Lâm thấy Hoàng có vẻ hơi ngượng bèn bật cười khoái chí, rồi cũng cầm menu chọn thêm món. Lúc sau khi đồ ăn được bày lên bàn, Hoàng thèm chảy dãi ra, toàn là những mòn lạ mà mình chưa được ăn bao giờ cả. Nhưng thấy Lâm đang nhìn mình, Hoàng đành cố nhịn giả vở như bình thường."Em ăn đi, anh không biết mấy món này có hợp khẩu vị của em không?"
"Vâng, nhìn có vẻ rất là ngon..." - Hoàng khách sáo đáp.
Nguyên nửa tiếng đầu Hoàng chú tâm vào việc ăn uống, tất nhiên vẫn phải là lời cảm ơn rối rít vì Lâm đã giúp bố mình trả nợ. Sau đó Hoàng lại hỏi về công việc ở quán cũ thế nào. Lâm tất nhiên là không biết như thế nào rồi, nhưng tài bịa chuyện thì không chê vào đâu được khiến Hoàng tin đến sái cả cổ.
"Hoàng này..."
"Sao vậy anh..."
"Em thấy anh thế nào?" - Lâm bắt đầu dò hỏi.
"Thế nào là thế nào?" - Hoàng ngơ ngác hỏi lại.
"Thì em nghĩ gì về anh?"
"Em thấy anh rất tốt, cũng rất nhẹ nhàng..." - Hoàng nói đến đây có chút ngập ngừng như đã đoán ra được ý đồ của Lâm.
"Vậy chúng ta..." - Lâm chậm rãi nói.
"Anh ơi, em xin lỗi nhưng em đã có người yêu rồi..." - Hoàng dừng hẳn việc ăn và dứt khoát chặn ngang lời của Lâm.
"Thì ra là vậy, anh xin lỗi là anh bất cẩn..." - Lâm buồn rầu nói.
"Dạ không sao, dù không được nhưng mình làm bạn như này vẫn tốt mà..." - Hoàng lắc đầu đáp.
"Thôi được rồi anh không nhắc đến chuyện này nữa, nhưng dù có thế nào thì anh vẫn sẽ chờ em, bất kể là bao lâu..." - Lâm nghiêm túc nói.
Hoàng cũng bị Lâm làm cho cảm động suýt chút nữa nhảy lên ôm hôn thắm thiết rồi, cũng may mà nhớ ra là mình đã có chủ nên mới ngăn chặn được "sự tham lam" trong người mình :)
Bất chợt, Lâm lấy giấy nhẹ nhàng lau trên mép miệng của Hoàng rồi bật cười đáp.
"Thức ăn vẫn còn dính trên miệng kìa..."
Hoàng nhanh chóng mắt đỏ tía tai, vội vàng giật lấy giấy ăn từ tay Lâm rồi nhanh chóng lau miệng mình.
"Ơ, để em tự lau cũng được..."
Ăn xong, Hoàng được Lâm chở về, không phải xe máy như lần đầu 2 đứa gặp nhau mà là 1 chiếc oto. Hoàng không biết nó là hãng gì giá bao nhiêu nhưng trông nó thực sự rất sang chảnh. Trước ánh nhìn của những người xung quanh, Lâm nhanh chóng mở của xe cho Hoàng bước vào, biết là khó lòng chống chế, Hoàng đành nhanh chóng tiến vào xe chứ để lâu lại càng nhiều người để ý hơn.
Về đến nhà, Lâm còn được mẹ Hoàng nhiệt tình đón tiếp, ngay cả bố Hoàng ngày thường ít nói là vậy. Nhưng khi Lâm đến thì lại nói nhiều thêm vài 3 câu. Lâm cũng thừa biết Hoàng nghĩ gì nên chọn cách từ chối khéo, hẹn lần sau sẽ đến chơi.
Lâm vừa rời đi không được bao lâu thì Vũ cũng từ trong nhà bước ra, trên khuôn mặt điển trai vẫn còn dính những "vết dơ" chưa được rửa sạch kia, không hề có 1 tí cảm xúc nào. Dường như Vũ đã hoàn toàn thay đổi và trở thành 1 con người khác vậy...
Thấy bố đã về, mọi việc trong nhà đã trở lại bình thường, hôm sau Hoàng đã lên trường để tiếp tục việc học. Dĩ nhiên, trước lúc đi Hoàng còn được mẹ căn dặn rất kĩ càng nếu Lâm có rủ đi chơi.
Hoàng vốn định cho Long và Khôi bất ngờ nên không có nói gì mà im lặng lên trường. Vốn tưởng khi gặp nhau thì cả 2 sẽ xúm lại hỏi han quan tâm đặc biệt. Nào ngờ khi nhìn thấy Hoàng thì lại là 1 biểu cảm hoàn toàn đối lập.
Khôi thì hoàn toàn thờ ơ, còn Long thì vẻ mặt dường như còn chất chứa cơn giận dữ. Hoàng hoàn toàn không hiểu gì cả, nhưng vẫn từ tốn bước vào nhà rồi lại gần cả 2. Khi còn chưa kịp nói gì thì Long đã vứt lên bàn 1 tập ảnh dày đặc. Hoàng nhìn kĩ càng thì 2 mắt lại trở nên bất ngờ cùng kinh ngạc.
