Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu 2 Anh Em

Chương 37: Hậm hực cưỡng hôn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Những ngày sau đó, dù là ở trên trường hay là buổi tối đi dạy kèm thêm, Cường cũng không có quá nhiều biểu hiện xuất sắc, tuy nhiên cũng có 1 chút chút tiến bộ, chưa nói đến điểm 10, muốn lọt vào top cao khó như trên trời.Hoàng thực ra cũng muốn thằng nhóc đó thắng, dù sao cũng là công sức mình dạy nó mà, điểm thấp thì sao mà chịu nổi. Chẳng qua là sợ nó thắng rồi nó lại bắt mình làm chuyện oái oăm nên Hoàng dứt khoát cầu nguyện cho nó thua cuộc và bản thân có tiền về khoe với 2 đại ca ở nhà. //

Lại nói tiếp, Long và Khôi càng ngày càng ít ở nhà, sự nghiệp của cả 2 mới chỉ đang ở giai đoạn phá triển cho nên vẫn cần phải cố gắng hết sức. Cho nên thời gian nhìn thấy mặt nhau rất ít, sáng sớm phải dậy đi làm đến tận khuya mới trở về. //

Lúc đó thì Hoàng đã chìm vào giấc ngủ say mất rồi. Chính vì thế mà cả 2 lại đồng ý cho Hoàng đi dạy thêm, chứ cứ ở nhà 1 mình mãi cũng phát điên vì chán.

Đến ngày 20/11, trường có tổ chức văn nghệ giữa các lớp với nhau, sau đó là các giáo viên sẽ đi ăn trưa ở 1 quán cơm gần trường. Do chỉ là giáo viên thực tập nên Hoàng chỉ cần mang theo người đi là được. //

Nói đi thì cũng phải nói lại, trong số các giáo viên ở đây thì Hoàng chính là nhỏ tuổi nhất, ngoại trừ Hoàng ra thì nhỏ nhất cũng phải 26 27 tuổi rồi, mới vào trường không được bao lâu thành ra Hoàng vẫn chưa tìm được 1 người bạn. Đang thì rầu rĩ vì sắp tới lại phải bơ vơ 1 mình thì thật khôn ngờ là Hoàng cũng có người quen trong trường nha. Chính là thầy Tân - phó hiệu trưởng trường. //

Lúc sắp chuẩn bị đi ăn trưa, Hoàng còn đang phân vân xem nên đi nhờ xe của ai thì thầy Tân đã phi xe đến trước mặt mình niềm nở nói. //

"Tôi nhớ không nhầm thì thầy Hoàng vẫn chưa có xe phải không? Nếu thầy không ngại thì lên tôi chở..."

"Thế thì tốt quá, à mà nếu được thì mình cứ xưng anh em được không ạ? Anh nói thầy Hoàng này thầy Hoàng nọ em nghe không quen gì cả..." - Hoàng gật gù nói, trên má còn có thoáng chút đo đỏ. //

"Haha...tốt thôi, vậy em lên xe đi..."

Nếu như là không có ai nói chuyện tì đỡ ngại, nhưng hết lần này đến lần khác thầy Tân lại quan tâm mình 1 cách hơi quá khiến Hoàng ngại càng ngại. Hoàng để ý thấy, thầy Tân cứ ăn 1 miếng lại gắp cho mình 1 miếng, dần dần tốc độ ăn của Hoàng lại không đọ được tốc độ gắp của thầy Tân. Trên bát của Hoàng đầy ụ thức ăn, mấy giáo viên khác nhìn vào cũng bật. Không biết là thầy Tân kia giả vờ không biết hay là không biết thật nữa, Hoàng bèn lấy cớ vào nhà vệ sinh 1 chút.Vừa rửa được cái mặt thì thầy Tân "manh động" kia cũng bước vào theo. Thầy Tân không nói gì mà lẳng lặng đi đến bên cạnh Hoàng rửa tay. Hoàng còn đang định tiếp tục vui vẻ trước mặt thầy Tân, nào ngờ lại nhận được là khuôn mặt lạnh ngắt. //

"Vậy em...đi ra trước ha..." - Hoàng ấp úng bỏ chạy.

Nhưng chưa kịp đi thì Tân nhanh chóng chặn đầu cản bước của Hoàng. Tân mạnh mẽ đè Hoàng áp sát vào tường, nhìn dáng vẻ lúc này của Tân, Hoàng cũng có chút hơi sợ. //"Anh Tân...anh làm gì vậy?"

"Em cố tình không hiểu hay là không hiểu thật đây?"

"Cố tình gì cơ?"

"Tôi thích em, tất cả mọi người đều nhận ra, chỉ có mình em là không nhận ra thôi!!!"

"Hả? Thic..."

Nghe Tân nói thế, Hoàng như chết lặng không biết nói lời nào cả, bảo sao rất nhiều lần Hoàng lại thấy khi mình và Tân đi với nhau thì các giáo viên khác lại cười, cười rất lạ, lạ đến khó hiểu. //

"Phải, tôi rất thích em, em có thể chấp nhận tình cảm của tôi được không?"

"Xin lỗi, không được đâu..." - Hoàng lắc đầu từ chối.

