Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu 2 Anh Em

Chương 31: Mon men

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người còn lại đã đi, Khải bèn nhìn về phía cánh cửa phòng nơi Hoàng đang nằm ngủ kia. Mặc dù trong nhà vẫn còn người giúp việc, mà ngoài cửa vẫn còn vệ sĩ đứng canh gác nhưng trong nhà thì lại là địa bàn của Khải. Mặc dù Khải còn chút do dự nhưng cơn thèm khát đã lấn áp lí trí thôi thúc cánh tay Khải mở cửa phòng ra. Lúc này cũng đã gần 11h đêm, Hoàng cũng đã chìm vào giấc ngủ sâu. Rón rén tiến lại gần giường, nhắm nhìn Hoàng thật lâu, cuối cùng Khải vẫn không nhìn được mà đưa tay nắn nhẹ lên má. Hoàng trong giấc ngủ sâu cũng cảm nhận được có người đang nựng má mình cũng vô thức mà ôm lấy tay Khải. Khải có chút giật mình nhưng lại thấy Hoàng vẫn ngủ bèn để cho Hoàng ôm tay mình.

Khải năm nay đã gần 30 tuổi, nhưng vẫn chưa có vợ con gì. Lâm tuyển vệ sĩ đều phải có tiêu chuẩn riêng, và tất nhiên là phải đô con 1 chút. Khải có thể vào làm vệ sĩ thì tất nhiên là thân hình không kém cạnh. Cơ bụng 8 múi chắc nịch, bắp tay bự cũng không kém cạnh. Nếu mà so ra với Hoàng thì thân hình cũng phải lớn gấp đôi rồi.

Khải mon men nằm xuống giường tham lam động chạm khắp cơ thể gầy gò mảnh khảnh kia. Hoàng dường như cũng cảm nhận được điều đó nên cũng bắt đầu thở dốc. Do gần đây giận nhau nên chưa được lần nào cả, giờ lại được Khải khơi dậy, tất nhiên là rất khao khát.

Chẳng qua là Hoàng vẫn giữ được lí trí, rất nhanh đã phát giác ra được có điều không ổn. Hoàng giật mình tỉnh dậy đẩy Khải ra, cả người bất giác lùi lại góc giường, đôi mắt hơi hoảng sợ muốn xác nhận kẻ lạ mặt kia là ai. Ngày nào cũng được Khải đưa đi đón về, tất nhiên là không khó để Hoàng nhận ra được.

"Anh Khải, anh làm gì vậy?"

"Anh có làm gì đâu?"

"Nếu không làm gì thì anh vào phòng làm gì, mau ra ngoài cho em ngủ!"

"Thì anh cũng buồn ngủ nên muốn ngủ nhờ phòng em thôi!"

"Mau ra ngoài, anh Lâm mà về là anh không xong đâu!"

"Đừng dọa anh mà, anh sợ lắm đấy, nhưng mà vẫn muốn ngủ cùng em tối nay hơn..."

Dứt lời, Khải nhảy chồm lên giường vồ lấy Hoàng bắt đầu giải tỏa cơn thèm khát bấy lâu nay.

"Không! Bỏ ra..."

"Đừng vậy mà, anh biết em cũng rất thích điều đó đúng không!"

"Thằng điên, anh Lâm mà về thì ư ư ư..."

Hoàng chưa kịp nói hết câu thì đã bị Khải bịt miệng lại, Khải điên cuồng hôn hít khắp thân thể Hoàng mặc dù có lớp quần áo ngăn cản.

Thấy Hoàng đang chống chế 1 cách yếu đuối, Khải càng thích thú mà dùng lực mạnh hơn. Hoàng trong lúc giãy giụa cũng vô thức là bắt lấy được cái điện thoại của mình. Sợ Khải phát hiện ra Hoàng chỉ đành giả vờ hợp tác với những hành động thô bạo kia còn 1 tay thì vẫn cố gắng mở điện thoại lên. Vì là phòng không có lên nên Hoàng chỉ đành cố gắng gây sự chú ý của Khải.

Khải thấy Hoàng không những hợp tác mà còn có phần tự chủ động lại còn tưởng là Hoàng đã chịu mình nên cũng thích thú mặc cho Hoàng hành động. Chỉ đến khi đầu dây bên kia có người bắt máy thì Khải mới phát giác ra có điều không đúng. Hoàng biết là không dấu được Khải bèn hét lớn.

"Anh ơi, cứu em..."

Khải thô bạo giật lấy điện thoại từ tay Hoàng rồi nhanh chóng kiểm tra xem đầu giây bên kia là ai. Khi thấy số máy Hoàng gọi không phải là Lâm thì Khải thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải là Lâm thì mọi chuyện đều dễ nói. Chứ mấy tên kia đâu thể nào vượt qua được vệ sĩ canh cửa ở ngoài mà vào được phòng này đâu mà sợ.

Thở phào xong Khải bất ngờ đổi sắc mặt, Hoàng bị khống chế cả 2 tay không di chuyển được, Khải nhanh chóng trói 2 tay lại rồi thô bạo nắm tóc Hoàng, miệng tức giận nói.

"Nhẹ nhàng em không muốn vậy thì đừng trách tôi..."