Dĩ nhiên là buổi xem mắt của mình và Lâm lại bị ai đó lén chụp lại. Kể từ đoạn Lâm kéo tay Hoàng trở lại bàn đến đoạn được Lâm lau miệng rồi mở cửa xe. Tất cả đều đã được chụp lại không thiếu 1 chi tiết nào.
"Không phải..." - Hoàng lắc đầu.
"Ý em là gì? Bằng chứng rõ ràng đến như vậy em còn muốn nói gì nữa..." - Long giận dữ nói
"Anh phải nghe em giải thích, chuyện không phải như anh nghĩ đâu..." - Hoàng vội níu lấy tay Long rồi lắc đầu đáp.
"Phải rồi, nhờ thằng đó là bố em mới thoát được nạn, em không theo nó còn về đây để làm gì? Thương hại chúng tôi sao? Tiền chúng tôi cũng cho em hết rồi còn đâu!" - Long hất tay Hoàng ra.
"Ngay cả anh cũng không tin em sao..." - Hoàng quay sang Khôi nói.
Nhưng đáp lại lời của mình lại là sự thờ ơ vô cảm như gián tiếp đồng ý cho hành động của Long vậy.
Long thực sự lúc này phát ghen đến điên đảo rồi, nếu như không có Khôi ở đây thì chắc chắn Hoàng sẽ bị lôi ra mà làm này làm kia từ lâu rồi. Còn Khôi tuy rằng không thể hiện gì cả nhưng rất rõ ràng là Khôi cũng không tin Hoàng. Bởi sự thật đã nói rõ, chính Lâm đã trợ giúp cho bố Hoàng trả nợ, và buổi xem mắt kia là minh chứng rõ nhất cho thấy Hoàng đã thay lòng rồi.
Đến lúc này rồi thì Hoàng cũng im lặng không nói gì thêm, nhìn cả hai 1 hồi lâu nhưng cả 2 đều không đáp trả. Hoàng cũng hiểu ra, giờ có nói gì thì cũng sẽ không ai chịu hiểu cho mình. Bởi nếu như đặt mình vào 2 người họ thì Hoàng cũng sẽ nghĩ giống y như vậy.
Đứng chờ cả hai 1 hồi lâu nhưng không được đáp lại. Hoàng thất vọng quay người từ từ rời khỏi. Hoàng cố gắng đi rất chậm rãi từ tốn, chậm nhất có thể, chỉ mong cả 2 có thể kịp thời suy nghĩ lại mà ngăn cản mình rời đi. Nhưng chuyện đó lại không hề xảy ra, Long và Khôi ai về phòng người nấy, không có ai ra ngăn cản Hoàng. Dường như cả 2 đều thực sự thất vọng về người yêu mình. Nhưng đúng là cả 2 đều có khả năng sẽ làm như vậy nếu như bị rơi vào tình huống bắt buộc. Cả 2 đều không trách Hoàng, chỉ trách bản thân không đủ sức để giúp đỡ cho nên mới rơi vào tình cảnh như vậy.
Nhìn thấy bức ảnh mẹ Hoàng cười nói khi gặp Lâm càng khiến Long tự trách bản thân mình hơn. Dù biết là người yêu không cố ý nhưng hiện tại Long lại không muốn giữ lại người yêu. Bởi 1 kẻ không thể giúp đỡ người mình yêu thì níu kéo người ta có ích gì đâu...
Trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa thật là lớn như thể đang đổ hết trách nhiệm lên đầu Hoàng vậy. Hoàng vẫn cứ như vậy mà bước đi, không hề dừng lại mà cũng không hề tìm chỗ trú mưa. Cả người cứ giống như 1 cỗ máy không biết suy nghĩ mà chỉ được lập trình sắn mà tiến về phía trước. Cho đến khi Hoàng mất đi ý thức, thì ai đó đã xuất hiện...Hôm sau,
Hoàng tỉnh dậy trong trạng thái cực kì mệt mỏi, đầu thì đau nhức, trán thì nóng ran lên. Rất rõ ràng là hôm qua đi dưới trời mưa to đã bị cảm lạnh. Căn phòng nơi Hoàng nằm rất lạ lẫm, nó vừa to lại vừa sang trọng. Hoàng chưa bao giờ được ở trong 1 căn phòng nhìn thôi mà cũng phảng phất ra mùi tiền như thế này.
Cửa bỗng được mở ra, dĩ nhiên người bước vào chính là Lâm, đi bên cạnh còn có 1 người giúp việc đang bưng 1 bát cháo vào cùng. Lâm từ từ lại gần rồi ân cần hỏi han.
"Em thấy trong người thế nào rồi? Đừng ngồi dậy, cứ yên tâm mà nghỉ ngơi đã!"
"Em cảm ơn anh, người em chỉ hơi mệt 1 chút thôi..."
"Được, ăn 1 chút cháo rồi uống thuốc nào. Có khỏe rồi mới đi học được chứ..."
Dứt lời, Lâm lấy bát cháo rồi xúc cho Hoàng 1 miếng nhỏ. Mặc dù có chút ngượng ngượng, nhưng do lúc này người đang khá mệt mỏi nên Hoàng cũng chả nghĩ nhiều nữa mà làm theo lời của Lâm nói.
Cho đến khi Hoàng lại tiến vào giấc ngủ, Lâm mới đứng dậy, chỉ nhìn Hoàng 1 chút rồi rời đi trong sự vui vẻ tột cùng của 1 kẻ giành được chiến thắng tuyệt đối áp đảo đối thủ.