Chương 26: Tai nạn

Cảm xúc lúc này của cả 2 đều rất rối loạn, Long kéo Hoàng ra 1 góc khuất để nói chuyện. Hai đứa im lặng 1 hồi lâu, không ai nói với ai cũng không biết bắt đầu từ đâu mà cũng không biết mở lời như thế nào. Cuối cùng Long đã mở lời trước.

"Em khỏe không?"

Hoàng không trả lời lại mà chỉ gật đầu như cho có vậy, từ sau lần đó Hoàng ít nói hẳn đi không còn dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên như ngày nào nữa.

"Mình quay lại được không em? Anh rất nhớ em!" - Long nắm lấy tay Hoàng mà nói.

Nhưng Hoàng vẫn không đáp lại mà gạt tay Long ra. Hoàng lẳng lặng không nói lời nào, vừa gạt tay Long ra thì quay người định rời đi. Đối với Hoàng lúc này, tình cảm của 2 đứa ngày trước cũng đã trôi theo cái điện thoại bị Lâm làm mất kia, không thể nào níu giữ lại nữa rồi.

Thấy Hoàng quay người đi mà không nói lời nào với mình, Long nhanh chóng ôm chầm từ sau lưng Hoàng.

"Anh biết anh sai rồi, là do tên Lâm kia đã cho người lừa gạt tiền của bố em mới dẫn đến chuyện của 2 chúng ta..."

Hoàng nghe được Lâm nói thế thì cả người cứng đờ lại. Sự thật này thực sự rất khó để tiếp nhận, mà cũng rất khó để tin tưởng.

Hoàng từ từ quay người lại với Long, Long cũng mừng rỡ ôm chặt lấy người trước mắt mình. Lần đầu tiên sau gần nửa năm, 2 đứa lại hôn nhau. Nhưng rồi Hoàng bất ngờ gạt Long ra.

"Anh à, chúng ta đã kết thúc thật rồi..." - Hoàng buồn rầu nói.

"Tại sao vậy? Chẳng lẽ em không tin lời anh sao? Tên Lâm đã thực sự lừa gạt em!" - Long hoảng hốt nói.

"Em tin anh! Em rất tin tưởng anh!"

"Vậy tại sao em..."

"Còn anh thì lại không? Ngày đó anh còn chẳng thèm nghe em giải thích, cả 2 người kể cả anh Khôi, không ai tin em. Yêu nhau mà không đặt niềm tin vào nhau thì tình yêu còn ý nghĩa gì nữa..."

Hoàng vừa dứt lời thì có tiếng người chạy đến cùng với tiếng la lớn.

"Cậu chủ, thằng kia mày đang làm gì vậy, mau thả cậu chủ ra..."

"Là các anh à, đây là 1 người bạn của tôi, không cần phải la lớn thế đâu. Về thôi..."

Để lại 2 người vệ sĩ đang tò mò nhìn Lâm, Hoàng nhanh chóng rời khỏi. Một người vệ sĩ cũng vội vàng chạy theo, 1 người còn lại thì vẫn chưa rời khỏi.

"Tránh xa cậu chủ nhỏ ra nếu mày không muốn chết, tao cảnh cáo mày lần cuối..."

Vừa dứt lời, người vệ sĩ cũng rời khỏi, chỉ để lại 1 mình Long thẫn thờ đứng ngây dại ở đó. Ở trên xe, Hoàng im lặng không nói 1 lời nào, đôi mắt bé nhỏ nhìn ra bên ngoài cửa kính. 1 vệ sĩ ngồi cùng ghế sau với Hoàng cũng lặng lẽ nhìn theo, không nói câu nào.

Vừa về đến cổng Lâm đã đứng chờ như thường ngày. Chỉ có điều hôm nay Hoàng không còn tâm trạng, ngay cả Kẹo Bông đang vẫy đuôi chào cũng không thèm ngó ngàng mà đi 1 mạch về phòng. Lâm biết có điều bất thường bèn chuyển ánh mắt sang 2 tên vệ sĩ...

"Chuyện gì đã xảy ra..."

"Cậu chủ, là do..."

Lát sau Lâm bước vào phòng, Hoàng chẳng thèm ngó ngàng mà trùm chăn kín hết cả người như muốn khóa thế giới nhỏ bé của mình lại. Lâm cũng chẳng nói lời nào, lặng lẽ đi bến bên giường ôm chầm lấy người Hoàng thông qua lớp chăn mỏng kia.

"Anh xin lỗi..."

Lâm chỉ càn nghe được là Long đã tìm gặp Hoàng là biết có chuyện gì xảy ra. Dù là đứa ngốc cũng sẽ biết vì sao Hoàng lại giận dỗi không thèm nói chuyện rồi.

Ở cách đó không xa, Khôi đứng đó quan sát nhà của Lâm. Lúc Hoàng rời đi, Khôi đã nhanh chóng đuổi theo và đến được tận đây. Nhưng nhà của Lâm có khá nhiều vệ sĩ nên Khôi chỉ có thể đứng quan sát từ đằng xa.

"Alo, là anh hả? Em đây, em đã theo được đến nhà của tên kia. Em ấy cũng ở cùng..."

"Được, nhắn anh địa chỉ rồi chờ anh đến" - Long ở đầu bên kia đáp lời.

