Chương 29: Ăn cơm

Hôm sau tỉnh dậy, đầu óc có chút quay cuồng, công nhận là hôm qua Lâm làm có chút lâu lâu, cho nên cái lưng của Hoàng giờ ê ẩm không thôi. Quay sang nhìn Lâm vẫn còn ngủ, chắc do hôm qua cày cuốc quá độ. Hoàng nhìn Lâm mỉm cười, còn đang định lấy tay véo má thử 1 chút thì bất điện thoại báo tin nhắn."Tút tút tút..."

"Hôm nay em có đến chơi cùng anh được không? Anh sẽ chờ em đến đó!"

Mở điện thoại lên thật không ngờ là Khôi nhắn tin cho mình từ sáng sớm. Hôm qua lúc nói chuyện Khôi đã đòi Hoàng số để tiện liên lạc. Từ lúc làm rời cái điện thoại, Hoàng cũng phải khổ sở để tìm cách liên lạc lại với mọi người. Tất nhiên, Long và Khôi là 2 người cuối cùng không có liên lạc lại.

Lại nói về Khôi nhắn tin cho mình, đọc xong tin nhắn Hoàng lại thở dài nhìn sang Lâm vẫn còn đang say sưa ngủ kia. Cứ nghĩ đến Lâm vì mình mà làm mọi thứ, mặc dù là trước đó việc của Lâm thật sự khiến Hoàng tức giận nhưng dẫu sao thì người ta cũng là vì mình nên mới làm thế. Và hiện tại cả 2 đều đang rất tốt a...

Nhưng lại nghĩ về Long và Khôi, mặc dù cả 2 đã để Hoàng ra đi nhưng trong lòng cả 3 đứa đều biết rõ, mọi chuyện đều không ai muốn như vậy. Nhất là Khôi, nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác lạ lẫm hỏi này hỏi kia lại càng khiến Hoàng không đành lòng.

Trong lòng Hoàng hiện giờ đang rất rối bời không cod ai để tâm sự, bị kẹt ở giữa khe nứt thắt cổ, không tiến được mà cũng không biết lùi như thế nào, giống như số phận muốn trêu đùa mình vậy. (Tui trêu nè...)

Hoàng vừa bước vào nhà vệ sinh thì Lâm cũng tỉnh lại, dĩ nhiên Lâm lục được cái điện thoại và mở ra kiểm tra nó. Do đã ở chung với nhau, điện thoại cũng là Lâm mua cho, nên mật khẩu hay khóa vân tay gì đó Hoàng chẳng che dấu gì cả. Lâm mở được điện thoại cũng là điều dễ hiểu.

Đọc xong dòng tin nhắn mới nhất kia Lâm cũng không dễ chịu chút nào bèn đứng dậy ra khỏi phòng gọi 2 vệ sĩ của Hoàng.

"Canh chừng em ấy cho tốt, nếu như em ấy muốn đến chỗ của 2 tên kia thì báo cho tôi..."

"Rõ..."

Vệ sĩ vừa rời đi thì Lâm lại lấy máy mình ra rồi ấn số gọi.

"Alo ạ, con chào bác con là Lâm đây ạ...vâng đúng rồi ạ...chả là con có chuyện nhờ bác...vâng con cám ơn bác nhiều ạ..."

Cúp máy xong xuôi Lâm lại trở về phòng như không có chuyện gì xảy ra. Hoàng thấy có người vào phòng thì giật mình lấy chăn mỏng trên người che lại, dẫu sao thì từ hôm qua đến giờ trên người vẫn không lấy 1 mảnh vải nào.

Thấy dáng vẻ hốt hoảng như sợ bị người lạ ăn thịt của Hoàng lại khiến Lâm quên hết cái bực bội vừa rồi. Hoàng thấy người vào phòng là Lâm thì cũng không che đậy gì nữa, còn gì nữa đâu mà che.

Lâm đi đến bên giường ôm lấy Hoàng từ phía sau, ở phía dưới không biết từ khi nào đã nổi cộm lên 1 cục to tướng rồi. Hoàng giật mình quay người lại đá nhẹ vào chân Lâm 1 cái.

"Em không giỡn nha, đến giờ em đi học rồi..."

Thấy dáng vẻ nham hiểm của Lâm, Hoàng nhanh chóng lục tủ kiếm quần áo mặc vào không có chậm trễ là bị lôi lên thớt mặc cho người ta tùy ý làm thịt. Thấy Hoàng quay lưng lại với mình để tìm quần áo, nhìn thấy cái mông nhỏ nhỏ đang đung đưa mời gọi mình, cơn ham muốn trong người Lâm lại trỗi dậy.

Vội vàng Lâm cởi bỏ hết bộ quần áo trên người mình rồi rón rén tiếp cận Hoàng từ đằng sau. Và bất ngờ thúc vào mà không hề báo trước, Hoàng bị ép buộc trong sự bất lực không phản kháng được...

Lại nói tiếp về phía Long, lúc này Long đã được công an gọi đến để hỗ trợ điều tra gì đó.

"Chào cán bộ, tôi là Long đây! Không biết cán bộ gọi tôi đến là có việc gì?"

"Chào anh, tôi là Đạt, về tai nạn của em trai anh chúng tôi đã có tiến triển..."

