Chương 20: Rắc rối

Kết thúc năm 3 đại học, Hoàng thực sự không có nhận thêm được học bổng nào nữa. Lần trước chỉ là cố gắng để giúp 2 người kia giảng hòa mà thôi. Nào ngờ khi giảng hòa xong Hoàng lại bị cả 2 cùng lúc bắt nạt, thực sự vui đến "chảy nước" mắt.Công việc của Long phải nói là như diều gặp gió, mới thành lập không bao lâu mà đã được phần lớn khách hàng yêu thích. Long định sắp tới sẽ mua hẳn 1 căn nhà cho thoải mái chứ không thuê phòng nữa.

Ngay cả Khôi cũng đã mở thêm 1 cơ sở nữa, tổng là 3 cơ sở tất cả. Hiện giờ ví của Hoàng lúc nào cũng được cả 2 lấp đầy. Hoàng cũng nói dối bố mẹ là ở trên này mình vừa đi học vừa đi làm, đã có tiền tự lo cho mình bảo bố mẹ không cần gửi tiền lên.

Mặc dù rất ngượng ngịu khi nhận tiền của người yêu nhưng thấy cả 2 đều nghiêm giọng mà nói khiến Hoàng cũng chịu thua. Nói là ngượng nhưng thực ra là rất thích, ngày nào Long và Khôi cũng tự động nhét tiền vào ví cho Hoàng.

Hoàng thì cũng chẳng tiêu gì cả, tiền học thì đóng theo kì, tiền ăn thì đã có người yêu mua cho, thực sự là tiền để trong ví Hoàng chả cần tiêu vào việc gì cả. Thành ra mỗi lần cả 2 cho tiền Hoàng đều gửi vào thẻ ngân hàng để góp lại. Lỡ như không may có chuyện gì thì sẽ lấy ra dùng.

Lại nói về Khôi, từ bé vốn là 1 đứa ít nói, nhưng từ khi được Long "chia sẻ" miếng thịt thì lại thay đổi rất nhiều. Khôi đã cười nhiều hơn, nói cũng thêm vài câu mà lại quan tâm anh trai mình cũng nhiều hơn. Long rất vui vì điều này, mặc dù không biết tương lai cả 3 sẽ như thế nào nhưng hiện tại tất cả đều cảm thấy hạnh phúc, như vậy là đủ rồi...

Ở 1 nơi khác,

"Thế nào? Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?" - Lâm ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ hỏi.

"Bẩm thiếu gia, tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ thiếu gia ra lệnh nữa thôi."

"Ừm, lần này nếu như mà thất bại thì tự giác nghỉ việc đi. Tôi muốn số dư phải lớn lớn 1 chút. Để 2 tên què kia tịt thì chúng ta càng có cơ hội lớn hơn. Hiểu ý tôi chứ?" - Lâm tự tin nói.

"Tôi hiểu rồi, lần này thiếu gia nhất định sẽ đạt được thứ mình mong ước..." - Ngươi kia mỉm cười vội vuốt mông ngựa.

"Câm mồm, em ấy không phải là đồ vật, mày nên ăn nói cho cẩn thận..." - Lâm bất ngờ giận dữ quát.

"Là tôi sai, mong thiếu gia trách phạt..."

"Được rồi, nhanh chóng hoàn thành việc mà tôi giao đi, làm tốt sẽ có thưởng..." - Lâm lại trở về trạng thái điềm đạm từ tốn như ban đầu.

"Rõ..."

Người kia vừa đi thì trong chốc lát Lâm cũng mở điện thoại lên bấm vào số của Hoàng. Chần chừ 1 lát, cuối cùng cũng quyết định tắt máy. Bởi, chỉ 1 chút nữa thôi là Lâm sẽ có được tình yêu của mình, không cần phải gấp gáp mà làm kế hoạch sai lệch.

...

