việc đàng hoàng và lấy vợ sinh con..."
"Xin lỗi em, tôi lại không biết..."
"Không sao đâu, nếu là em thì em cũng sẽ nghĩ như thầy thôi, hôm nọ họ bắt thầy đến gặp em thực ra là hiểu lầm thôi. Mấy tên rảnh hơi đó nghe được ở trường em rất nghe lời thầy nên tưởng là em có ý gì đó với thầy nên mới làm vậy. Một phần khác cũng là vì họ muốn trêu đùa thầy 1 chút thôi chứ không có ý gì đâu..."
"Tôi biết rồi, em không cần giải thích nữa..."
"Vậy tức là thầy đã chấp nhận tình cảm của em rồi..."
"Đừng có mơ, tôi đã có người yêu rồi, em còn chưa đủ tuổi để cưỡi lên đầu tôi đâu, về lớp học đi..."
"Ý của thầy là chờ đến khi em đủ tuổi thì sẽ chấp nhận hả?"
"Nhảm nhí, mau trở về lớp..."
Qua hôm đó Hoàng cũng đã hiểu hơn 1 chút về học trò của mình, tâm tình cũng đã vui vẻ hơn nhưng mà cũng không được bao lâu, bởi vì...