Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu 2 Anh Em

Chương 21: Xem mắt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mặc dù cả 2 đều muốn ở lại phụ giúp lúc gia đình gặp khó khăn nhưng Hoàng vẫn kiên quyết muốn cả 2 về và còn tỏ ý trêu chọc rằng là đi làm để còn có tiền cho Hoàng mượn trả nợ.

Ở mãi nhà nhưng không có kết quả của bố, Phượng và Hoa cũng biết chuyện, 2 đứa rủ nhau cuối tuần về ru Hoàng đi chơi để giảm bớt căng thẳng. 2 đứa có làm cho đứa bạn thân vui lên 1 chút nhưng có vẻ như không được, Hoàng hết thở dài rồi lại thở dài, cứ thở dài trong suốt cuộc đi chơi.

Cho đến khi trở về nhà, dĩ nhiên là Hoàng phát hiện ra âm thanh quen thuộc. Chính là bố, bố đã trở về rồi. Hoàng ngay lập tức chạy hết sức vọt vào nhà. Quả nhiên đúng là bố Hoàng, nhìn thấy con trai bố cũng rất vui mừng, nhưng cùng với sự vui mừng lại là dòng tâm sự không nói lên lời.

"Bố, sao bố được về vậy, số nợ kia thì tính làm sao?" - Hoàng thắc mắc hỏi.

Nhưng dường như bố Hoàng có điều khó nói, còn tránh ánh mắt của Hoàng, lâu lâu còn liếc sang nhìn mẹ Hoàng.

"À, mấy hôm nay bố đã làm giấy cam kết với chủ nợ, hứa rằng sẽ cố gắng làm ăn để chả nợ, chứ mày nghĩ xem, nếu bố mày mà vào tù thì họ cũng chẳng có kiếm được ai để chả nợ cho mình..." - Mẹ Hoàng mỉm cười nói.

"Thế thì tốt quá, nếu vậy thì con cũng muốn nghỉ học để phụ bố mẹ." - Hoàng mừng rỡ đáp.

"Khôngggg đượccc..." - cả 2 bố mẹ Hoàng đồng thanh quát lớn.

"Ơ..." - Hoàng giật mình không nói lên lời.

"Mày đã sang năm 4 rồi, giờ mà bỏ thì tiền ăn học trước đó bỏ phí à, cứ cố gắng ra trường rồi tình sau. Cả 2 bố mẹ đều khỏe mạnh, vẫn có thể đi làm được..." - Mẹ lên tiếng khuyên ngăn.

"Phải đấy, lỗi cũng là do bố nên mọi việc mới thành như vậy. Vì bố mà mày phải bỏ học thì không đáng, cứ học nốt đi đã rồi tính tiếp..." - bố Hoàng cũng ngập ngừng nói ra.

Thấy 2 bố mẹ kiên quyết như vậy Hoàng cũng gật đầu đồng ý không bỏ học nữa. Dù sao thì sau 1 tuần mất ăn mất ngủ, cuối cùng mọi thứ đã trở lại bình thường rồi. Hoàng đang định lên phòng thì bị mẹ cản lại.

"À phải rồi, mẹ có chuyện muốn hỏi mày..."

"Có chuyện gì nữa vậy ?" - Hoàng tò mò quay lại hỏi.

Lúc này bố Hoàng cũng lặng lẽ đứng lên và trở về phòng, dường như bố không muốn nghe tiếp câu chuyện sắp diễn ra.

"Mẹ hỏi chuyện này mày phải nói thật..."

"Vâng mẹ cứ hỏi đi..."

"Mày thích con trai đúng không?"

"Ơ...dạ...con..." - Hoàng ngập ngừng chưa trả lời ngay.

"Mày không phải dấu mẹ làm gì. Con trai của mẹ sao mẹ lại không hiểu cơ chứ" - Mẹ Hoàng nhìn con trai mình 1 cách trìu mến mà nói.

"Vâng...con thích con trai..." - Hoàng gật đầu đồng ý.

"Ừm, mẹ không buồn gì đâu, mầy không phải nghĩ linh tinh, ý mẹ là muốn mai mối cho mày thôi,..."

"Nhưng con đã..."

"Mẹ có 1 người quen giới thiệu cho 1 người, cuối tuần này mày đi với mẹ để đi xem mắt..."

"Mẹ à, khoan..."

"Cứ quyết định thế nhé, mẹ đi nấu cơm đây..."

Bỏ lại con trai còn chưa kịp phản ứng, mẹ Hoàng dường như muốn bỏ chạy để cuộc xem mắt được diễn ra trọn vẹn hơn, bỏ chạy cũng là vì bà không muốn con trai mình có cơ hội từ chối.

1 lát sau,

"Làm như vậy liệu có được không? Chả nhẽ bà lại nhẫn tâm bán cả con trai mình à?" - Bố Hoàng khổ sở nói.

"Chứ ông bảo tôi phải làm sao đây, không có ông thì cái nhà này biết đi đâu về đâu đây. Hơn nữa cũng không hoàn toàn là bán. Người đó thực sự yêu nó cho nên mới dám bỏ ra 1 số tiền lớn. Nếu như nó về đó thì chắc chắn cũng không chịu thiệt thòi mà 2 chúng ta cũng sẽ được sung sướиɠ theo..."

"Bà...bà bị điên rồi..."

"Đúng...tôi điên thật rồi...tôi điên đến mức ngay cả đứa con trai duy nhất của mình cũng đem bán đi. Tất cả không phải là do ông sao. Giờ ông còn trách tôi..."

Mẹ Hoàng nói đến đây, bố hoàng ngay lập tức im lặng, nếu như ban đầu nghe lời vợ mình không theo thì chuyện sẽ không đến bước này. Còn hiện tại, chính bản thân mình cũng không có tư cách để phán xét gì cả.

