Lâm cũng giống như Long vậy, cũng là lần đầu tiên. Bởi vậy mà tinh thần có chút phấn khích. Tuy nhiên, vì để chờ đợi đến giây phút này mà trước đó Lâm đã tìm hiểu rất là kĩ càng. Khi thằng bé bắt đầu tiến vào, thấy Hoàng có chút nhăn mặt là Lâm cho giảm tốc độ cho đến khi vào sát gốc thì dừng lại và chờ cho Hoàng làm quen với nó 1 lúc.Hoàng lúc đầu thấy khá là đau nên bèn kéo người Lâm cúi xuống. 2 cái lưỡi quấn lấy nhau 1 cách nồng nhiệt như phần nào làm giảm bớt cơn đau ở phía dưới kia.
Bất ngờ Lâm không may khống chế được lực đẩy mà dập không những sâu lại còn mạnh khiến người ở dưới phải thốt lên 1 tiếng, 2 tay còn bấu thật chặt vào sau lưng của kẻ gây tai họa. Lâm biết mình sai nên cố gắng nhịn đau, nhẹ nhàng hôn lên má Hoàng như thay cho lời xin lỗi.
Được 1 lúc, Hoàng bất ngờ bị Lâm bế cả người lên. Trong tư thế đó, nhịp đẩy vào đã có chút nhanh hơn, mạnh hơn bà tất nhiên là cả 2 đều đã sướиɠ hơn.
Lâm dường như rất thích thú với tư thế này, cảm giác như được chiếm trọn vẹn thân xác của em ấy vậy. Còn Hoàng thì vừa bị bế lại còn vừa đâm, cảm xúc có chút lẫn lộn, vừa sướиɠ lại vừa thấy xấu hổ.
Lâm thấy vẻ mặt thỏa mãn của Hoàng thì tâm tình vô cùng tốt, biết mình đã làm cho em ấy thỏa mãn. Dần dần tốc độ đã nhanh hơn, nhanh hơn mà âm thanh lúc tiến vào hết cỡ lại còn lớn hơn rất nhiều.
Giờ phút này, mông của Hoàng đã trở nên tê dại hết, không còn cảm thấy đau rát cũng chẳng còn phải cố sức gắng gượng vì quá sâu nữa. Mà chỉ còn cơn sướиɠ đê mê cứ ngập tràn đầu óc của Hoàng.
Cho đến khi Lâm nhìn thấy thằng bé của Hoàng bắt đầu lớn dần lên ngay cả khi đang bị mình làm thì sự hưng phấn trong người 1 lần nữa được kí©h thí©ɧ trở lại. Tốc độ đã cực kì nhanh, nhanh đến mức mắt nhìn thấy cũng có chút không theo kịp.
Trong khoảng khắc đó, Lâm đã ra, ra bên trong Hoàng, ra nhưng lại giữ nguyên nó ở trong người. Lâm thở dốc nằm đè lên người Hoàng 1 cách mệt mỏi, cả tấm lưng ướt đẫm mồ hôi hột.
Cả 2 đứa nhìn nhau 1 lúc lâu, sau đó Lâm cười 1 cách thỏa mãn rồi hôn thật sâu lên môi của Hoàng. Sau đó cả 2 cùng chìm sâu vào trong giấc ngủ cho đến gần trưa hôm sau...
Hôm sau tỉnh lại không thấy Lâm đâu, Hoàng từ từ bước xuống giường. Di chứng từ trận chiến hôm qua đã bắt đầu biểu hiện 1 cách rõ ràng. Nhất là 2 bên hông, chỉ cần chạm nhẹ thôi là đã thấy đau ê ẩm rồi.
Còn bước được bao xa thì cửa đã tự mở ra, tất nhiên là Lâm bước vào. Nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của Hoàng, Lâm có chút hối lỗi vội chạy lại đỡ.
"Em dậy làm gì vậy? Cần gì thì cứ nói với anh 1 tiếng"
"Em muốn đi vệ sinh..."
Lâm nhanh như chớp bế thốc người Hoàng lên rồi mang vào nhà tắm. Dĩ nhiên khi vào rồi mà Lâm còn không có ý định đi ra khiến khuôn mặt nhỏ bé kia đỏ phừng lên.
"Sao anh còn chưa ra ngoài?"
"Em ngại hả? Cái cần thấy thì hôm qua cũng thấy hết rồi, còn ngại ngùng gì nữa!" - Lâm bật cười thích thú nói.
"Anh ra ngoài trước đi đã..."
Thấy Hoàng nhất quyết đuổi mình đi Lâm cũng gật đầu thuận theo. Bước ra khỏi nhà tắm, nhìn thấy 1 mớ lộn xộn vẫn còn chưa dọn, Lâm bèn bắt tay vào dọn dẹp luôn. Nếu như để đám vệ sĩ của Lâm nhìn thấy thì chắc chắn sẽ không tin vào mắt mình. Từ trước đến giờ Lâm sẽ không bao giờ động tay động chân vào những việc như thế này.
Ở trong nhà tắm, thấy Lâm ra khỏi phòng Hoàng mới thở dài 1 hơi, phải làm cái việc xấu hổ này trước mắt người khác thì sao mà làm nổi chứ. Nghĩ lại ngày trước ngay cả Long và Khôi cũng vậy. Sau nhưng đêm hoan lạc, cả 2 đều nhẹ nhàng bế Hoàng vào nhà tắm như Lâm làm vừa rồi, dĩ nhiên là vẫn bị Hoàng đuổi ra ngoài thôi.Nhớ lại 1 chút kí ức mới trôi qua không lâu, Hoàng có chút hụt hẫng. Chẳng qua là hiện tại bản thân mình đã có 1 mối quan hệ mới rồi, tất cả cũng nên vùi dập nó đi thôi.
