Cuối cùng, cái gì đến thì nó cũng đến, sau khoảng 2 tuần thì đã có bản điểm. Hoàng hí hửng lật bản điểm của lớp 10B2 ra xem thử. Như 1 thông báo tử hình, thằng nhóc Cường xếp thứ 3 lớp, trong đó môn toán mà Hoàng dạy nó dĩ nhiên là được 10. Thằng nhóc đó nhất định là giả vờ thiếu kiến thức, lại giấu nghề nữa, lần này Hoàng bị nó chơi thảm rồi. May sao là hôm đó không có tiết ở lớp đó, đỡ phải nhìn thấy vẻ mặt đắc ý đáng ghét của nó. Dù sao thì cũng chẳng sao hết, bản thân cũng không mất cái gì, chắc thằng nhóc sẽ đòi mình đãi nó 1 món gì đó thôi. Trong lòng Hoàng mặc dù hơi lo lắng nhưng vẫn cố gắng tự an ủi mình.
Người tính lại không bằng trời tính, lúc ra về thằng nhóc Cường đã đứng đợi Hoàng ở cổng trường không biết từ bao giờ, thấy nó đang loay hoay bấm điện thoại, Hoàng giả bộ câm điếc ẩn nấp sau mấy đứa học sinh khác muốn nhanh chóng trốn chạy.
"A...em chào thầy Hoàng...thầy tan làm rồi hả..."
Một người giả vờ như vừa mới gặp được thầy giáo, 1 người thì giả vờ như không quen biết học sinh của mình. Cả 2 đang cố gắng diễn với nhau những vở kịch thật là ăn ý.
"Ơ...là Cường hả? Thế mà thầy lại không nhận ra...ha...ha..."
"Thế thầy đã coi bảng điểm của em chưa, giao kèo trước đó giữa chúng ta có còn được tính hay không?"
"Thôi được rồi, muốn gì thì nói luôn đi thứ học sinh mất nết..." - Hoàng bực tức khi thấy vẻ mặt đắc ý của nó.
"Ơ kìa thầy...em mất nết hồi nào, cũng không phải là em ép thầy nha, thầy tự mình đồng ý với em giờ lại muốn chối hay sao. Nếu thầy không muốn dũng cảm chịu thua thế thì thôi, coi như em nhìn lầm người..." - Cường quay người giả vờ rời đi.
"Thôi được rồi, tôi chịu thua, bố muốn gì thì nói luôn đi..."
"Ha...em chờ câu nói này của thầy mãi, giờ cũng đã muộn rồi, tối nay em qua chở thầy đi chơi rồi mình lại bàn tiếp..."
Dù sao thì giờ cũng đã quá trưa, về nhà ngủ 1 giấc cho thoải mái đã rồi tính tiếp.
Đến tối, Hoàng cũng tắm rửa khá là sạch sẽ thơm tho chờ "người yêu" đến rước. Lúc sau xuống nhà thì Hoàng giật mình há hốc mồm, Cường đã chờ mình ở dưới, tối nay nó khác trên mình 1 bộ ves cực kì sang trọng. So với dáng vẻ sáng nay thì đối lập hoàn toàn.
Hiện tại trông Cường giống như 1 quý ông lịch lãm có địa vị có gia thế, là 1 người đàn ông trưởng thành chín chắn, Hoàng nhìn lại cách ăn mặc của bản thân thì không khác gì 1 đứa đi ở đợ nhà Cường vậy. Hơn nữa lần này nó không đi xe máy nữa mà vác hẳn oto đến đón, nhìn kiểu gì cũng thấy giống y như rước dâu vậy.
Lát sau, Cường trở Hoàng đến 1 nhà hàng sang trọng, Hoàng nhơ ngác khi thấy thằng nhóc này ứng xử rất lạ.
"Nói đi, 3 yêu cầu. em muốn cái gì, nếu làm được thì nhất định tôi sẽ làm cho..."
"Sao thầy gấp gáp thế, gọi món đi đã..."
Thấy Cường gọi toàn món đắt tiền, lướt sơ sơ qua menu, món nào cũng 1 2 triệu trở nên, Hoàng đoán là hôm nay thằng nhóc này muốn mình khao rồi, thấy nó gọi món Hoàng cũng gật đầu gọi theo. Thấy Cường gọi cũng khá nhiều món rồi nên Hoàng chỉ gọi thêm nước uống và 1 món gà quay cho mình ăn.
Tuy nhiên, cái bàn tiệc đầy ụ những món Cường gọi lại toàn là Hoàng gắp. Hoàng không hề cố ý ăn nhiều đâu, chẳng qua là mấy mốn đó ngon quá, gắp 1 lần rồi lại muốn gắp tiếp, gắp hết rồi lại muốn gắp đĩa bên cạnh. Lúc phản ứng lại thì bản thân đã đả hết 1 nửa cái bàn ăn rồi, còn thằng nhóc Cường thì vẫn không động đậy đôi đũa mà vẫn đang chăm chú nhìn mình.
"Khụ khụ...à ừm...em có việc gì muốn tôi làm thì nói ra đi..." - Hoàng ấp úng né tránh ánh mắt nói.
"Yêu cầu đầu tiên của em là muốn thầy..."
"Sao...nói nhanh lên..."
Thằng nhóc đáng ghét kia cũng thật đểu, biết Hoàng gấp muốn chết mà lại còn cố tình nói chậm,
"Hì hì...em muốn thầy làm người yêu em..."
Nghe xong lời của Cường, Hoàng đơ người ra luôn, tháng này là tháng quái quỷ gì mà lắm người tỏ tình vậy, mới hôm nọ là thầy Tân, và giờ là chính học sinh của mình.
