Đang chăm chú chọn quần áo để mang đi du lịch thì bỗng tiếng điện thoại vang lên báo tin nhắn."Anh, nhìn hộ em xem là ai nhắn thế!"
Thấy Hoàng nhờ Lâm cũng gật đầu cầm cái điện thoại lên xem thử, 1 loạt dòng tin nhắn từ Long và Khôi gửi cho Hoàng.
"À, không phải máy của em! Là từ máy anh phát ra." - Lâm tắt máy đi rồi quay sang trả lời Hoàng.
"Thế hả, vậy cầm luôn điện thoại cho em, không lát nữa em quên mất..." - Hoàng nghe vậy thì không hỏi gì nữa.
Lâm gật đầu lấy lí do đi vệ sinh rồi ra khỏi phòng. Mãi 1 lúc lâu sau chưa thấy Lâm quay trở lại Hoàng bèn đi tìm. Đến gần cửa phòng Lâm chợt nghe tiếng Lâm quát lớn.
"Đồ ngu, ai bảo mày nói ra, lỡ nó tìm đến đây thì sao?"
"Tôi xin lỗi cậu chủ! Tại tôi nghĩ rằng mọi chuyện dù sao cũng đã chấm dứt cho nên mới..."
"Câm mồm! Mau cút ra ngoài..."
Lời vừa dứt, người vệ sĩ cũng lảo đảo chạy ra ngoài, bắt gặp ánh mắt tò mò của Hoàng thì vô cùng hoảng sợ.
"A xin chào cậu..."
Lâm nghe thấy thế thì cũng vội chạy ra, nhưng rất may là Hoàng chỉ nghe được 1 ít nên không biết gì cả mà chỉ tò mò rồi hỏi Lâm
"Có chuyện gì thế anh? Sao anh ấy nhìn thấy em mà có vẻ sợ hãi như vậy? Trên mặt em dính cái gì sao?"
"À, làm sai nên anh trách phạt 1 tí thôi, mặt em lúc nào nhìn cũng dễ thương hết..." - Lâm mỉm cười xoa xoa đầu Hoàng, ngoài ra cũng không quên liếc nhìn vệ sĩ ở bên cạnh.
"Đúng đúng, là do tôi làm sai nên mới bị cậu chủ trách phạt thôi, xin phép cậu chủ tôi đi làm việc của mình..."
Thấy Lâm gật đầu, vệ sĩ vội vàng rời khỏi, còn Hoàng thì cũng bật cười trước câu nói trêu đùa của Lâm.
"Anh lại trêu em, nhưng mà vừa rồi thấy anh quát lớn làm em cũng sợ..."
"Anh xin lỗi..." - Lâm nhỏ tiếng đáp.
"Không sao mà, chẳng qua là em chưa thấy anh như vậy bao giờ cho nên mới không quen thôi! À em chuẩn bị xong hết rồi đó!"
"Thế bây giờ mình đi thôi" - Lâm gật đầu nói.
Vừa ra xe Lâm trong lòng có chút hoảng loạn, cũng may là vừa rồi Hoàng đến chậm trễ cho nên không hiểu đầu đuôi ngọn ngành, nếu không là công sức vất vả bao lâu kia sẽ đổ sông đổ bể hết.
Bên phía của Long và Khôi
"Tại sao em ấy không trả lời chứ?" - Long sốt ruột đập bàn nói.
"Thật sự là rất lạ, rõ ràng là em ấy đã xem tin nhắn nhưng lại không trả lời, hay em ấy giận chúng ta rồi..." - Khôi suy đoán.
"Chắc không đâu, cũng có thể là em ấy đang bận ở trường thôi..." - Long lắc đầu nói.
"Nhưng giờ này thì em ấy phải thi xong rồi chứ, liệu có phải là do tên Lâm kia..." - Khôi ngập ngừng chậm rãi nói.
Long dường như cũng hiểu Khôi muốn nói cái gì, sắc mặt càng ngày càng khó coi hơn, 2 nắm chặt lại dường như cái mặt bàn cũng có thể bị nắm đến vỡ vụn vậy. Khôi mặc dù không biểu hiện ra bên ngoài nhưng thực chất cũng gấp rút không kém gì anh trai mình...
"À đúng rồi.." - Long bất ngờ lớn tiếng.
"Sao vậy anh?"
"Chờ anh chút..."
Tút Tút Tút!!!
"Alo ai đấy ạ..." - Đầu dây bên kia bật máy hỏi
"Chào em...." - Long nhanh chóng lên tiếng trả lời.
1 lúc sau, thấy Long cúp máy trong sự buồn rầu, Khôi cũng sốt ruột hỏi.
"Vừa rồi anh gọi cho ai thế?"
"Là 1 người bạn thân của em ấy, gọi hỏi ra mới biết là em ấy đi chơi với tên kia mất rồi."
"Vậy nhà của tên đó anh có hỏi được không?"
"Không..." - Long thở dài trả lời.
"Chuyện đến nước này cũng chỉ còn chờ em ấy đến trường thì may ra còn có cơ hội..." - Khôi nói.
Nghe thế Long cũng gật gù phản ứng lại....
Trở lại với chuyến đi chơi của 2 đứa, dĩ nhiên là Lâm không mang theo tài xế riêng mà tự mình lái xe trở Hoàng đi. Mục đích dĩ nhiên là muốn cho cả 2 có không gian riêng tư, không có người thứ 3 đi cùng Hoàng cũng sẽ dễ dàng nói chuyện "sâu sắc" hơn mà không phải e ngại.