"Tại sao vậy?" - Tân thất vọng não nề nói.

"À, em đã có người yêu rồi, nhưng mình cũng có thể làm bạn mà!"

Hoàng chỉ vừa mới nói hết câu thì bất ngờ bị Tân cưỡng hôn, nhất thời cái hôn kia quá mãnh liệt khiến Hoàng đơ người ra 1 lúc, cho đến khi Tân bỏ mặc Hoàng đứng 1 mình ở đó rồi quay người rời đi giống như 2 người xa lạ chưa từng quen nhau vậy. //

Lúc ra bên ngoài thì lại không thấy Tân đâu nữa, nhìn trái nhìn phải 1 hồi, đoán chừng là Tân đã về trước. Hoàng khá là bất ngờ và bối rối trước phản ứng vừa rồi của Tân, càng không biết phải làm gì, chẳng nhẽ lại đồng ý à. Bản thân ở nhà có 2 đại ka kia cũng dùng chẳng hết nữa là, làm gì còn hơi đâu mà suy nghĩ đến người khác nữa. //

Ở lại thêm được 1 lúc, Hoàng cũng chào mọi người rồi ra về trước. Tuy nhiên, có 1 điều không ngờ tới là lúc đầu Tân nhờ chở mình, giờ Tân đã về mà gần đây lại không có điểm bắt xe bus.

Đang thì loay hoay đi tìm điểm bắt xe, bất ngờ có 1 chiếc xe máy quen thuộc đang tiến lại gần Hoàng. Dĩ nhiên, cái xe đó là của thằng nhóc Cường.

"Hình như có người phải đi bộ về nhà!!!"

"Không phải chuyện của em, không lo mà ôn bài đi, em sắp thua tôi 10 triệu đến nơi rồi đó!"

"Hì hì...thầy lên xe đi em chở về cho nhanh..."

"Khỏi cần, tôi tự bắt xe về..."

"Nếu thầy muốn bắt xe bus thì chắc cũng phải đi bộ thêm nửa tiếng nữa mới có, còn nếu như thầy bắt taxi thì cũng phải tốn vài trăm ha..."

Nghe thằng nhóc không biết kính trên nhường dưới kia nói, cuối cùng Hoàng cũng tự động leo lên xe coi như là thỏa hiệp với đề nghị của nó. Thời gian tiếp xúc với nó cũng khá là lâu rồi, cho nên hiện tại Hoàng không còn sợ nó nữa mà ngược lại còn chẳng thèm khách khí với nó.

Hôm nay thằng nhóc Cường lại học được 1 chiêu trò mới, lâu lâu đi đường nó còn đột nhiên tăng tốc, hoặc qua những khúc cua, nó cố tình vặn vẹo. Hoàng ngồi đằng sau lưng cũng coi như là hú hồn hú vía với nó, không thể không ôm nó. Mặc dù có giận có chửi nó cỡ nào nhưng thằng nhóc đó vẫn cứ giả ngơ giả điếc khiến Hoàng tức muốn nổ phổi.

Còn 1 điều khá là bất ngờ, khi Cường vừa mới chở Hoàng đi không được bao lâu, thì từ xa xa lấp ló đâu đó có bóng dáng của Tân. Tất nhiên là Tân đã nhận ra người chở Hoàng là Cường. Ý định ban đầu của Tân vốn là biết rõ Hoàng có có phương tiện đi muốn ép cho Hoàng gọi người đến chở về.

Nào ngờ được, người đó lại chính là 1 thằng nhóc côn đồ, kẻ mà ai ở trong trường cũng phải kiêng dè. Hậm hực 1 hồi lâu, Tân bèn cố nuốt trôi cục tức, thằng nhóc kia Tân lại không dám trêu chọc vào, thành ra lại chỉ có thể nhẫn nhịn chờ thời cơ...

Cuối cùng, kì thi kết thúc học kì 1 cũng đã đến, cũng là lúc Hoàng được cầm 10 triệu để tiêu. Trước ngày thi, Hoàng vẫn nhắn tin chúc thằng nhóc kia thi tốt, và còn động viên nó là không được thất vọng, nếu như có thất bại thì kì sau làm lại.

Hoàng được trường phân công đi coi thi vào đúng 2 buổi chiều. Tuy nhiên lại không có hôm nào là coi thi đúng phòng của Cường cả. Lần đầu tiên được đi coi thi, cảm xúc cũng coi như vỡ òa a, vì là ngồi khá xa nhau nên nhất cử nhất động của học sinh Hoàng đều nắm rõ ràng. //

Đúng như ngày xưa các giáo viên đã từng nói với Hoàng, quay cóp hay không thì đều bị giáo viên phát hiện, chỉ có điều là giáo viên đó có muốn bắt hay không mà thôi. Trong lúc coi thi, Hoàng đương nhiên cũng phát hiện ra 1 vài học sinh quay cóp nhưng Hoàng chỉ nhắc nhở chứ cũng không làm to chuyện nên. Đám học sinh lại còn tưởng là Hoàng hiền lành không bắt, thực ra kì đầu đi dạy Hoàng chỉ nháp thôi, sang kì sau lại cho đám học sinh kia khóc thét...
« Chương TrướcChương Tiếp »