Chương 32: Quyết định

Hôm sau Hoàng tỉnh lại, thấy Hiếu đang ngồi bấm điện thoại, Hoàng nhẹ nhàng ngồi dậy nhưng Hiếu vẫn phát hiện ra."Em tỉnh rồi hả?"

"Vâng, chuyện hôm qua cám ơn anh!"

"Không có gì, em không sao là tốt rồi..."

Hoàng gật đầu mỉm cười, đang định đứng dậy thì phát hiện ra trên người mình vẫn đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ từ hôm qua đến giờ, nếu không phải có chăn đè lên thì chắc giờ Hoàng xấu hổ đến chui xuống hố sâu mất.

Thấy Hoàng đang khó xử đến đỏ cả 2 bên má Hiếu bật cười rồi ra khỏi phòng. Thấy vậy Hoàng lon ton chạy vào nhà tắm bắt đầu làm sạch vết nhơ tối qua. Lát sau bước ra khỏi phòng, Hiếu vẫn đứng ở ngoài chờ mình, bên cạnh là 2 người vệ sĩ đứng canh cửa, có le đây là vệ sĩ của Hiếu. Bởi vệ sĩ của Lâm thì Hoàng đã gặp qua 1 lượt rồi, 2 người này đều là lạ mặt. Chẳng qua do đã cùng Khải tối qua nên Hoàng không có mấy thiện cảm với vệ sĩ. Tất nhiên đây là người của Hiếu đã giúp mình nên Hoàng không thể nào mà tỏ vẻ được. Còn 1 điều nữa, chỉ từ việc Hiếu tìm được mình trong thời gian ngắn và còn 1 đám vệ sĩ nữa, Hoàng cũng đoán là đằng sau Hiếu không tầm thường nhưng cũng không có hỏi hay tò mò gì mà lờ đi như không có chuyện gì vậy.

Cả 2 ngồi bàn chuyện 1 lúc thì Hoàng chuẩn bị đi học, mặc dù tâm lí vẫn còn hơi hoảng loạn nhưng vì thế mà bỏ học thì không ổn nên Hoàng đã nhờ Hiếu chở đi học. Dĩ nhiên trên đường đến trường Hiếu đã nói ra những gì mình nghe được từ Khải cho Hoàng nghe.

"Em tính làm gì bây giờ?"

"Em định chờ anh Lâm về rồi hỏi cho thật kĩ!"

"Sau tất cả những chuyện mà tên đó làm với em mà em vẫn còn cố chấp ư!"

"Em..."

"Nếu như Lâm yêu em thật lòng vậy thì sẽ không giam lỏng em suốt thời gian qua..."

"Em xin lỗi, nhưng em cần thời gian để suy nghĩ..."

Hoàng lên tiếng cắt đứt lời của Hiếu, bởi trong lòng Hoàng có lẽ vẫn còn rối bời không tin vào sự thật.

"Tốt thôi, đây là việc của em, anh cũng không muốn nói nhiều, em hãy suy nghĩ cho thật kĩ vào."

Hoàng im lặng không nói gì cả, 2 mắt trong thoáng chốc nhắm lại quay đầu ra ngoài cửa kính, nước mắt trông vô thức trào ra mà không muốn cho Hiếu biết. Hoàng tự nhận mà mình rất ngốc, ngốc đến mức làm người ta điên máu. Nhưng bảo Hoàng cắt đứt thì rất khó, dù sao thì Lâm hiện giờ cũng đã chiếm 1 vị trí không nhỏ trong lòng mình rồi. Dù trước đó đã nghe Long nói, hiện giờ còn nghe Hiếu nói nữa, nhưng Hoàng lại không muốn tin điều đó là sự thật.

Hiếu thấy Hoàng như vậy cũng có chút không đành lòng nhưng cũng không thể giúp gì, chuyện mình có thể làm cũng đã làm hết rồi, mọi chuyện chỉ có thể do em ấy quyết định mà thôi.

Đưa Hoàng đi học xong Hiếu cũng cho người đi đón Hoàng về, dĩ nhiên là về nhà của Hiếu. Mặc dù Hoàng có chút tò mò nhưng thấy Hiếu nói là sợ đám vệ sĩ của Lâm lại có người giống như Khải nên Hoàng gật đầu đến ở cùng.

Cuối cùng thì Lâm cũng trở về, đáng nhẽ ra là Lâm có thể biết tin của Hoàng sớm hơn nhưng do Hiếu đã ra tay chặn lại tai mắt nên Lâm vẫn không hay biết gì mà đúng hạn mới trở về. Dĩ nhiên là đùng đùng tức giận đến nhà Hiếu đòi người.

Lúc Lâm đến với vẻ mặt giận dữ, Hiếu không tỏ vẻ gì cả cũng không có đáp lời Lâm mà cho người đi gọi Hoàng ra. Lâm thấy Hoàng không có chuyện gì bèn trở lại dáng vẻ bình thường.

Nhưng Hoàng thì lại không bình thường được, ngay trước sự chứng kiến của Hiếu, Hoàng hất tay Lâm ra mà hỏi thẳng.

"Trả lời tai nạn của anh Khôi là do anh làm đúng không?"

"Em nói gì vậy...tất nhiên là k...Là do thằng Hiếu nói với em đúng không? Thằng chó kia sao mày dám vu oan cho tao..."

Lâm bất ngờ khi thấy Hoàng hỏi vậy đành chống chế đánh trống lảng qua chuyển qua Hiếu mà điên cuồng chửi rủa.