Mặc dù Hoàng đã không chấp nhận nữa nhưng Long không muốn từ bỏ, đó là sai lầm lớn nhất mà bản thân cần phải sửa sai nếu như không muốn vài chục năm sau phải tiếc nuối.

Nhưng Khôi còn chưa kịp đáp lời thì bất ngờ từ đằng sau có 1 chiếc ô tô lao tới, đến khi Khôi quay người lại nó đã không kịp làm gì.

"Rầmmmmm..."

Nghe thấy có tiếng động lạ, Long hốt hoảng gọi Khôi.

"Alo, Khôi à em có ở đó không? Trả lời anh đi!"

Nhưng không hề có ai đáp lại lời của Long, dù cho Long có hét lớn cỡ nào đi chăng nữa cũng không có ai trả lời...

"Đồ ngu, ai bảo mày làm như vậy!!!"

"Tôi muốn giúp đỡ cậu thôi, tôi sẽ chịu tất cả trách nhiệm..."

"Thôiiii, tôi sẽ cho anh 1 khoản tiền, còn làm như thế nào đấy là việc của anh. Sau hôm nay anh vẫn có thể làm ở đây nếu muốn nhưng đừng có làm gì khác nếu như không có sự cho phép của tôi..."

"Cảm ơn cậu chủ..."

Lát sau, Lâm tiến vào phòng của hai đứa. Hoàng đang bận làm bài tập cũng dừng lại mà hỏi.

"Sao thế anh? Lại có chuyện gì à?"

"Hì hì, chuyện cỏn con ấy mà? Hết giận anh rồi hả..."

"Em chưa hết giận đâu, anh mau ra khỏi phòng trước khi em nổi điên..." - Hoàng hốt hoảng quay người lại làm bài.

Lâm rất vui vẻ, khi thấy mình tức giận Hoàng đã lo lắng cho mình. Lâm cảm thấy, sau mọi nỗ lực cố gắng thì điều mình làm đã đúng, chỉ là không ngờ được việc kia...

1 tháng sau

Từ sau hôm gặp lại, Long không hề đến tìm Hoàng trong suốt 2 tuần liền. Nhưng đến tuần thứ 3 thì Long bắt đầu đến tìm, khi Hoàng tan học, hay có khi là chờ cả ngày trước nhà chỉ để gặp được Hoàng. Nhưng Hoàng thì lại cho là Long muốn quay lại cho nên không muốn gặp.

Cho đến 1 hôm nọ, Phượng rủ Hoàng đi chơi, 2 đứa lâu lâu sẽ rủ nhau đi uống trà sữa, ngồi lê la tám chuyện với nhau. "Dạo này mày với người yêu giận nhau à?"

Hoàng vẫn chưa nói cho Phượng biết là 2 đứa đã chia tay từ lâu, giờ thấy nó hỏi mà chẳng biết trả lời làm sao.

"Ờ thì...sao tự dưng mày hỏi thế?"

"Mới hôm nọ tao bắt gặp người yêu mày đang đi vào bệnh viện, thì cũng chào nhau. Xong tao hỏi là Hoàng nó không đi cùng anh hả. Thấy ổng ấp úng rồi không trả lời nên tao nghi nghi vậy thôi..."

Nói dài nói dai 1 mình mà không thấy Hoàng đáp lại, Phượng lại càng thấy nghi ngờ của mình là đúng.

"Này, sao không trả lời, không lẽ 2 đứa chia tay thật hả?"

"Khoan đã, mày có biết anh ấy vào bệnh viện để làm gì không?" - Hoàng bất ngờ hỏi ngược lại.

"Tao cũng không biết nữa, thấy anh chỉ nói là nhà có người nằm viện thôi"

Nghe Phượng nói thế, trừ phi là anh nói dối. Nếu không thì 2 chữ "người nhà" đối với anh chỉ có Khôi và bà nội ở quê thôi. Nếu đúng thì rốt cuộc người nằm trong viện là ai mới được. Nhưng dù là ai nằm viện thì liệu mình có nên đi thăm hay không đây.

Mặc cho Phượng có gọi thế nào nhưng Hoàng vẫn không đáp lại, cả người cứ như 1 khúc gỗ vậy.

Dù không biết chính xác ai người phải nằm viện và vì sao phải nằm viện. Nhưng Hoàng vẫn đoán là bà nội nằm viện, bởi dù sao thì bà cũng có tuổi rồi, anh Khôi đang còn trẻ còn khỏe, không lí nào lại bị bệnh được.Lại nghĩ đến liên tiếp mấy tuần nay ngày nào anh cũng đến đòi gặp mình cho bằng được lại khiến Hoàng có chút không đành lòng. Chắc có lẽ anh đã phải mệt mỏi rất nhiều rồi.

"Mình có nên..."

Trong đầu Hoàng liên tục suy nghĩ đến điều đó, nhưng nghĩ lại mình đã kết thúc với người ta rồi còn gì nữa. Gặp rồi thì được cái gì đâu, lại chỉ càng thêm vấn vương không dứt ra được. Mà hơn hết là hiện tại Hoàng cũng đang có 1 cuộc sống khá là êm đẹp với Lâm rồi, quá khứ cũng chỉ còn là quá khứ mà thôi...