"Không sao!" - Long thản nhiên nói.Không thèm nhờ Lâm lấy cho đôi đũa mới, Long quay người cúi xuống gầm bàn nhặt đôi đũa vừa rơi lên. Nhưng khi tay vừa mới chạm được đôi đũa thì đập vào mắt của Long là cảnh tượng thật đáng tức giận.
Dĩ nhiên tên Lâm khốn nạn kia lại dám ngang nhiên động chạm Hoàng trong bữa ăn. Mặc dù Hoàng đã có chút phản kháng nhưng cũng không thể làm được gì. Thấy Long khựng lại 1 chút, cả Hoàng và Lâm đều rõ ràng là Long đã phát hiện ra. Hoàng có chút oán thán nhìn sang Lâm nhưng Lâm lại tỏ ra không có chuyện gì mà tích cực ăn như chưa từng được ăn vậy.
Lát sau Long và Khôi ảm đạm ra về còn Hoàng thì chán nản trở về phòng khóa trái cửa phòng lại. Đang nằm chán nản ở trên giường thì cửa đột nhiên mở ra, dĩ nhiên là Lâm có chìa khóa để mở cửa.
Thấy Lâm vào phòng, Hoàng quay người không thèm nhìn. Lâm biết Hoàng giận bèn nhanh chóng tiến lại ôm lấy người yêu từ phía sau. Dĩ nhiên lần này lại bị Hoàng phản kháng quyết liệt đẩy bắn xa tít tắp.
"Em sao vậy?" - Lâm giả vờ không biết hỏi.
"Đừng làm như mình vô tội, mau ra khỏi phòng hôm nay em không muốn nhìn thấy anh..." - Hoàng bực tức ném gối vào mặt Lâm.
"Anh xin lỗi, anh hứa là sẽ không có lần sau nữa đâu..." - Vừa nói Lâm vừa tiếp cận cố gắng làm hòa.
Nhưng Hoàng vẫn không cho Lâm lại gần mà dãy dụa đẩy ra.
"Lần này em không đùa đâu, ra ngoài..."
Thấy Hoàng nghiêm túc mà không như mọi lần khiến Lâm có chút tức giận, dù sao thì trước đó dù có biết chân tướng việc mình đã khiến cả nhà Hoàng rối bời 1 phen nhưng Hoàng vẫn bỏ qua cho mình. Thật không ngờ lần này chỉ vì 1 chút chuyện cỏn con vậy là làm mình làm mẩy giận dữ.
"Em vẫn còn tình cảm với 2 tên đó đúng không?"
"Anh nói cái gì vậy? Không phải là bọn em đã kết thúc rồi sao? Chính anh đào bới lại mọi chuyện rồi còn quay ra hỏi câu vớ vẩn..."
"Em đừng lảng tránh nữa, nếu như không phải vậy thì tại sao em lại phản ứng như vừa rồi..." - Lâm mạnh mẽ kéo người Hoàng ra muốn chính diện nói chuyện.
"Buông ra, giờ em không có gì để nói với anh đừng để em điên lên..." - Hoàng hét lớn.
"Điên? Em điên lên thì sao! Còn không phải là vì anh nói đúng tâm tư của em sao!" - Lâm bật cười nói.
"Anh bị sao vậy? Thả em ra..." - Hoàng sợ hãi khi thấy Lâm như vậy.
"Em thích ăn 2 cây 1 lượt đúng không? Cây hàng của tôi chỉ có 1 nên không đủ thỏa mãn em đúng không? Hay để tôi gọi thêm 2 thằng vệ sĩ đang canh ngoài kia vào cùng vui luôn..." - Lâm vừa nói vừa liếʍ mép môi mình.
"Thả ra, đau tay em..." - Hoàng lắc đầu nói.
Lâm không thèm đáp lại lời của Hoàng mà bắt đầu lớn tiếng nói.
"2 anh đang canh ở cửa kia, mau vào đây..."
Vừa gọi Lâm vừa mạnh tay lột quần áo Hoàng ra.
"Không, không được vào..." - Hoàng yếu ớt nói ra.
Nhưng đứng giữa yêu cầu của cả 2 thì dĩ nhiên là vệ sĩ sẽ nghe lời Lâm hơn. Cả 2 bước vào phòng, không thấy Lâm yêu cầu gì thêm bèn đứng nghiêm trang 2 mắt nhìn về phía giường. Trong số đó có 1 tên vệ sĩ lần trước nhìn lén 2 người làʍ t̠ìиɦ tên là Khải.
Khải thật sự là vui mừng đến khó tả, lần trước chỉ được nhìn lén 1 chút không ngờ lần này lại được tận mắt chiêm ngưỡng miếng thịt ngọt di động mà bản thân thèm được ăn từ lâu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng Hoàng vừa la lớn giữ quần áo vừa đỏ mặt xấu hổ khi bị Khải nhìn chằm chằm lại khiến phía dưới của Khải lớn hơn bao giờ hết, nếu như không phải có cái qυầи иᏂỏ chặn lại thì có lẽ bây giờ nó đã nhô ra mất rồi...
Trận chiến kết thúc, Lâm nằm đè lên người Hoàng thở phì phò 1 cách thoải mái, dĩ nhiên đây là lần đầu tiên Lâm tiến vào 1 cách thô bạo không dùng bao không dùng vật phẩm hỗ trợ làm giãn nở mà trực tiếp tiến vào. Hơn nữa khi gặp sự phản kháng của Hoàng thì Lâm lại phải làm mạnh bạo hơn.
