Ở trong xe, Hoàng bị trói chặt cả chân lẫn tay chỉ còn miệng là vẫn không bị khóa. Hoàng sợ hãi đánh giá đánh người đang nhìn mình, chẳng lẽ đây là đám vệ sĩ của Lâm ư, không phải mọi chuyện đã kết thúc rồi sao.
"Các anh là ai?"
"Nhóc con tỉnh rồi hả? Nhìn non nớt vầy là cũng đòi làm thầy giáo của đại ca..."
Nghe được 2 tiếng "đại ca" Hoàng liền chắc chắn đây không phải là do Lâm làm. Hơn nữa Lâm cũng đã đi nước ngoài rồi, không có lí do gì để làm chuyện này.
"Haha, nhìn nó sợ hãi run rẩy kìa, hay là chơi 1 chút rồi đem về cho đại ca..."
"Đừng náo loạn, để nguyên vẹn cho đại ca xử lí, mầy biết kết cục của việc tự ý hành động rồi chứ?"
Tên đầu sỏ vừa nói xong thì tên đàn em mới vừa rồi còn mạnh miệng khoác lác giờ đã câm như hến. Hoàng còn chưa kịp nói gì thì đã bị tên cầm đầu ra lệnh bịp mồm mình lại. Đám nhóm gần 10 người, mặt ai cũng dữ tợn, không sẹo chỗ này thì cũng bị thương chỗ khác, càng nghĩ Hoàng lại càng run rẩy sợ hãi hơn.
Khoảng 30 phút sau thì chiếc ôtô mới dừng lại hơn nữa lại, Hoàng được 1 tên đàn em xách lên vai trong tư thế thật khó chịu, tên này vừa đi vừa vỗ mông Hoàng, miệng còn không ngừng nuốt ực 1 tiếng.
"Đại ca, bọn em mang nó tới cho đại ca xử lí rồi đây!"
"Ai vậy?"
Người được gọi là đại ca đang ngồi chễm trệ ở chính giữa căn phòng rộng lớn kia tò mò nhìn thấy có người lạ mặt. Thấy vậy đám đàn em mới đặt Hoàng xuống rồi giải thích.
"Đại ca, nó chính là đứa dám lên mặt dạy đời đại ca sáng nay ạ..."
Nghe thấy thế vị đại ca kia và cũng chính là Cường bật dậy khỏi ghế vội vàng phóng tới chỗ Hoàng. Lúc nãy nhìn thoáng qua nên mới không để ý, thật không ngờ lại là thầy giáo của mình thật. Đám đàn em lại còn tưởng là Cường muốn daỵ nó Hoàng 1 bài học bèn hô hét cổ vũ theo.
"Đại ca, đánh đi..."
"Để em giúp đại ca lấy con dao..."
"Câm mồm..."
Cường nổi giận đấm cho đứa đàn em vừa rồi vác Hoàng 1 phát làm tên này lăn đùng ra đằng sau. Sau đó vội vàng cởi trói cho Hoàng, Hoàng nhìn thấy Cường bạo lực như vậy cũng kinh hãi không thôi.
Sau khi được Cường cởi trói, Hoàng vẫn run rẩy không dám phát ra 1 tiếng nào. Còn đám đàn em thì giật mình lo lắng, không biết mình đã làm sai điều gì mà lại bị đại ca đánh.
Lại nói thêm về Cường, ban đầu vốn không phải Cường lãnh đạo đám du côn này mà là anh trai ruột của Cường lãnh đạo. Nhưng rồi đột nhiên không biết vì lí do mà anh trai đã nhường chúc cho Cường.
Thời gian đầu có rất nhiều đứa không phục nên tỏ thái độ chống đối rất nhiều. Tuy nhiên Cường lại chứng tỏ được năng lực của bản thân. Mặc dù mới chỉ lên lớp 10 nhưng nếu đấu tay đôi thì Cường lại không thua bất cứ 1 người nào đang nhóm.
Hơn nữa, từ khi Cường đứng ra lãnh đạo, cả băng nhóm cũng sống tốt hơn, mặc dù vẫn còn thường xuyên đánh nhau nhưng đã không còn du côn như hồi anh trai của Cường.
Cường mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng lại đứng ra thành lập 1 công ty vệ sĩ riêng rất có danh tiếng. Tất nhiên là trước khi thành lập thì Cường cho cho mọi người 1 khóa huấn luyện riêng. Các anh em dần dần đã thay đổi bản tính chém gϊếŧ của mình, mới đầu trên xe dọa Hoàng cũng chỉ là nói giỡn.
Nhưng việc bắt cóc Hoàng đến để hối lỗi với Cường thì không thể chối cãi được, Cường lắc đầu ngao ngán, dù có chửi rát cả cổ họng mà bọn này vẫn không khá hơn được.
"Thầy sao không? Bọn nó có làm gì thầy không?"
Cường đỡ Hoành ngồi xuống ghế có bình tĩnh lại rồi từ từ hỏi han. Tất nhiên, Hoàng còn chưa kịp trả lời thì đã bị đám đàn em lườm cho hồn lìa khỏi xác.