"Thả ra, tôi sẽ xem như không có chuyện gì..." - Hoàng run rẩy nói.

"Tôi cũng muốn xem thử việc ăn thịt em thì sẽ bị gì!" - Khải liếʍ mép nói.

Khải rút ra con dao ở gần đó rồi chậm rãi tiến lại gần, Hoàng còn tưởng là Khải làm chuyện gì điên rồ nên không dám động đậy mạnh mà sợ sệt nhìn về đầu lưỡi con dao không dám nói lời nào.

Cho đến khi lưỡi dao cắt đứt quần áo trên người mình thành từng mảnh thì Hoàng đỡ sợ hơn. Khải thấy Hoàng sợ hãi không dám động đậy thì hào hứng trở lại, bắt đầu dùng đầu lưỡi mà ma sát từng cm trên cơ thể Hoàng.

Hoàng nhìn thấy con dao vẫn còn trên tay Khải nên không dám giãy dụa mà mặc cho Khải nhúng chàm mình.

Suốt nửa tiếng đồng hồ Khải cứ vờn qua vờn lại khiến Hoàng có chút mệt mỏi, trong lòng cũng hi vọng là có người nào đó đến kịp thời.

Còn Khải khi thấy Hoàng có vẻ nản nên cũng quyết định bắt đầu khai phá vùng đất màu mỡ kia. Khải bắt đầu nâng 2 chân của Hoàng lên rồi dùng đầu lưỡi láo lia mà xâm nhập.

Hoàng thấy vậy cũng đành phó mặc cho số phận dù không muốn nhưng vẫn phải công nhận rằng Khải làm quá sướиɠ, Hoàng sắp không trụ nổi. Khải thấy thằng bé của Hoàng bắt đầu phấn chấn khi được mình rửa ráy thì thích thú lấy tay mà sục nhẹ. Một tay còn lại cũng không quên bắt đầu khai phá cái lỗ nho nhỏ cùng với đầu lưỡi của mình.Thấy có vẻ như cái lỗ đã vừa đủ để đút vào Khải nhanh chóng nhả nước bọt nên thằng bé của mình rồi bắt đầu tiến vào. Hoàng thấy Khải không có ý định đeo bcs bèn vùng vằng giãy dụa.

"Anh định làm gì vậy?"

"Làm cái điều mà em mong chờ nhất đây!"

"Anh...anh không đeo bcs vào sao?"

"Đeo vào làm gì, nó không được chân thật, tôi muốn được cọ sát vào da thịt của em..."

"Không? Tôi không muốn, nó đau lắm..." - Hoàng nức nở khóc.

"Haha, em khóc đấy à? Nhưng điều đó lại càng làm tôi thích thú hơn, yên tâm đi tôi sẽ nhẹ nhàng. Nhưng nếu em không hợp tác thì đừng có trách tôi..."

Thấy Khải đe dọa, Hoàng không dám cựa quậy nữa, 1 phần là vì sợ, phần còn lại dĩ nhiên là sợ đau. Cây hàng của Khải cũng không phải dạng vừa gì, nó còn to hơn cả của Khôi và Long và lại còn dài nữa. Nhìn kiểu gì cũng phải gần 25 cm, Hoàng không nghĩ nổi khi Khải đút hết vào trong thì mình có sống nổi không nữa.

Trong khi Khải mừng rỡ khi sắp được tiến vào cái lỗ mà mừng thèm khát bấy lâu, trong khi Hoàng chán nản tuyệt vọng vì sắp bị cây hàng khủng kia tiến vào thì bất ngờ có người tiến vào phòng.

Khải vừa mới kịp quay đầu lại thì bất ngờ ăn 1 quả đấm lăn thẳng xuống giường. Điện trong phòng bất ngờ được bật lên, người vừa đấm Khải không ai khác chính là Hiếu.

Hiếu chính là người được Hoàng gọi vừa rồi, thật ra là vì sợ Khải phát hiện nên lúc đó Hoàng cũng chỉ mò mẫm mở điện thoại nên rồi gọi điện chứ cũng không biết là ai. Thật không ngờ người mình gọi lại chính là Hiếu, và càng bất ngờ hơn khi Hiếu lại tìm được đến chỗ này. Mặc dù Hoàng tò mò nhưng lúc này do quá mệt mỏi vì bị Khải dày vò, Hoàng ngất đi khi nhìn thấy Hiếu.

Đồng thời, 1 đám vệ sĩ bắt đầu tiến vào và tẩn cho Khải 1 trận lên bờ xuống ruộng. Đến khi Khải sứt mẻ người ngợm lảo đảo thì Hiếu mới cho dừng lại, trước khi đi Khải còn cố nói với Hiếu.

"Nói với em ấy, tai nạn của tên Khôi kia là do cậu chủ yêu quý sai người làm. Lần sau em ấy gặp lại tôi nhớ lấy thân báo đáp, hahahaha..."

Lời vừa dứt thì Khải bị lôi đi, còn Hiếu thì tiến lại gần giường đỡ Hoàng nằm hẳn hoi rồi đắp chăn lại. Trong bất giác, Hiếu có 1 chút rung động nhẹ từ sâu thẳm trong tim mình nhưng lí trí mách bảo Hiếu phải dùng lại...
« Chương TrướcChương Tiếp »