"Mẹeeeee, mẹ bị làm sao vậy? Tự dưng lại đi nhận tiền của người ta, mẹ mau trả lại đi..."
"Sao phải trả lại, tiền đó là của con rể biếu mẹ mà..."
"Con không biết đâu, mẹ mau trả lại tiền đi, con với Lâm đã kết thúc rồi..."
Thấy Hoàng dứt khoát như vậy, bà Lan lại bắt đầu ngồi lăn ra khóc lóc ỉ ôi.
"Huhu...sao số tôi khổ thế này! Cả đời vất vả nuôi con giờ cũng chỉ mong về già được sống an nhàn đến cuối đời mà cũng không được. Rốt cuộc thì kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì vậy...huhuhu..."
"Thôi được rồi, mẹ đừng khóc nữa, đứng lên rồi nói tiếp..."
Thấy con trai chấp nhận thỏa hiệp, bà Lan vội đứng lên luôn, nhưng miệng vẫn ỉ ôi khóc lóc.
"Thế giờ mẹ muốn làm sao?"
"Ngay lập tức chuyển sang ở với Lâm, không được ở với 2 đứa này nữa..."
Nghe bà Lan nói thế Khôi và Long cũng không nhịn được nữa mà xông ra, bởi nếu còn không tỏ thái độ thì Hoàng sẽ bị bế đi 1 lần nữa.
"Cô à, xin cô hãy cho bọn con 1 cơ hội, nhất định sẽ không để cho em ấy phải chịu khổ..."
"Đúng vậy, bọn con..."
"Thôi mấy cậu không cần phải nói gì nữa, mau mau tránh xa con trai tôi ra, đừng có làm hại cuộc đời nó..." - Bà Lan bất ngờ tức giận quát lớn.
"Mẹ, sao mẹ lại nói thế, trước đó cũng là các anh đã giúp đỡ gia đình mình mà..."
"Thì sao! Nhưng con rể cũng đã thay mẹ trả lại rồi còn gì, còn muốn gì nữa..."
"Sao mẹ lại như vậy, con không muốn thấy mẹ như vậy..."
"Mẹ như thế nào! Mẹ làm như vậy có gì sai, không có tiền nên mặc cho người ta xâu xé tính kế cũng không làm gì được. Mẹ chỉ muốn gia đình ta có 1 cuộc sống tốt hơn thì có gì sai, giờ cả bố lẫn mẹ cũng đã ngoài 50 rồi mà chỉ có mình mày, không trông mong vào mày thì thì còn ai đây..." - Ba Lan khóc lóc nói
"Thôi được rồi mẹ đừng nói nữa, để con đi..." - Hoàng nhất thời cắt ngang lời bà Lan.
"Vậy thì tốt quá, mau đi thôi..."
"Mẹ ra ngoài chờ con chút, con thu xếp quần áo đã..." - Hoàng cạn lời khi thấy thái độ quay 180 độ của bà Lan.
Bà Lan vừa ra khỏi thì Long và Khôi bất ngờ giữ lấy Hoàng.
"Em đừng đi..."
"Em xin lỗi, lần này không đi không được. Nhưng nếu cả 2 tin em vậy thì xin hãy để em đi, lần này em muốn chấm dứt hẳn..."
Hoàng còn tưởng là mình sẽ mất thời gian để khuyên cả 2 nhưng thật không ngờ là sau khi Hoàng nói thế thì cả Long và Khôi đang bị mất trí nhớ lại đồng ý. Có lẽ do sự cố từ lần trước, cả 2 dường như đã tin tưởng Hoàng hơn. Sau tất cả thì sự tin tưởng vào con tim mách bảo nhất định sẽ được đền đáp xứng đáng.
"Nhớ chăm sóc tốt cho bản thân, anh sẽ luôn chờ em về..." - Long gật đầu nắm lấy 1 tay của Hoàng.
"Đừng đi lâu quá..." - Khôi nắm lấy tay còn lại nói.
Cả 3 ôm nhau 1 lúc thật lâu cho đến khi bà Lan thúc giục mới dừng lại. Sau đó Hoàng cùng mẹ mình được người đưa đến nhà Lâm, dĩ nhiên đều là người của Lâm đưa đi để đón Hoàng.
Trở lại nhà của Lâm, nói là nhà nhưng thực chất là biệt thự thì đúng hơn, nó to thật to mà rộng thật rộng. Mặc dù có chút không muốn nhưng cuối cùng Hoàng vẫn phải trở lại căn nhà này.
Lâm thấy Hoàng trở lại thì vui vẻ chạy ra đón, do có mẹ ở cùng nên Hoàng đành chấp nhận hành động thân mật của Lâm. Bà Lan chỉ ở đúng 1 ngày rồi nhờ Lâm cho người chở về quê.
Mẹ vừa về Hoàng cũng có cơ hội mà từ chối Lâm, Hoàng cũng biết nếu giờ mình bỏ về với Long và Khôi thì nhất định Lâm sẽ lại lấy mẹ mình ra làm bia đỡ đạn. Cho nên lần này Hoàng cần phải làm cho dứt khoát.
"Giờ anh muốn làm sao mới buông tha cho tôi..."
"Anh xin lỗi, hãy cho anh 1 cơ hội nữa, anh hứa..."
"Đừng phí lời nữa, xin hãy buông tha cho tôi được không?" - Hoàng chán nản nói.