Hoàng lúc này có chút đuối sức, chỉ có thể từ từ đẩy Lâm ra rồi lê lết vào nhà tắm. Hoàng chẳng thèm che đậy gì nữa mà ngang nhiên bước đi, nếu như 2 vệ sĩ kia đã muốn nhìn thì vừa nãy đã nhìn chán chê rồi, giờ mà có che thì được ích lợi gì nữa. Khải đứng cách đó không xa thấy cảnh tượng này cũng không khỏi nuốt 1 ngụm nước miếng.
Lâm lúc này cũng phát giác ra 2 vệ sĩ vẫn còn trong phòng bèn xua tay đuổi ra ngoài rồi nhanh chóng bước vào nhà tắm. Lâm muốn sửa người cho Hoàng nhưng tất nhiên là Hoàng không cho chạm vào mà còn giẫm mạnh lên chân của Lâm 1 phát. Thật không ngờ bị Lâm né được và còn bị cưỡng chế rửa người...
Hôm sau, Hoàng thực sự tức điên người, người việc đi học ra, nếu như muốn ra khỏi phòng thì phải được Lâm đồng ý, nếu không sẽ bị vệ sĩ canh cửa ngăn lại không cho đi. Đến tối đi làm về Lâm bị Hoàng chửi vang khắp cả nhà.
Do lần trước mất bình tĩnh nên Lâm mới ra tay mạnh bạo, còn lần này thì khác rồi. Lâm mặc cho Hoàng có mắng chửi mình lớn cỡ nào, cay nghiệt cỡ nào cũng không tỏ vẻ gì mà cố gắng lại gần muốn làm hòa. Dĩ nhiên là Hoàng sẽ không cho điều đó xảy ra.
Bất chợt điện thoại Hoàng thông báo có tin nhắn gửi đến. Hai mắt của Hoàng và của Lâm đều liếc nhìn về cái điện thoại. Hoàng nhanh chóng chộp lấy cái điện thoại vừa che che vừa mở ra xem. Dĩ nhiên tin nhắn là do Long gửi đến, tuy rằng Lâm đang nhìn chằm chằm mình nhưng Hoàng vẫn muốn xem Long nhắn gì cho mình."Em phải chú ý tên Lâm, tai nạn của Khôi rất có thể là do tên đó gây ra..."
Đọc xong tin nhắn Hoàng có chút không tin vào mắt mình, dù là Long có nói nhưng Hoàng vẫn không tin tưởng hoàn toàn. Mặc dù hôm qua bị Lâm làm có chút thô bạo nhưng ít ra Lâm đối xử với mình vẫn rất tốt, rất dịu dàng mà cũng rất ấm áp, Hoàng không muốn tin mà cũng không chịu tin.
Thấy nét mặt Hoàng có chút thay đổi Lâm không khó để đoán ra được sự tình nào đó. Chẳng qua là không muốn làm rõ ra, không muốn 2 đứa lại xích mích nên lại thôi.
2 tuần sau đó Hoàng vẫn không thèm đáp lời của Lâm, mà Lâm dù thế nào cũng không cho Hoàng ra khỏi phòng ngoài việc đi học. Hoàng cũng chả thèm đi đâu, giờ cũng là sinh viên năm cuối rồi, lịch học thì bù đầu bù cổ, đi học về cũng mệt nhoài cả người rồi, cần gì phải đi đâu ngoài chuyện đó...
Bất thình lình đột nhiên Lâm có việc đột xuất, lúc đi chỉ kịp hôn lên má Hoàng 1 cái rồi rời đi. Mặc dù đang giận Lâm nhưng thấy Lâm sắp đi xa nên Hoàng cũng không né tránh cái hôn đó. Lâm thấy Hoàng không né tránh thì cũng mỉm cười thở phào nhưng cũng không vì thế mà bỏ qua việc canh chừng.
Không biết vì lí do gì mà khi Lâm vừa đi thì Long lại nhắn tin, kể cả Khôi cũng nhắn, nhắn rất nhiều. Hoàng do bị nhốt trong phòng chán quá nên cũng vào trò chuyện với cả 2 để gϊếŧ thời gian. Dù rằng Long và Khôi có rủ Hoàng ra ngoài chơi nhưng tất nhiên là đi không nổi với 2 tên vệ sĩ đang đứng canh cửa kia.Mặc dù bị giam lỏng nhưng Lâm không cấm Hoàng đi loanh quanh trong nhà, còn tên Khải kia lấy lí do là sợ Hoàng bỏ trốn nên dù là loanh quanh trong cũng bị tên này theo sát ở sau lưng. Cho đến tối thì Khải chợt có cơ hội để làm liều...
1 vệ sĩ còn lại chợt có điện thoại gấp.
"Nhà mày có chuyện gì sao?" - Khải quay sang hỏi.
"Ừ, mẹ tao bị ngã từ trên cao xuống đang nhâp viện!"
"Vậy thì mày về đi, ở đây để tao lo..." - Khải tinh ranh nói những vẫn không thiếu giọng điệu buồn rầu thay.
"Nhưng tao sợ cậu chủ biết được..."
"Đừng lo, cậu chủ đi công tác chưa về được, mày đi 1 ngày rồi về là được, tao tin là lúc đó cậu chủ cũng chưa phát hiện ra đâu..."
"Vậy...nhờ cả vào mày...bữa nào rảnh tao sẽ trả ơn..."
"Được rồi, ơn huệ gì nhanh đi xem mẹ đi..."