3 ngày sau, Hoàng lúc này đã khỏi hẳn, nhưng không dám đi đâu không dám ra khỏi phòng. Nghĩ đến cảnh hôm mình bị cảm, khả năng cao là chính Lâm đã thay đồ giúp mình thì mặt Hoàng lại đỏ bừng lên.
Người nhìn thấy cả cơ thể mình thì không nhiều chỉ đếm gần đủ 10 đầu ngón tay thôi. Giờ đối mặt với Lâm chắc mình kiếm cái lỗ nào mà chui xuống mất. Cứ liên man nghĩ không đâu, Lâm đã vào phòng lúc nào không hay.
"Em đã khỏi hẳn rồi nhỉ?"
"A...vânggg..." - Hoàng giật mình quay ngươi người lại.
"Giờ em tính sao đây? Em đã có chỗ ở cho mình chưa?"
"Vâng, em cũng tính là sẽ đi tìm phòng rồi còn bắt đầu đi học nữa. Mấy hôm nay thực sự là làm phiền anh rồi..."
"Nếu em không chê thì cứ ở lại nơi này, ai chứ anh không thấy phiền tí nào. Giờ em mà kiếm thì chưa chắc đã tìm được ngay đâu. Hơn nữa, anh có ăn thịt em đâu mà sợ..." - Lâm từ tốn nói trong miệng còn không quên ngoe nguẩy nhẹ cái lưỡi về phía trái.
Hoàng thì không thấy cảnh này mà chỉ đang suy nghĩ lời Lâm nói. Lâm thấy Hoàng vẫn còn đang phân vân thì chợt vòng tay từ sau lưng ra. Hoàng giật mình sửng sốt vội kêu a 1 tiếng, trên tay Lâm là 1 chú cún con màu vàng trông rất đáng yêu.
"A...dễ thương quá...anh nuôi nó hả?"
"Hi hi...không phải đâu...hôm trước anh gặp được nó ở trên đường, hình như nó bị chủ bỏ rơi nên mang về nuôi..."
Hoàng còn đang định nói thêm gì nữa thì bỗng chốc im lặng vì lời của Lâm. Nhìn vẻ mặt của Lâm, Hoàng không phát hiện được điều gì cho nên cũng miễn cưỡng cười hùa theo.
Nhưng sự thật là Lâm cũng đang ám chỉ Long và dĩ nhiên Hoàng đã đến nơi này rồi thì đó cũng chỉ là còn là "người cũ" mà thôi. Không có lý nào khi mà lừa được con cừu non vào nhà rồi lại để nó chạy mất cả. Điều đó chắc chắn không thể nào xảy ra.
Có con cún nhỏ làm bạn, Hoàng dường như cũng quên luôn chuyện rời khỏi, Lâm cũng chẳng nhắc gì về nó nữa. Cả 2 như ngầm hiểu rằng đối phương đã gật đầu rồi.
"Nó có tên chưa anh?"
"Chưa đâu, em có muốn đặt tên cho nó không? Có lẽ nó cũng rất muốn mình có 1 cái tên đấy..." - Lâm nhẹ nhàng vuốt lên lông nó.
"Nếu vậy thì gọi nó là Kẹo Bông được không anh?"
"Được đó, tên này rất hay! Từ nay tên của mày sẽ là Kẹo Bông..." - Lâm gật đầu đồng ý.
Nói rồi, Lâm rủ Hoàng cùng kẹo bông đi mua sắm. Dĩ nhiên là mua quần áo cho Hoàng rồi, lúc bỏ đi Hoàng chẳng mang gì cả, chỉ vác 1 cái thân gầy gò mà lặng lẽ đi trong trời mưa thôi.
Hoàng hiện tại vẫn còn chưa chấp nhận tình cảm của Lâm dành cho mình mà vẫn chỉ coi Lâm là bạn. Cho nên những việc như thế này Hoàng vẫn rất là ngại ngừng không muốn đi.
Chỉ đến khi Lâm dụ dỗ mãi mới miễn cưỡng đồng ý. Dù sao thì nếu không đi mua sắm thì Hoàng sẽ phải mặc mấy bộ quần áo quá rộng so với cơ thể của mình. Tất nhiên quần áo Hoàng mặc mấy hôm nay đều là của Lâm rồi.
Nhưng có 1 điều mà Hoàng không ngờ tới là Lâm còn muốn mua cả qυầи иᏂỏ cho mình nữa. Tới cái khúc này thì Hoàng nhất quyết đuổi Lâm ra ngoài đứng chờ mình trước, còn bản thân thì chạy vào và lựa thật nhanh rồi kéo Lâm đi chỗ khác. Nhìn thấy Hoàng nắm tay mình kéo đi, Lâm thật sự rất sung sướиɠ, tâm tình vui vẻ để cho Hoàng đi lê lết đi theo sau.Chỉ vui được vài ngày đầu, mấy tuần liền sau đó Hoàng cũng nào cũng buồn rầu không thôi. Lúc mào cũng mong chờ Long hoặc Khôi sẽ gọi cho mình, sẽ nhắn tin cho mình hoặc sẽ tìm đến mình. Lúc đó, dù là gì đi chăng nữa thì nhất định Hoàng sẽ theo họ trở về mặc dù điều đó có thể làm Lâm buồn.