"Đừng có nói dối nữa...đến giờ phút này rồi mà anh còn định giấu giếm em...sau bao nhiêu chuyện mà anh đã gây ra cho cả em và gia đình em anh còn định giấu đến khi nào nữa. Anh coi em là đứa ngốc đến bao giờ?"

Hoàng xả 1 tràng thật lớn vào mặt Lâm như trút bao nhiêu uất ức bực tức ứ nghẹn bấy lâu nay vậy. Hoàng đã rất mong là Lâm có thể thật lòng trả lời mình, cho dù Lâm có sai nhưng nếu nhận lỗi thì nhất định Hoàng sẽ tha thứ.

Nhưng cuối cùng Lâm lại lựa chọn giấu giếm, có lẽ Hoàng thực sự mất hết niềm tin vào Lâm rồi. Ngay từ lúc biết Lâm dựng chuyện lừa bố mình đến khi phá hoại tình cảm mình với Long và Khôi, rồi giờ ngay cả tai nạn của Khôi cũng vậy. Đấy còn chưa kể là cái điện thoại trước đây Hoàng cũng nghi ngờ là do Lâm cố tình đánh mất hay là dấu đi mất rồi.

"Em phải nghe anh, chuyện này là do tên đó, anh không hề sai nó làm đâu..."

Lâm lay động cầu xin Hoàng nghe mình nhưng đáp lại lời Lâm lại là sự tĩnh lặng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Hoàng nhìn thẳng vào mặt Lâm mà nói.

"Vừa rồi em đã cho anh cơ hội rồi, còn bây giờ thì anh đi được rồi, chúng ta chia tay từ đây..."

Dứt lời Hoàng quay người trở lại phòng trước sự núi kéo của Lâm nhưng dĩ nhiên là bị Hiếu ngăn lại. Do vừa rồi hấp tấp đi tìm Hoàng nên không có mang theo nhiều người thành ra Lâm bị 1 đám vệ sĩ của Hiếu ngăn cản lại mà không làm được gì.

"Từ trước đến nay tao chưa bao giờ xem vào chuyện của mày, hôm nay tao nhớ kĩ rồi..." - Lâm giận dữ quát lớn.

"Sẵn sàng đón tiếp..." - Hiếu bình tĩnh đáp lời.

Hôm sau, bất ngờ là Long và Khôi lại tìm được đến nhà của Hiếu và mong muốn Hoàng sẽ trở về cùng. Mặc dù còn 1 chút giận dỗi nhưng khi thấy Khôi vẫn chưa lấy lại được trí nhớ khiến Hoàng áy náy vì mình nên Khôi mới bị như vậy. Cuối cùng Hoàng vẫn theo cả 2 trở về ngôi nhà ngày trước cả 3 cùng chung sống. Tưởng rằng mọi chuyện đã trở về với trước đây nhưng không ngờ là có chuyện đã xảy ra...Khoảng 3 hôm sau khi Hoàng theo Long và Khôi trở về thì bà Lan- mẹ Hoàng lại bất ngờ xuất hiện. Bà Lan không biết vì sao lại tìm lên tận thành phố mà không báo trước cho Hoàng. Hai mẹ con gặp nhau dĩ nhiên là Long với Khôi bị đuổi đi chỗ khác.

"Sao tự nhiên mẹ lại lên đây!"

"Cái thằng này, đủ lông đủ cánh rồi đúng không, giờ mẹ lên thăm lại giãy đành đạch không thích là sao!!!"

"Mẹeeee, đâu phải con muốn nói thế, chỉ là tự dưng..." - Hoàng có chút ngờ vực nói.

"À mẹ lên đây để tính chuyện làm cho mày đây..." - Bà Lan hí hửng nói.

"Chuyện gì cơ..."

"Thì hôm bữa mày đi coi mắt đó! Bữa nay tao tính là qua chỗ mày rồi sang nhà thằng Lâm chơi. Được thì tính chuyện cưới nhau luôn..."

"Nhưng..."

"Mẹ biết là 2 đứa từ hôm đi coi mắt vẫn luôn qua lại với nhau, mày không phải dấu mẹ đâu, giờ theo mẹ sang nhà Lâm chơi..."

Bà Lan liên tục ngắt lời Hoàng như không muốn cho Hoàng cơ hội từ chối. Khi chuẩn bị kéo Hoàng đi thì bất ngờ bị Hoàng giữ lại rồi giận dữ hỏi.

"Anh Lâm đã đến tìm mẹ đúng không?"

"Mày nói gì mẹ không hiểu lắm..."

"Mẹ không cần giấu con, con mẹ đã 21 22 tuổi rồi, không phải đứa trẻ lên ba nữa đâu, 2 đứa con đúng là có qua lại nhưng giờ chia tay rồi mẹ, mẹ đừng có xem vào chuyện của con nữa..."

"Mày quát mẹ hả?" - Bà Lan tủi thân nói.

"Không! Ý con là..."

"Nuôi mày ăn học lớn bằng này mong mày lấy vợ cho bố mẹ có cháu bế, đùng 1 cái mày không muốn lấy vợ, giờ mẹ tìm cho 1 chỗ tốt để mày nương nhờ vào. Chả nhẽ mẹ lại hại mày mà mày gầm lên chửi mẹ..."

"Mẹ à..." - Hoàng bối rối

"Coi như mẹ cầu xin mày cũng được, dù rằng nó đã làm chuyện không phải với gia đình mình nhưng chuyện cũng đã qua rồi, hơn nữa hôm trước Lâm cũng qua biếu bố mẹ 1 ít tiền để bố mẹ có vốn làm ăn..."

Bà Lan còn chưa kịp nói hết câu thì Hoàng giận dữ nói

"Mẹeeeee, mẹ bị làm sao vậy..."