"À, dạ...thầy không sao..."
Tức thì, Cường lại quát 1 tiếng khiến đám đàn em co rúm lại không dám nói lời nào nữa.
"Thầy không cần phải thế, đây là lỗi của em, từ giờ em sẽ chỉnh đốn lại bọn chúng, mong thầy bỏ qua cho..."
"Vâng...tôi không sao..."
Cho dù có nói gì đi chăng nữa thì Hoàng vẫn không thôi khách sáo với Cường. Hết cách Cường đành phải đưa Hoàng về nhà trước, lần sau gặp lại sẽ tính tiếp.
Sau khi Hoàng rời đi, Cường mới thực sự nổi trận lôi đình, gần 10 đứa tham gia sự việc bắt cóc Hoàng đều bị phạt thật nặng, cả đám còn bị Cường bỏ đói 1 ngày và phải luyện tập khắc khổ hơn bình thường gấp 3 lần.
Đồng thời Cường cũng ra lệnh, từ lần sau khi mà gặp Hoàng thì phải cung kính như là gặp mình vậy, không được vô lễ cũng không được đe dọa.
Nói đi thì cũng phải nói lại, Cường gặp Hoàng lần đầu tiên chính là ở trong bệnh viện lúc đi thăm Khôi bị tai nạn. Dù rằng mới chỉ gặp Hoàng lần đầu nhưng Cường vẫn cứ nhớ mãi không thôi. Tất nhiên chuyện lần đó Hoàng nói trong bệnh viện ít nhiều cũng bị Cường nghe được.
Thật sự là không ngờ sẽ gặp lại Hoàng nhanh như vậy mà lại còn là trong hoàn cảnh khá là đặc biệt. Dù sao thì cũng tốt, như vậy sẽ được gặp nhau thường xuyên hơn.
Trái với Long, Khôi hay Lâm, Cường lại có nước da khá là tối, nói đúng hơn là nước da bánh mật. Nhưng bù lại Cường lại khá điển trai và rất cao. Dù mới chỉ lên lớp 10 nhưng Cường lại cao tới gần 1m8. So với cái tuổi của nó thì đúng là khác 1 trời 1 vực, tất nhiên mặc dù khá cao nhưng khuôn mặt của nó vẫn khá là non, cái gì cũng trái ngược với nhau...
Sáng hôm nay khi nhìn thấy thân hình cao to kia của Cường mặc dù Hoàng có chút lưỡng lự nhưng để lấy uy danh trong lòng đám học trò nên mới quyết tâm dạy dỗ Cường 1 phen. Nào ngờ lúc sau lại bị Cường dọa ngược lại mình.
Nhưng đến tối khi nghĩ lại thì Hoàng lại càng thấy tức tối, không ngờ 1 thằng nhóc lớp 10 mà lại dám làm thế với mình. Hôm sau có đến trường cũng không dám vào cái lớp đó mất.
Cũng may là 1 tuần chỉ daỵ ở lớp Cường 2 buổi, lần nào Hoàng cũng cố tình vào lớp muộn và cho nghỉ sớm. Còn Cường, cứ đến tiết toán là lại tỉnh dậy chăm chú nghe giảng học bài khiến mấy đứa bên cạnh phải trố mắt ra nhìn.Mặc dù Cường rất chăm chỉ lại còn hay giơ tay phát biểu nhưng lần nào cũng bị Hoàng ngó lơ làm như không thấy. Suốt 2 tuần liền bị Hoàng lơ mình, Cường khó chịu không thôi nhưng lại không thể làm gì được.
Vào 1 hôm nọ, Hoàng chỉ dạy xong tiết thứ 2 thì hết lịch, đang ung dung ra về thì đột nhiên có 1 chiếc xe máy chặn đường.
"Em...làm gì ở đây?" - Hoàng nhìn Cường nói.
"Thầy lên xe đi..." - Cường trực tiếp bỏ qua câu hỏi mà ra lệnh.
"Này, tôi là thầy giáo của em đấy nhá, em nên...à được lên xe thôi..."
Còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị lườm cho mất vía bèn lon ton nhảy lên xe với Cường. Nhưng còn chưa kịp trèo lên thì đã bị Cường chặn lại, Cường nhanh chóng lôi ra 1 cái mũ bảo hiểm ân cần đội mũ cho Hoàng.
Cảnh tưởng này đã bị không ít người qua đường nhìn thấy. Cũng may giờ vẫn còn trong giờ học nên không bị đám học trò nhìn thấy. Chứ nếu không sẽ bị mang tai tiếng là thầy giáo x nam sinh...
Mặc dù không biết là bị Cường chở đi đâu nhưng mà tốc độ có chút hơi nhanh, Hoàng không hề muốn ôm nó đâu mà ôm rồi thì lại không nỡ bỏ ra, múi bụng săn chắc kia khiến Hoàng có chút mê mẩn ngẩn ngơ. Nhưng đột nhiên lại nhớ ra thằng nhóc đó là học trò của mình không phải đồ ăn, cần phải kiềm chế lại.