"Không được, em còn là học sinh, việc trước mắt của em là phải học, hơn nữa tôi là con trai đấy..." - Hoàng lắc đầu lấy cớ nói.
"Em có hỏi thăm qua về thầy rồi, ở nhà thầy còn có 2 người nữa phải không?"
"À...ừ...đấy là 2 anh họ của tôi..."
"Thầy không cần phải che dấu, đó là người yêu của thầy đúng không, hình như thầy dự định năm sau sẽ tổ chức đám cưới hả?"
"Hả? Cuo..cưới...!!!"
Người yêu thì thằng nhóc đó nói đúng rồi, nhưng còn đám cưới thì không đúng nha, kẻ nào mà đồn ác vậy.
"Tôi cưới hồi nào, mới chỉ là người yêu...à không, đó...đó là các anh của tôi..."
Biết mình lỡ miệng, Hoàng hấp tấp sửa lại nhưng chắc chắn là không ổn rồi, thằng nhóc cáo già, mình bị dụ mất rồi.
"Cứ cho là như vậy đi, em biết tôi đã có người yêu sao còn làm ra chuyện này..."
"Thầy đã có 2 chồng rồi, thì có thêm 1 chồng nữa cũng có sao đâu..""Này này...ăn nói cho cẩn thận...chồng nào...đừng có nói linh tinh, tóm lại là không được, em nói yêu cầu khác đi..."
"Vậy thì tối nay ngủ với em 1 đêm đi..."
"Nghiêm túc giùm tôi..."
"Em nghiêm túc mà thầy, cũng không được à..." - Cường buồn bã đáp.
"Này, đừng buồn vậy chứ! Ngoài yêu cầu quái quỷ đó ra, nhất định tôi sẽ làm được..."
"Vậy thì giờ thầy nhậu với em đi..."
Nghe nó nói thế Hoàng lại cảnh giác, liệu có phải là muốn chuốc mình say rồi nhân cơ hội thịt mình không.
"Thầy yên tâm, chỉ uống 1 chút thôi, hơn nữa em là cái loại người đó sao?"
"Đúng, em vốn dĩ là loại người đó..."
"Vậy ý thầy là không được hả?"
"Thôi cũng được, nhưng nói trước là tôi chỉ uống 1 chút thôi đó..."
"Hì hì, phục vụ, cho tôi 6 chai rượu đi..."
"Này này, tôi đã nói là không uống mà..."
Nói là không uống, nhưng do sức uống quá kém, nên sau khi bị Cường bắt uống 3 chén thì Hoàng đã bù lu bù loa hết cả lên, mặc dù không quá say sỉn nhưng khi Cường rót thêm rượu thì lại không hề từ chối mà cứ ực ực từng cốc cho đến khi gục hẳn xuống bàn.
Cường vẫn ngồi đó 1 lúc lâu, biết chắc là câu trả lời sẽ như vậy nhưng thực sự là rất buồn, lại nhìn sang Hoàng, lúc ngủ trông thật là cưng. Cường mỉm cười sau đó đỡ Hoàng ra xe, để cho đàn em lái xe, còn mình ngồi ghế sau với Hoàng.
Trên xe, Cường nựng 1 bên má của Hoàng sau đó hôn nhẹ 1 cái, dĩ nhiên còn không quên lấy ra cái điện thoại để chụp lại khoảnh khắc vừa rồi.
Hôm sau, Hoảng tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ, nhìn thấy khung cảnh xa lạ, mới nhớ lại hôm qua mình bị Cường chuốc say. Hoàng hốt hoảng lật tung chăn ra, may mắn là quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn mà không có thiếu 1 miếng vải nào. (Hú hồn cái l*n còn nguyên...)
Vừa tỉnh dậy không bao lâu thì Cường cũng bước vào phòng, biết là hôm qua thằng nhóc này không có làm xằng làm bậy nên Hoàng cũng có cái nhìn khác về nó. Nào ngờ đâu, khi chuẩn bị để nó chở về thì đám đàn em của Cường lại khiến Hoàng ngã ngửa.
"Tất cả đồng thanh, chào anh dâu..."
"Chào anh dâuuuuuu..."
"Ơ này, anh dâu gì ở đây, Cường là học trò của tôi, mấy người không được nghĩ linh tinh..."
"Hì hì, anh dâu không cần phải giải thích chúng tôi hiểu mà, chắc tối qua anh dâu cũng mệt mỏi a..." - 1 tên đàn em tiến đến bắt chuyện với Hoàng.
"Phải đó, đã bao giờ đại ca chủ động dẫn ai về nhà qua đêm bao giờ đâu, không anh dâu thì chẳng lẽ phải gọi bà chủ..." - 1 tên khác hớn hở tiếp lời
"Nhiều chuyện..." - Cường lườm 1 cái nhưng giọng điệu lại vô cùng thích thú.
"Hừ, giỏi...không thèm so đo với mấy người, tôi về nhà..."
"Kìa thầy, để em chở thầy về..."
"Khỏi cần..."
Mặc dù miệng nói là không cần, nhưng đến lúc Cường chạy xe ra thì Hoàng vẫn cứ theo quán tính mà leo tót lên xe. Do hôm đó là chủ nhật nên Cường không phải đi học, lúc về còn tạt vào quán nước ngồi phè phỡn với thầy giáo mình 1 lúc lâu mới chịu chở về nhà. Chuyện hôm qua đúng thật là đến khá nhanh, mặc dù sau đó thằng nhóc Cường đó không nói gì thêm, nhưng Hoàng cảm giác được là chuyện chưa dừng lại ở đó. Nghĩ đến đây, Hoàng lại suy nghĩ xem có nên thông báo chuyện này cho 2 đại ca ở nhà biết hay không nữa!!!...