Nghĩ đến đây, Hoàng cũng tự xử xong rồi, bước ra khỏi nhà tắm thấy Lâm đang ngồi nghịch điện thoại lúc này Hoàng mới nhớ ra điện thoại cùa mình. Từ lúc đến đây tới giờ Hoàng chưa động vào điện thoại, không biết là có ai gọi cho mình không.
"Anh, điện thoại của em đâu rồi..."
"À...điện thoại của em...anh quên ở trên xe vẫn chưa mang lên. Lát nữa anh xuống lấy cho em."
Lâm hơi ú ớ cái điện thoại của Hoàng, từ lúc biết Long nhắn tin là Lâm đã giấu nhẹm cái điện thoại đó đi. Nếu không thì chưa chắc chuyện tối qua đã thành công đâu. Nghe Lâm nói thế thì Hoàng cũng gật đầu không để ý nữa, nếu như có chuyện gì trễ nãi thì cũng đã trễ rồi. Dù sao thì thời gian đi chơi vẫn còn mà, không thể nào bỏ về giữa chừng được.
Lúc sau, Lâm lại lấy lí do là có thể đã làm rơi điện thoại ở dọc đường đi khiến Hoàng giận dỡi bỏ về phòng không thèm nói nói chuyện nữa. Lâm chạy theo giỗ ngon giỗ ngọt mà vẫn không được. Không phải là bởi vì tiếc cái điện thoại mà vì ở trong đó vẫn còn lưu giữ những dòng tin nhắn quý giá mà Hoàng vẫn đang trân trọng.Trong lúc dỗ dành, Hoàng tất nhiên là vẫn chưa từ bỏ ý định tìm cái điện thoại về nhưng dĩ nhiên là Lâm không hề có ý định trả lại đó. Lâm muốn Hoàng hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với những mối quan hệ trước đây.
Hai đứa cùng trở về trong sự u ám vắng lặng, mọi nỗ lực dỗ dành của Lâm đều không thành công. Nhưng Lâm thà rằng như vậy rồi dần dần Hoàng sẽ hết giận chứ nhất quyết không trả lại điện thoại để rồi bao nỗ lực bị phá hủy. Càng nghĩ Lâm lại càng ghét bỏ tên vị sĩ ngu đần kia của mình.
Mặc dù không khí có chút u ám, nhưng khi trở về nhà, cả 2 được Kẹo Bông chạy ra đón, Hoàng đã vui vẻ hơn. Lâm thấy vậy cũng lại gần giúp Hoàng xách đồ để Hoàng tiện tay ôm Kẹo Bông hơn.
Quả thật là khi gặp Kẹo Bông, Hoàng giống như là có 1 cái cớ để hết giận vậy. Không còn đẩy Lâm ra như trước nữa mà im lặng coi như đồng ý cho Lâm giúp mình.
Đang choi vui vẻ với Kẹo Bông ở trong phòng thì Lâm đột nhiên tiến vào, trong tay dĩ nhiên là 1 cái điện thoại nhưng lại là 1 cái điện thoại mới.
"Còn giận anh không? Đền cho em cái khác nè! Đừng giận anh nữa!" - Lâm vừa đưa điện thoại vừa nhẹ nhàng véo má Hoàng.
Hoàng không nói gì cả, 2 má đỏ lên khi bị véo má, thấy Lâm cười mình bèn đưa tay ra giật lấy cái điện thoại bắt đầu bật nó lên. Nhưng Lâm lại không cho Hoàng có thời gian nghịch điện thoại, Kẹo Bông được giao cho người giúp việc trông, còn cửa phòng thì được chốt lại. Khi bóng đèn trong phòng vừa tắt thì cũng là lúc cả 2 hòa quyện vào nhau...
2 tuần sau.
Hoàng đến trường và bắt đầu 1 học kì mới, hiện giờ cũng đã bước vào năm 4, năm cuối cùng trước khi kết thúc cuộc sống sinh viên. Nhưng Hải - đứa bạn thân quen từ năm nhất đã đột ngột nghỉ học, trước khi nghỉ học, Hải chỉ kịp chào Hoàng 1 tiếng và từ đó bặt vô âm tín.
Lúc đầu Hoàng cũng khá lo sợ khi không thấy nó đến trường, tưởng nó bị bắt cóc hay gì đó. Nhưng rồi cũng nhận được tin nhắn nó gửi nhắn rằng không cần phải tìm nó, khi nào xong việc sẽ rủ Hoàng đi chơi.
Hiện tại, mặc dù đã có thêm những người bạn mới nhưng vẫn không thể nào thay thế được vị trí của Hải trong lòng Hoàng. Hải thực sự là 1 người bạn đáng quý, và không biết là còn gặp được Hải nữa không...
Tan học, như thường lệ chỉ cần ra cổng trường thì sẽ có vệ sĩ của Lâm đứng chờ sẵn ở cổng trường rồi. Biết bao nhiêu lần Hoàng xấu hổ khi bị đám bạn trêu là công tử bột có tài xế riêng trở đi học. Nhưng lâu dần rồi cũng quen rồi cũng làm ngơ mà lũ bạn trêu nhiều rồi cũng biết chán.
Nhưng lần này chỉ vừa ra khỏi lớp, Hoàng đã bắt gặp khuôn mặt thân thuộc ngày nào kia. Chính là Long, Long đã đứng chờ Hoàng từ rất sớm, theo Hoàng đến tận lớp học và chờ Hoàng cho đến khi tan học.