2 đứa lúc này đang đi dạo trong 1 công viến khá lớn, xung quanh công viên trồng toàn hoa là hoa với đủ mọi loại màu sắc rực rỡ, Lâm thì đã mạnh dạng chủ động nắm tay Hoàng, 2 đứa cùng nhau vừa nói chuyện vừa ngắm hoa.
"Em có thích không?" - Lâm chợt quay sang hỏi.
"Em có, hoa đẹp thật!" - Hoàng gật đầu đáp.
"Hoàng à..." - Lâm ngập ngừng gọi.
"Sao thế anh?"
"Làm người yêu anh được không?"
Nghe thấy Lâm bất ngờ yêu cầu Hoàng cũng có chút bối rối. Mấy tháng nay ở cùng Lâm đối với mình rất tốt. Chỉ là Hoàng vẫn còn 1 chút hi vọng nào đó với người cũ, vẫn mong muốn là 1 ngày nào đó sẽ được quay lại.
Thấy Hoàng lưỡng lự chưa trả lời mình, Lâm có chút buồn buồn, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.
"Chuyện này để sau rồi nói, mình đi tiếp nào!"
"Em đồng ý..." - Hoàng lí nhí phát ra từ trong miệng.
Lâm sững sờ đứng ngây người ra, sợ mình nghe nhầm nên vội vàng quay người lại nắm thật chặt tay Hoàng rồi hỏi lại.
"Em có nói lại 1 lần nữa cho anh nghe đi..."
"Ơ...anh không nghe thấy thì thôi...em đi trước đây..."
Nhưng lần này mặt của Hoàng lại đỏ bừng lên khi bị Lâm nhìn chằm chằm vào mình. Hoàng vội giãy đành đạch, đẩy Lâm ra rồi chạy thật nhanh. Lâm thấy thế cũng bật cười rồi vội vàng đuổi theo sau.
"Chờ anh với..."
"Không chờ, anh đi chậm như rùa ấy..."
Lúc đầu có chút phân vân cùng lưỡng lự, nhưng chuyện cũng ra qua gần 4 5 tháng rồi, mọi chuyện giờ chỉ còn là quá khứ. Cho nên Hoàng mới đồng ý bắt đầu 1 mối quan hệ mới, không thể nào mà cứ sống mãi trong những cảm xúc nhớ mong tiếc nuối kia mãi được.
Tối hôm đó, ở trong khách sạn mà 2 đứa thuê. Trong phòng lúc này đã chỉ còn ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo cùng với 2 con người đang thẹn thùng ngồi cạnh nhau.
Trong khi Hoàng ngượng ngịu không dám cử động thì Lâm bắt đầu tấn công. Từ lúc Hoàng về ở cùng đến giờ thì đây là khoảng thời gian mà 2 đứa ở bên nhau lâu nhất.
Trước đó vì tôn trọng Hoàng mà Lâm sẵn sàng để Hoàng ở riêng hẳn 1 phòng chứ không có ngủ chung hay gì cả. Lâm không muốn ép buộc bất cứ 1 điều gì cả. Tất cả mọi thứ đã đến được bước này rồi thì thứ Lâm muốn càng phải là sự tự nguyện câm tâm tình nguyện.
Thấy Lâm chủ động, Hoàng cũng không có chống chế hay phản kháng, tất cả đều thuận theo ý Lâm. Bởi thực sự là chuyện đó từ lần trước thì cũng đã lâu rồi Hoàng không được làm, mà bởi vì không được làm cho nên có chút "muốn".
Lâm thấy Hoàng không phản ứng thì cũng rõ ràng là em ấy đã chịu, cho nên hành động có chút táo bạo hơn. Mới đầu chỉ là 2 đôi môi chạm vào nhau thôi, nhưng lúc sau, Hoàng bị đẩy nằm xuống giường.
Lâm trong chớp nhoáng đã cởi bỏ lớp quần áo trên người mình mà chỉ còn mặc độc 1 chiếc qυầи иᏂỏ đang u 1 cục to tướng ở chính giữa.
Hoàng thấy thế cũng tự mình cởϊ qυầи áo ra để lát Lâm không phải mất công cởi cho mình nữa.
Hai cái cơ thể kia bắt đầu quấn lấy nhau không rời, 1 người cũng vì lâu quá rồi mà không được, còn 1 người thì đã khao khát cái thân hình kia từ lâu lắm rồi mà giờ mới được. Cả 2 đều đang tận hưởng cảm giác khoái lạc mà mình mong chờ đã lâu.
Ngay khoảnh khắc chứng chiến cậu bé của Lâm, Hoàng có chút hơi bật ngờ, nhìn người Lâm tuy khá cao nhưng lại có chút gầy gầy, vậy là cậu bé lại không hề gầy. Nếu tính ra thì còn lớn hơn của L một chút. Hơn nữa nhìn dáng vẻ như là lâu lắm rồi chưa được ra trận nên cực kì khí thế. Hoàng nhìn nó mà chút e ngại.
"Hì hì, em làm quen với nó đi..." - Lâm bật cười đưa cậu bé áp sát chiến trường.
Hoàng cũng coi như là có 1 chút tay nghề, có nên chẳng hề hoang mang mà nhanh nhẹn bắt đầu đưa nó vào trong miệng để thử.
Lâm thấy cậu bé của mình được chăm sóc thì vô cùng hưởng thụ, đôi mắt đang chìm trong khoái lạc bì bỗng liếc nhìn về cặp mông nhỏ nhắn kia. 2 tay không nhịn được mà xoa bóp 1 chút để làm kí©h thí©ɧ hơn cơn rạo rực trong người...