Nhưng vốn dĩ không ai đến tìm, ngay cả 1 dòng tin nhắn cũng không thấy ai gửi. Gần 1 tháng trôi qua, Hoàng như mất hết hi vọng, cũng không dám quay về. Lâm thừa biết tình trạng của Hoàng cho nên cũng không hề sốt ruột mà kiên nhẫn chờ đợi.Hoàng có Kẹo Bông bên cạnh làm bạn nên cũng đỡ buồn rầu 1 mình, lại thêm Lâm hay pha trò cho nữa. Khoảng thời gian tồi tệ nhất cũng đã qua đi. Sự vui vẻ yêu đời trước đó cũng đã dần trở lại, 2 tháng sau Hoàng cũng đồng ý cho Lâm cơ hội để tìm hiểu, để bắt đầu 1 cuộc tình mới...
Ở nhà của Long lúc này
"Các anh là ai?" - Long mở cửa ra rồi hỏi.
"Chúng tôi được sự ủy thác của cậu chủ Hoàng đến trả lại số tiền trước đó 2 anh đã cho mượn, các anh đếm đi..." - 1 người vệ sĩ đưa cho Long 1 cái cặp thật lớn.
"Thật sao? Tại sao em ấy không đến đây, cầm tiền của các người về, tôi muốn em ấy tự mình đến trả thì mới tin..." - Long lắc đầu trả lại.
"Đừng cố chấp nữa, cậu chủ nhỏ giờ đang cực kì hạnh phúc bên cậu chủ nhà chúng tôi rồi, cậu ấy sẽ không đến nữa đâu..." - Người vệ sĩ mỉa mai nói.
"Hừ, thằng đó ngoài việc có 1 chút tiền ra thì được cái quái gì đâu..." - Long khinh bỉ đáp.
"Haha, dù sao thì kế hoạch của cậu chủ đã thành công, nói cho tình cũ của cậu chủ nhỏ biết cũng không sao? Thật ra ông Lân bị lừa đều là do cậu chủ nhà tôi sắp xếp cả..." (bố của Hoàng).
"Cái gì?" - Long biến sắc hỏi
"Haha, mày nhìn mặt của nó kìa, tức cười chết tao, thôi tự đếm tiền đi, bọn này có việc rồi..."
Vừa dứt lời thì đám vệ sĩ rời khỏi để lại Long đứng thất thần với khuôn mặt ngẩn ngơ thất thố. Long thật sự hối hận, hối hận vì ngày đó đã không ngăn cản em ấy, hối hận vì ngày đó đã không nghe em ấy giải thích.
Khôi trở về nhà thấy anh mình thất thần như vậy đoán là lại nhớ Hoàng nên thở dài 1 hơi thật lớn rồi đỡ Long vào nhà. Khôi thực sự cũng muốn đi tìm Hoàng trở về, cũng muốn cả 3 đứa trở về như ngày trước. Nhưng chỉ sợ điều đó là không thể nào nữa rồi. Chính 2 người họ đã để Hoàng rời đi mất rồi...
"Khôi à, đi tìm em ấy về đi, chúng ta sai rồi..." - Long nghiêm túc nói với Khôi.
"Là sao anh, em không hiểu?"
"Là Lâm, thằng khốn đó đã lừa tất cả chúng ta..."
............
"Em thi xong hết chưa?" - Lâm hỏi.
"Em thi xong xuôi hết rồi" - Hoàng gật đầu đáp rồi từ từ bước vào xe với Lâm.
"Vậy cuối tuần này đi du lịch với anh không?" - Lâm mỉm cười ngỏ lời.
"Vậy cũng được, mấy hôm nay ôn thi em nhức hết cả người lên rồi, nhưng mà đi đâu thế anh?" - Hoàng xoa nhẹ tay chân của mình.
"Đi Đà Lạt được không?"
"Được đó, em chưa đi Đà Lạt bao giờ!" - Hoàng gật đầu lia lịa.
"Vậy bây giờ mình về chuẩn bị rồi mai lên đường nhé!"
"Ok luôn, để em gọi điện cho mẹ 1 chút..."
"Ừ, em gọi đi..."
Cả 2 đứa đều ngồi ghế sau, say xưa nói chuyện mặc kệ sự có mặt ở vệ sĩ ở ghế trước. Nhìn thấy Hoàng vừa nghe điện thoại vừa nhìn ra ngoài cửa, Lâm nuốt nhẹ 1 ngụm trong bụng. Bởi thời khắc quan trọng đã sắp đến rồi, chỉ còn 1 chút nữa thôi...
Ở bên nhà Long
"Vậy bây giờ anh tính làm sao đây?" - Khôi lo lắng hỏi.
"Chuyện trước mắt là phải tìm ra em ấy đã rồi tính..." - Long nghẹn họng trả lời.
"Nhưng liệu em ấy có nghe chúng ta giải thích không? Dù sao thì cũng là do chúng ta có lỗi trước..."
"Không nghe thì cũng mặc kệ, anh không thể để tên Lâm kia dễ dàng đạt được mục đích của mình đâu, thằng chó đó sẽ phải trả giá..." - Long giận dữ đáp.
Hôm sau, Lâm và Hoàng đi Đà Lạt từ sáng sớm, chuyến đi kéo dài đến tận 1 tuần liền? Cho nên cũng cần phải mang quần áo nhiều nhiều 1 chút để mặc thay đổi.