Bất ngờ Kẹo Bông dùng cái lưỡi đỏ hồng của mình mà liếʍ vào eo của Hoàng. Lâm chứng kiến cảnh này bèn giật Kẹo Bông từ Hoàng sau đó tống nó ra khỏi phòng rồi đóng cửa phòng lại.
Quay trở lại phòng, Lâm chui vào chăn rồi trườn lên ôm lấy Hoàng từ đằng sau lưng. Hoàng lúc này mới bật cười khoái trí, thì ra Lâm còn nhỏ nhen đến nỗi ghen với cả 1 con chó mà lại là chó con nữa...
"Em cười cái gì thế?"
"Em cười vì anh ghen với cả chó con..."
"Mai anh sẽ đuổi nó ra khỏi cái nhà này, ngay cả cơ thể của vợ anh mà nó cũng dám nhúng chàm..."
"Hihi...đồ nhỏ nhen..." - Hoàng bắt đầu cười lớn hơn.
"Vậy hả? Thế thì để đồ nhỏ nhen này làm 1 trận nữa..."
"Á...em biết sai rồi...tha cho emmmmm..."
Tiếng la lớn trong vô vọng mà không được đáp lại, 1 trận chiến mới lại được bắt đầu, 2 vệ sĩ đứng canh ở cửa cũng không chịu nổi dư âm của trận đành quay sang đóng cửa lại, 1 người trong số đó còn không nhịn được mà liếc nhìn chiếc giường với ánh mắt thèm thuồng đói khát...
Hôm sau, trên đường đi học về
"Anh chở em đến bệnh viện xxx đi, em có 1 người bạn gặp tai nạn..." - Hoàng nói với vệ sĩ ngồi ở ghế trước.
"Tất nhiên là được, cậu chủ bảo chúng tôi phải làm theo bất cứ yêu cầu gì của cậu mà, cậu không cần phải khách sáo với chúng tôi..." - Người vệ sẽ gật đầu nói.
Vệ sĩ còn lại đang ngồi ghế sau cùng với Hoàng chính là người hôm qua đã cố nhìn cho bằng được cảnh tưởng của 2 người hôm qua. Thấy Hoàng đòi đi người này cũng không có ý kiến gì, chẳng qua là đôi mắt tham lam kia cứ lén lén nhìn vào cổ của Hoàng như muốn cắn vào nó ngay bây giờ vậy.
Hoàng lúc này lại không để ý xung quanh mình đang có 1 con sói đang thèm thuồng thuồng muốn ăn thịt mình. Lúc này tâm trí Hoàng vẫn rất là rối bời, cảnh tượng vui vẻ cùng Lâm hôm qua lại thực sự khiến Hoàng hoài niệm về quá khứ về cuộc tình tay ba trước đó giữa mình và họ...
Đến nơi, thấy 2 vệ sĩ đòi vào theo Hoàng đành lắt léo từ chối khéo.
"Các anh cứ đứng chờ em ở xe, em đi thăm bệnh chứ không phải đi đánh nhau đâu, các anh theo vào lại khiến bạn em không được thoải mái..."
Thấy cũng có lý nên cả 2 gật đáp ứng nói chỉ chờ Hoàng 30 phút. Sau đó mà không thấy Hoàng ra thì họ sẽ vào tìm. Thấy vệ sĩ cố chấp như vậy Hoàng đành gật đầu đồng ý, dù sao thì gặp 30 phút là đã nhiều rồi. Chỉ đi thăm người bệnh chứ không phải là muốn nối lại tình xưa mà ở lâu...
Không khó để tìm ra phòng bệnh của Khôi ở bệnh viện. Phòng của anh Khôi ở khá là vắng, chỉ có 2 người. Ngoài Khôi ra thì còn có 1 cậu bé nữa nằm bệnh. Hoàng liếc sơ sơ nhìn có vẻ như là học sinh cấp 3 hay đại loại gì đó. Trông nó có vẻ khá đẹp trai, nếu là bình thường thì có lẽ Hoàng sẽ liếc nó lâu lâu 1 chút, nhưng hiện tại thì tất nhiên là không có tâm trạng để làm việc đó.
Cả Khôi và thằng bé kia đều không có người nhà ở bên nên Hoàng bước vào cũng không quá e ngại gì. Khôi giờ đang ngủ trên giường, đầu vẫn còn được quấn băng quanh chán. Trên mặt của anh giờ đã hiện thêm vài vết sẹo từ vụ tai nạn, khuôn mặt điển trai ngày nào giờ lại phai nhạt đi không ít.
Hoàng đến cạnh giường để ngắm ngía khuôn mặt kia được kĩ hơn. Ngồi được 10 phút thì Long trở về.
"Em đến rồi hả? Anh cứ nghĩ là em sẽ không đến đâu!"
"Anh đừng có mà nghĩ linh tinh, hiện tại em đang đi thăm 1 người bạn của mình..." - Hoàng quay lại vặn vẹo nói.
"Hì...dù sao thì em đến là anh vui rồi, tên kia không ngăn cản em đến hả..."
"Anh ấy không biết em đến!" - Hoàng lắc đầu nói.
"Thế à, em đã ăn gì chưa, anh có mua đồ ăn nè, ăn chung không?"
"Thôi, để lát về em ăn sau..."