Đến hôm đi xem mắt, Hoàng được mẹ mua cho 1 bộ đồ mới tinh, mẹ còn bắt Hoàng tắm rửa sạch sẽ, đầu tóc phải gọn gàng, mẹ Hoàng còn không biết từ đâu kiếm được 1 lo nước hoa. Bà xịt khắp người con trai nồng nặc đến nỗi nghẹt cả mũi.

Hoàng chưa bao giờ sẽ nghĩ rằng mẹ sẽ biết chuyện mình thích con trai trong tình này mà lại còn hào hứng dẫn mình đi xem mắt đến như vậy. Mặc dù có chút không quen nhưng dù sao thì Hoàng cũng rất vui vì mẹ không phản đối chuyện này. Dù có chuyện gì xảy ra thì cuộc đi xem mắt này chắc chắn không thành đâu. Để người yêu mà biết được chắc chắn Hoàng không được yên thân.

Lúc đến thì người hẹn đã chờ ở đó không biết từ bao giờ, mẹ đứng chờ cho Hoàng lại gần cái bàn, bà thở 1 tiếng thật dài sau đó mới rời đi. Từ đằng xa lại gần, do người ta ngồi quay lưng lại cho nên Hoàng rất tò mò. Dáng người có vẻ gầy gầy cao cao mà lại còn mặc vest. Trong đầu lúc này đang nghĩ đến khung cảnh mình đi xem mắt với 1 ông chú gần 40 nào đó.

Nhưng càng lại gần thì lại càng phát hiện, người này có lẽ cũng chỉ tầm tuổi của Hoàng, có khi còn trẻ hơn. Nếu như đẹp trai 1 tí, Hoàng sẽ ngắm nốt hôm nay rồi về thú tội với người sau.

Vừa để ý đối tượng xem mắt lần này, Hoàng vừa thích thú lén nhìn xung quanh. Nơi này là 1 nhà hàng khá sang trọng, mà mấy nơi sang trọng thì ít khi Hoàng được đến lắm. Tí nữa cũng phải nhìn ngắm cái menu 1 chút rồi lựa mấy món đắt tiền mới được. Hoàng nghe mẹ dặn là đối phương rất giàu có, cho nên dặn Hoàng phải ý tứ 1 chút.

Còn chưa kịp lại gần cái bàn thì đối tượng xem mắt đã vào nhà vệ sinh, Hoàng cũng kiên nhẫn đứng chờ người ta ra chứ không có ngồi vào ngay.

Bất chợt, khi thấy cái điện thoại đặt ở trên bàn, Hoàng nhìn thoáng quá có vẻ khá quen thuộc nhưng không nhớ rõ là của ai. Trong lúc tò mò Hoàng đã cầm cái điện thoại lên xem thử.

"À xin lỗi, em có phải là Hoàng không nhỉ?" - 1 giọng nói bất ngờ vang lên từ sau lưng.

Hoàng thoáng giật mình vội vàng trả điện thoại lại chỗ cũ rồi quay người để đáp lại.

"Dạ vâng, là em ạ! Rất xin lỗi vì đã để anh chờ đợi..." - Hoàng có chút lúng túng nói.

Nhưng dường như so với cái điện thoại thì thứ mà mình nhìn thấy trước mắt này còn bất ngờ hơn nữa. Thật sự không ngờ được là đối tượng xem mắt lại chính là anh Lâm. Hoàng thật sự không rõ là có hiểu lầm gì hay không chứ trong tầm hiểu biết của mình thì Lâm phải thích con gái mới đúng.

"Ủa, thì ra là em..." - Lâm tỏ ra sửng sốt đáp.

"Ơ...anh Lâm...anh làm gì ở đây..."

"Hì hì...thì anh đi xem mắt nè..."

"Thế ạ...vậy chúc anh xem mắt thuận lợi..."

Đến lúc này Hoàng vẫn cho rằng mọi thứ chỉ là trùng hợp, Lâm cũng đi xem mắt chỉ là cùng thời gian và địa điểm với mình mà thôi. Nhưng còn chưa kịp đi được bao xa thì Hoàng đã bị ngăn lại.

"Sao thế anh?" - Hoàng cố gắng loại bỏ suy nghĩ không hợp lí ra mà hỏi Lâm.

"Hì hì...em chính là đối tượng xem mắt lần này của anh mà..."

"Nhưng em tưởng anh thic..."

"Tưởng anh thích con gái hả? Anh cũng giống em thôi, ai cũng tưởng nhưng thực ra là không phải vậy..." - Lâm bật cười nói.

"Em có chút bất ngờ..." - Hoàng bắt đầu rén.

"Ai mà biết thì cũng nói giống em, thôi nếu đã đến rồi thì ngồi ăn rồi cùng về..." - Lâm hướng cái bàn rồi nói.

"Vâng, vậy cũng tốt..." - Hoàng gật đầu đáp.

Như vậy cũng đỡ hơn là gặp phải người lạ, lúc đó sẽ không biết phải nói cái gì, tình huống có khi còn lúng túng hơn lúc này ấy chứ.

"Em muốn ăn cái gì?" - Lâm thấy Hoàng nhìn menu 1 hồi lâu mà vẫn chưa chọn được món.

Nếu vừa rồi là người lạ thì chắc Hoàng cũng chẳng ngại ngùng gì mà gọi luôn. Nhưng đằng này lại là người quen mà trên menu món nào mấy trăm gần triệu, thành ra Hoàng cũng khá là rén. Quanh đi quẩn lại Hoàng chỉ gọi 1 cốc nước ép với đĩa rau xào rồi bảo Lâm gọi món gì cũng được.
« Chương TrướcChương Tiếp »