Chương 27: Chỉ nhớ được 1 cái tên

Như thường lệ, cứ mỗi khi Hoàng tan học là Long lại đứng chờ ở cổng trường. Dĩ nhiên là Lâm đã phái thêm người để ngăn cản việc đó, đôi lúc Long cũng đã gặp được Hoàng nhưng đều bị vệ sĩ chặn lại, mặc dù Hoàng cũng đã nhìn thấy nhưng vẫn cố gắng làm ngơ, cố gắng gạt bỏ đi quá khứ...

Đang thì ngồi trong lớp chờ giáo viên thì lớp đột ngột có người lạ tiến vào. Bạn học này đội mũ bịt khẩu trang kín nên lên Hoàng cũng không chắc chắn lắm. Nhưng vì đã đến năm thứ tư cho nên trong lớp có ai, không có ai là biết ngay.

Tướng tá bạn học này khá là đô con, Hoàng cũng chỉ nghĩ rằng là do người ta tập gym nên mới được như vậy. Chắc người này được ai đó ở trong lớp thuê học hộ.

Trong khi vẫn còn nhiều chỗ trống vậy mà lại chọn đúng ghế bên cạnh Hoàng. Tuy rằng hơi ngạc nhiên nhưng Hoàng vẫn ngồi hẳn vào ghế trong để nhường ghế ngoài cho người ta.

"Cám ơn, em vẫn tốt bụng như ngày nào!" - 1 giọng nói quen thuộc vang lên.

Nghe thấy thế Hoàng cũng vội vã quay sang, người lạ mặt kia thấy thế thì cũng cởi mũ, tháo khẩu trang ra. Hiển nhiên, không ai khác chính là Long. Thấy thế Hoàng vội đứng lên tìm chỗ khác. Nhưng còn chưa kịp đi thì đã bị Long kéo lại.

Chỗ Hoàng chọn lúc đầu cũng ở cuối lớp cho nên lúc này cũng không có ai để ý đến. Trong khi Hoàng vùng vằng càng hất tay Long ra thì Long lại càng ghì chặt.

"Bỏ ra, em sẽ la lên nếu anh không bỏ ra..."

"Nếu như em nghe anh nói hết chuyện này, từ mai anh sẽ không làm phiền đến cuộc sống của em nữa." - Long nghiêm túc trả lời.

Thấy thế Hoàng không nói gì thêm mà từ từ ngồi xuống, Long cũng không dùng thêm lực nữa nhưng cũng không bỏ tay Hoàng ra.

"Có chuyện gì anh nói nhanh đi..."

"Là Khôi,..." - Long thở dài nói.

Hoàng có chút thất thần khi nghe vậy, thì ra người nằm viện hôm Phượng gặp Long lại đúng là Khôi thật.

"Lần trước Khôi theo em về tận nhà của tên kia, ngay khi vừa đến nhà của em thì gặp tai nạn. Cũng may là được đưa đi cấp cứu kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng..."

"Vậy, bây giờ anh Khôi đã khỏi hẳn chưa..." - Hoàng lo lắng quay sang hỏi.

"Vẫn chưa, sau khi hôn mê sau gần 3 tuần thì mới tỉnh lại, hiện giờ Khôi bị chứng mất trí nhớ, ngay cả anh cũng không nhớ."

Mặc dù rất lo lắng cho Khôi, vì mình mà bị tai nạn nhưng khi nghe thấy Khôi không sao thì Hoàng cũng bớt đi phần nào sự áy náy. Còn kí ức bị mất đi ư, Hoàng cũng đang mong mà không được đây.

Thấy Hoàng dửng dưng như không có chuyện gì, Long lại nói thêm.

"Em có biết khi anh hỏi Khôi có nhớ ra tên của chính mình thì Khôi đã nói gì không?"

Nghe Long nói thế thì đúng thật là chạm vào trí tò mò to bự của Hoàng, Hoàng không có trả lời nhưng đôi mắt lần này lại nhìn thẳng vào Long để chờ đợi Long tự trả lời chính mình.

"Nó nói rằng: tôi không nhớ gì cả...không nhớ gì...à đúng rồi ...Hoàng...anh có biết người tên Hoàng không? Trong đầu tôi lúc này chỉ nhớ được cái tên đó thôi..."

Nghe Long nói thế trong Hoàng thoáng chốc rùng mình, dần dần cả người lặng đi không nói thêm gì nữa, cũng không có đuổi Long đi. Mặc dù không biết là Long nói thật hay giả vờ nhưng mà mục đích thì đã đạt được rồi.

Hiện tại trong người Hoàng giờ đang phải đấu tranh với 2 tư tưởng. Một là mặc kệ lời Long nói, tất cả chỉ còn là quá khứ, còn hiện tại là Lâm. Còn 2 dĩ nhiên là đến gặp Khôi, còn sau đó thì mọi chuyện chắc chắn không dễ dàng gì. Có vệ sĩ đi theo bảo vệ mình 24/24, Lâm chắc chắn sẽ biết chuyện.

"Em cứ suy nghĩ thật kĩ đi, dù mọi chuyện có ra sao anh cũng sẽ không trách em. Chỉ cần em đến thăm Khôi là được, thằng em trai mà anh luôn yêu thương từ bé đến giờ mà lại chỉ nhớ được cái tên của em, anh cũng không biết là nên vui hay nên buồn nữa..." - Long nhẹ giọng nói rồi từ từ bước ra khỏi lớp học để lại Hoàng cứ đơ ra như 1 khúc gỗ.