Hai người ngồi tâm sự được 1 lúc thì Khôi cũng tỉnh, Long bắt đầu cho Khôi uống thuốc.
"Ai đây..." - Khôi chỉ tay vào Hoàng rồi hỏi.
"Là 1 người tên Hoàng, em có nhớ ra gì không?" - Long gật đầu nói.
Nghe Long nói thế Hoàng cũng im lặng chờ đợi câu trả lời của Khôi, thấy Khôi nghiêm túc nhìn minh, Hoàng thoáng chốc mỉm cười vẫy tay chào.
"Không, không nhớ ra nhưng có 1 chút quen thuộc..." - Khôi vừa ôm đầu vừa nói.
"Anh đừng cố nghĩ nữa, nhanh uống thuốc vào thì sẽ mau chóng lấy lại trí nhớ thôi..." - Hoàng lo lắng cầm tay Khôi nói.
Thấy Hoàng cầm tay mình, Khôi không những không buông ra mà còn nắm lại chặt hơn như không muốn để lỡ 1 thứ gì đó rất quan trọng mà trong nhất thời lại không nhớ ra được. Thằng bé nằm cùng phòng với Khôi không biết nó đã tỉnh dậy từ lúc nào, vừa rồi nó cũng chứng kiến không ít câu chuyện của cả 3.
Khôi vừa mới uống thuốc xong thì bên ngoài phòng đã có tiếng chân bước vào. Chính là 2 vệ sĩ của Lâm mà Hoàng bắt chờ ở ngoài của xe, ngoảnh đầu nhìn đồng hồ thì đúng là đã quá 30 phút trôi qua.
"Cậu chủ, đã trễ rồi, xin hãy cùng chúng tôi trở về..." - 1 người trịnh trọng nói, ánh mắt còn không ngừng liếc sang Khôi đang nằm trên giường bệnh.
"Vâng, 2 anh ra ngoài chờ em vài phút đã..." - Hoàng gật đầu đáp.
Mắt thấy Hoàng vui vẻ đáp ứng, trong lòng Long lại có chút không thoải mái, bực tức nói.
"Thằng đó cho người kiểm soát em hả? Em muốn đi đâu hay làm gì đó là việc của em, tại sao em phải về..."
"Anh đừng nói nữa, giờ em phải về rồi. Anh à em về đây..." - Hoàng lắc đầu với Long rồi quay sang chào Khôi.
"Đừng đi, ở lại thêm chút nữa, anh muốn..." - Khôi vẫn nhất quyết không buông tay.
"Bây giờ em có việc bận rồi, em hứa là mai sẽ qua thăm anh..."
Nghe Hoàng nói thế Khôi mới gật đầu rồi buông tay ra. Hoàng liếc nhìn Long 1 cái rồi quay người rời khỏi, thấy Khôi vẫn còn lưu luyến nhìn về phía cửa mặc dù người đã đi xa, Long lại càng rầu rĩ hơn.
Trong khi đó, Hoàng vừa mới vào xe không lâu thì bất ngờ lại có khoảng gần 20 người mặc đều là đồ đen, trong đó có 5 người đi đầu trịnh trọng bước vào phòng. Mới đầu Long còn cảnh giác vì tưởng là Lâm sai người đến với ý đồ bất thiện, nhưng lại không phải đến tìm 2 người. Hóa ra là đến tìm cậu nhóc nằm cùng phòng với Khôi, cả 5 đồng loạt cúi chào 1 tiếng thật lớn.
"Anhhhhh..."
"Ừ..."
Trước sự ngạc nhiên của cả 2, thằng bé đó chỉ "ừ" nhẹ 1 tiếng để đáp lại, trong nó nhỏ tuổi thế mà lại được 1 đám người gọi bằng anh, sợ là nó cũng có gia thế khủng nào đó...Về đến nhà Lâm đã ngồi chờ sẵn ở trong phòng, Hoàng cứ tưởng là vệ sĩ đã báo cho Lâm rồi cơ, nhưng lại thấy Lâm vẫn tỏ ra như thường ngày nên Hoàng cũng thở dài 1 hơi. Dù sao thì cũng có kinh nghiệm trước đó rồi cho nên Hoàng rất sợ bị hiểu lầm a.
Khi 2 đưa ăn cơm xong, cửa phòng vừa mới được đóng lại thì Lâm đã nhanh chóng ôm chầm lấy Hoàng từ đằng sau. Không ai nói 1 lời nào mà cứ giữ nguyên trạng thái đó gần 1 lúc lâu. Hoàng có lẽ cũng đã hiểu là Lâm đã biết được rồi.
"Tại sao em còn đi gặp họ..." - Lâm mở lời trước.
"Em xin lỗi, anh Khôi vì tìm em nên mới bị tai nạn..."
"Không sao, anh hiểu mà! Hứa với anh, chỉ nốt lần này thôi nhé!"
"Vâng, em hứa..."
Dứt lời, Lâm bế Hoàng lên rồi hôn nhẹ lên má, sau đó Lâm thả xuống giường, cả 2 trao nhau ánh mắt thân mật, và Lâm nhảy lên giường để bắt đầu công cuộc đào mương lấp hố...
***
Nhớ để ý thằng nhóc đó nha, phần sau là tới lượt nó..