"Thật sự anh không sai người đâm Khôi, đám vệ sĩ có thể làm chứng cho anh mà, xin em đấy..."
"Vẫn là câu nói đó, em đã cho anh 1 cơ hội rồi, là do anh không muốn thôi..."
"Anh yêu em thật lòng mà..."
Hoàng không đáp lại lời của Lâm mà chỉ lẳng lặng đứng nghe Lâm nói nhảm với mình. Nghe Lâm xin lỗi đến phát chán, Hoàng bèn hất tay ra rồi định quay người rời khỏi.
"Tại sao...tại sao chứ...em nói đi..."
Hoàng vẫn không đáp lại lời của Lâm mà kiên quyết bước ra khỏi cửa. Hoàng biết là giờ mình rời đi thì moị chuyện chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây nhưng cũng không còn cách nào. Nếu như mà ở lại, chắc chắn sẽ có chuyện phát sinh.
Chỉ là còn chưa kịp bước khỏi cửa thì bất ngờ bị kéo trở lại. Quay đầu lại thì người kéo mình tất nhiên là Lâm, ánh Lâm cực kì giận dữ, mặc dù trước đó đã thấy Lâm giận dữ nhưng lần này lại hoàn toàn khác với những lần trước đó. Hoàng có thể cảm nhận được sự giận dữ trong người Lâm đã được đẩy lên đến đỉnh điểm.
Hoàng không biết Lâm sẽ làm gì mình, nhưng dường như cảm nhận được Lâm sắp mất đi lí trí nên Hoàng không dám phản kháng. Hai mắt Hoàng nhắm chặt lại chờ đợi Lâm sẽ bắt nhốt thậm trí là hành hạ mình.
Chỉ là không ngờ Lâm lại không làm gì cả. Chờ đợi 1 hồi lâu thấy Lâm không có phản ứng gì, Hoàng từ từ mở mắt ra. Lâm lẳng lặng đứng nhìn mình mà không nói gì cả.
"Em sợ anh đến vậy sao?"
"Em..."
"Anh đồng ý..."
"Thật không?"
"Nhưng em phải đáp ứng với anh 1 điều, chỉ 1 điều thôi..."
"Điều gì vậy, anh cứ nói đi, nhất định em sẽ làm được..."
"Em chắc chắn là làm được không?"
Mặc dù có chút e ngại điều Lâm muốn nhưng có lẽ đây là cơ hội duy nhất để chấm dứt mọi chuyện.
"Anh nói đi..." - Hoàng hít sâu 1 hơi rồi nói.
"Anh muốn làm 1 lần, chỉ 1 lần thôi, sau đó anh sẽ không làm phiền đến cuộc sống của em nữa..."
Nghe thấy Lâm yêu cầu như thế Hoàng sững sờ người ra, cứ tưởng Lâm sẽ đòi 1 tháng sẽ gặp mình 1 lần hay đại loại gì đó tương tự. Nhưng yêu cầu này thì có lẽ Hoàng có thể...
Thấy Hoàng đang bối rối suy nghĩ, Lâm vẫn không nói gì mà yên lặng chờ đợi câu trả lời. Lâm muốn ngắm nhìn khuôn mặt dễ thương kia lâu thật lâu, bởi rất lâu nữa sẽ không được gặp lại.
Và dĩ nhiên là Hoàng đồng ý, chỉ cần 1 lần nhưng có thể đổi lại được sự bình yên, mặc dù có lỗi với Long và Khôi nhưng đó là lựa chọn duy nhất.
Hoàng không còn là cậu sinh viên nhút nhát e ngại ngày trước nữa, ít nhiều cũng đã có chút kinh nghiệm, và cũng muốn cho Lâm thỏa mãn nhất có thể trước khi chấm dứt tất cả. Hoàng nắm quyền chủ động mà thực hiện tất cả, còn Lâm thì bất động ngắm nghía nhìn Hoàng hành động.
Suốt 1 tiếng hơn, thân hình gầy gò kia cứ nhún lia lịa lên người của Lâm, mặc dù có chút mệt mỏi nhưng cũng coi như là viên mãn. Thật không ngờ là Lâm vừa ra, Hoàng còn chưa được nghỉ ngơi thì bất ngờ lại bị Lâm đè xuống mà làm này làm kia, mệt mỏi là vậy nhưng Lâm lại đòi làm 1 trận nữa kéo dài gần hơn 1 tiếng đồng hồ mới kết thúc...
Long và Khôi ở nhà chờ đợi người thương, chờ đợi có chút mệt mỏi nhưng cả 2 đều vô cùng kiên nhẫn. Mặc dù Hoàng đi có mấy ngày thôi nhưng đối với cả 2 thì như mấy năm thậm trí là mấy chục năm vậy.
Cứ đi làm về là cả 2 lại thẫn thờ ngồi nhìn về cửa hi vọng bất chợt 1 lúc nào đó cánh cửa sẽ được mở ra và người thương sẽ bước vào.
"Em về rồiiiiiiii..."
Bất ngờ có 1 giọng nói quen thuộc vang lên như xua tan bầu không khí vắng vẻ hiu quạnh mà lại u ám mấy hôm nay. Âm thanh đó như đưa 1 làn gió mới, 1 không khí mới, 1 mùa xuân mới tràn về căn nhà kia 1 cách đột ngột...
***
Hết phần 2