"Là sao tôi không hiểu cho lắm, ý của cán bộ là gì..." - Long ngơ ngác hỏi.

"Ý của tôi là từ dấu vết của vụ tai nạn thì rất có thể em trai của anh đã bị người khác cố tình đâm phải chứ không đơn giản chỉ là 1 vụ tai nạn bất ngờ. Hơn nữa đối tượng cũng đã bỏ trốn nên việc điều tra cũng chỉ có 1 chút tiến triển mà thôi. Anh có biết bình thường có ai thù hằn với em trai hoặc chính bản thân anh không?" - Đạt dò hỏi

Dù sao thì tướng mạo của cả 2 cũng quá giống nhau, cũng có thể kẻ gây tai nạn là người quen của Khôi mà cũng có thể là chính Long nhưng Khôi lại bị nhầm tưởng. Trong đầu Đạt trước mắt đã suy nghĩ đến đó.

"Tôi cũng không chắc lắm nhưng có lẽ em trai tôi không có kẻ thù gì đâu, từ bé nó đã rất hiền mà lại còn ít nói nữa. Để mà gây thù hằn với người khác thì có lẽ không phải..." - Long lắc đầu nói.

"Trước mắt chúng tôi sẽ truy tìm dấu vết của kẻ bỏ trốn, nếu có gì tôi sẽ báo lại sau..." - cán bộ tên Đạt nghiêm giọng trả lời lại

"Vậy thì tôi xin nhờ cả vào anh..." - Long hơi hơi cúi người đáp.

"Không có gì, đây vốn dĩ là trách nhiệm mà chúng tôi phải làm." - Đạt gật đầu đáp

1 tuần sau Khôi được xuất viện, mặc dù chưa hồi phục trí nhớ nhưng thương thế trên người cơ bản đã khỏi hẳn. Hơn nữa, thấy Hoàng không đến thăm mình, Khôi cũng không muốn ở mãi trong bệnh viện nữa.Thấy Hoàng không đến nữa Long sầu lại càng sầu, buồn lại càng buồn. Dù có biết được sự thật sâu xa do tên Lâm kia gây ra nhưng vẫn chưa đủ để khiến Hoàng trở lại ngôi nhà nhỏ của 3 đứa. Có lẽ, cần phải để Hoàng chính tai tận mắt chứng kiến thì có lẽ mới hạ gục được tên Lâm kia...

Hôm sau Hoàng vừa đi học về thì thấy trong nhà dường như có khách, thấy vậy Hoàng cũng không làm phiền Lâm mà đi 1 mạch về phòng. Nhưng chưa kịp đi thì bị Lâm gọi lại.

"Sao thế anh, khách về rồi hả?"

"Không, trưa nay họ sẽ ăn cơm cùng mình, mà em cũng quen nữa đó..." - Lâm tỏ ra thần bí nói.

"Ai mà em cũng quen thế?" - Hoàng tò mò hỏi.

"Vào xem là em biết ngay!" - Lâm nhất quyết không nói.

Vừa bước vào phòng, 2 người đang ngồi chờ dĩ nhiên lại là Long và Khôi. Cả 2 thấy Hoàng cũng sững sờ, Long thì ngoài mặt không tỏ vẻ gì mấy nhưng Khôi thì lại tỏ ra mừng rỡ. Còn đang định chaỵ lại nắm tay Hoàng thì bị Long ngăn lại và còn khẽ lắc đầu.

Tiếp đó thì Lâm cũng bước vào phòng nắm lấy tay Hoàng kéo lại bàn ngồi. Khôi nhìn tên Lâm đắc ý có chút không quen nhưng cũng không thể làm gì.

Đến lúc ăn cơm, Lâm vẫn không từ bỏ việc trêu tức 2 vị khách mới đến kia. Lâm liên tục gắp thức ăn vào bát cho Hoàng, thậm trí còn đút cho Hoàng ăn trước sự chứng kiến của cả 2 mà còn không quên bắt chuyện với 2 anh em Long

"À phải rồi, cả 2 người đã có người yêu chưa, trông 2 người giống nhau y như lúc thế này cũng có khi người yêu lâu lâu cũng sẽ nhầm lẫn đấy nhỉ..." - Lâm vừa nói vừa tủm tỉm cười.

Dĩ nhiên, cả 3 sau khi nghe Lâm nói thế thì cũng khựng lại 1 chút, tất nhiên Khôi khựng lại vì tò mò tại sao Lâm đột nhiên lại nói thế. Thấy nét mặt của Long và Hoàng thì Khôi lại càng tò mò hơn. Long cũng biết là Lâm vừa rồi đang châm biếm mình nhưng rồi cũng không nói gì thêm mà tiếp tục ăn uống.

Hoàng rất nhanh cũng lấy lại tình thần bèn lấy tay giật giật áo của Lâm liếc nhẹ 1 cái. Còn Lâm thì lại làm như không có chuyện gì tiếp tục gắp thức ăn cho Hoàng. Bất thình lình Lâm trượt tay làm rơi đôi đũa của Long xuống đất.

"A...tôi xin lỗi, để tôi lấy cho anh đôi đũa khác..." - Lâm vội vàng tỏ vẻ áy náy mà xin lỗi Long.