Ra khỏi lớp học Long thở 1 tiếng thật là dài. Bản thân Long cũng đã hết cách nên mới phải dùng cách này để làm lay động ý chí của em ấy. Chứ nếu là tình huống bình thường nhất định Long sẽ làm mọi cách để chứng mình rằng mình đã làm sai...

Vừa về đến nhà Hoàng đã nằm ườn ra giường, úp mặt vào gối, Hoàng lúc này chỉ muốn ngừng thở như để ngừng nghĩ ngợi. Lát sau Lâm đi làm về cũng phóng thật nhanh vào phòng tìm Hoàng.

"Bé của anh đang làm gì thế? Anh về rồi này!" - Lâm mở cửa phòng và hô thật lớn.

Nghe giọng của Lâm, Hoàng lúc này mới quay người bật dậy, miễn cưỡng mỉm cười đáp lại.

"Sao nay anh về muộn thế? Em về được 1 lúc rồi!"

Lâm chẳng thèm thay bộ vest sang trọng trên người mà nhảy lên giường ôm Hoàng vào lòng giả vờ nũng nịu nói.

"Anh nhớ bé quá! Chẳng muốn đi làm tí nào, ở công ty toàn gặp phải mấy chuyện không đâu, chỉ muốn về với bé của anh thôi..."

Lâm vừa nói vừa thơm vào 1 bên má của Hoàng. Hoàng thấy nhột nên cũng đẩy đẩy người Lâm ra, nhưng càng đẩy thì Lâm càng chặt vào như keo dính vậy.

"Thôi mà...Vệ sĩ ở ngoài đang nhìn kìa..."

"Thì có sao đâu nè...cho đám vệ sĩ nhìn..."

Trong lúc 2 đứa đang giỡn, chân Hoàng vô tình nhấc 1 cái thật mạnh, và hậu quả là cái đầu gối của Hoàng đã va chạm vào hạ bộ của người đang đè lên người mình mà véo má.

"Ái...ui..." - Lâm la toáng lên 2 tay ôm lấy thằng bé.

"Anh có làm sao không? Em xin lỗi..." - Hoàng lo lắng hỏi.

"Anh không biết đâu, bắt đền em..." - Lâm giả vờ mếu máo đòi Hoàng.

"Nhưng ai bảo anh không nghe em..."

"Aaaaa...đau chết mất..." - Lâm giãy gịua ôm hạ bộ kêu lớn.

"Thế giờ anh muốn sao?" - Hết cách Hoàng đành phải chịu thỏa hiệp.

Lâm nghe thấy vậy bèn bật người như chưa từng bị đau bao giờ rồi thốt lên cái giọng gian xảo.

"Thì bây giờ em phải đích thân xin lỗi nó chứ sao nữa..."

"Ý anh là..."

Hoàng còn chưa kịp nói hết câu thì Lâm đã chồm dậy đè ra giữa giường. Cả người Lâm nhanh như chốc chỉ còn lại cái quần sịp màu đen bóng đang nhấp nhô ở chính giữa.

"Em thề là hôm nay em mệt lắm, tha cho em đi..."

Hoàng ú ớ cầu xin nhưng không thành bởi vì Lâm đã cởi bỏ hết lớp phòng tuyến cuối cùng trên người mình rồi nhảy tót lên giường bắt đầu lột đồ của Hoàng.

"Khoan đã anh...nếu thế thì đóng cửa vào đi, vệ sĩ vẫn còn ở ngoài kìa.." - Hoàng là lên chống chế.

"Mặc kệ họ đi...đám người đó có gan dám nhìn sao?" - Lâm lắc đầu nói.

Âm thanh rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ của Hoàng bắt đầu phát ra từ trong phòng, 2 vệ sĩ đứng canh ở cửa cũng không khỏi nhói nhói ở đũng quần. Tuy ngoài mặt thì vẫn nghiêm trang không có biểu hiện gì nhưng trước cơn bạo loạn ở trong phòng thì trong đầu cả hai đều rối tung rối mù lên.

Một người vệ sĩ còn không nhịn được mà bắt đầu quay người lại, thật đáng tiếc là khung cảnh nên thơ kia đã bị cái rèm che lại, nhưng do ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào nên đâu đó vẫn còn phản chiếu 2 thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ kia thông qua lớp rèm che mỏng manh ấy.

1 tiếng sau, trận chiến mới hoàn toàn kết thúc. Cả 2 đứa nằm thở phì phò vì khá mệt mỏi. Hoàng lúc này mới nhìn xuống giường thì có chút giật mình hú hồn. Kẹo Bông không biết đã vào phòng từ lúc nào, nó không hề phát ra tiếng động mà lẳng lẳng đứng quan sát trận quyết chiến giữa 2 người.

Thấy Hoàng quay sang nhìn, lúc này nó mới đứng dậy vẫy đuôi rối rít. Mặt Hoàng trong thoáng chốc đỏ ửng lên, 1 tay bế Kẹo Bông, 1 tay còn không ngừng đánh yêu nó vì dám nhìn trộm mình.

Còn Lâm thì ở bên cạnh khoái trí vuốt ve bộ lông vàng ươm của Kẹo Bông. Cả 2 lúc này vẫn còn đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên giường, dù sao cả người vẫn còn dấu vết từ trận chiến nên Hoàng chưa muốn mặc đồ.