3 ngày sau,

Khoảng 9h tối, hôm nay là đến phiên "trực đêm" của Long, còn Khôi thì tất nhiên là bị đuổi về phòng rồi. Đang trong lúc cả 2 đều đang say sưa đắm chìm trong trận chiến thì chuông điện thoại vang lên...

"Alo mẹ hả, có chuyện gì thế mẹ..."

"Huhu...mau về con ơi...nhà mình xảy ra chuyện rồi...về nhanh đi..."

"Đã xảy ra chuyện gì? Mẹ nói đi mẹ..." - Hoàng sửng sốt đẩy Long ra.

"Huhu...bố con...bố con sắp phải ngồi từ rồi..." - Mẹ Hoàng ngồi thút thít kể đầu đuôi sự việc.

Thì ra hồi 3 tháng trước, bố Hoàng được 1 người bạn thân ngỏ lời, muốn cả 2 cùng góp chung vốn làm ăn. Ngoài ra, cả 2 sẽ đứng ra kêu gọi người khác góp vốn cùng với mình. Vốn tưởng thành công thì sẽ được lời to, nào ngờ sau khi người bạn thân kia góp được vốn thành công thì mang tiền đi trốn mất hút.

Kết quả là tiền mất tật mang, hiện giờ chỉ trong mấy tiếng mà người đi góp vốn đã nhanh chóng biết rõ tình hình đến tận nhà để đòi lại tiền. Có người còn gọi là pháp luật vào cuộc, nhà của Hoàng hiện tại đã bị cảnh sát canh giữ, sáng sớm ngày mai sẽ bị triệu tập lên để điều tra. (Cái này tui lĩnh tinh roy chém ra nha, chứ k biết gì đâu)

Khi Hoàng trở về thì đã là quả nửa đêm, khắp nhà đều bị điện sáng trưng, ngoài ngõ thì người đứng chờ đông đến nỗi không chen vào được. Hiển nhiên là cả Long và Khôi đều cùng Hoàng trở về để xem xét sự việc. Trên đường về, cả 2 đều thay phiên an ủi Hoàng, bảo rằng tất cả đều có sẽ có cách giải quyết.

Khi chen được vào nhà thì Hoàng cũng bị cảnh sát ngăn lại, cho đến khi mẹ ra thì cả 3 mới vào được. Ngoài vài người cảnh sát đứng xanh ngoài cổng ra thì Bố Hoàng bị 1 cảnh sát đứng canh chừng ở ngay bên cạnh, đến cả việc đi lại cũng bị giám sát.

Nói chuyện hồi mới rõ, bố của Hoàng ngoài việc phải trả lại số tiền kia ra, có khả năng còn phải ngồi tù lên đến 10 năm. Mà con số 10 thì không hè bé tí nào, thiếu đi bố thì cả nhà biết sống làm sao được.

Lại nói về số tiền bồi thường, dĩ nhiên Hoàng không ngờ được rằng, bố Hoàng kêu gọi góp vốn lên gần 3 tỉ. 1 con số thực sự là lớn, lớn lắm, cực kì lớn đối với 1 cậu sinh viên như Hoàng.

Dĩ nhiên, ngay cả Long và Khôi cũng không biết nói gì thêm, công việc của cả 2 chỉ vừa mới có bước tiến. Nếu như trong khoảng 1 tỉ thì chắc là cả 2 sẽ giúp được. Nhưng còn 2 tỉ kia thì đào đâu ra đây.

"Cháu chào cô, bọn con là bạn của em Hoàng ở trên đại học này. Về số tiền mà chú bị mất, bọn con có thể hỗ trợ được 1 chút..." - Long mở miệng lên tiếng để phá tan bầu không khí im lặng kia.

Mẹ của Hoàng lần nầy rất cảnh giác, ngay cả bạn thân còn lừa được vậy thì bạn trên đại học là cái gì cơ chứ, không ai tự dưng mà giúp mình đâu. Thấy mẹ liếc nhìn sang mình, Hoàng cũng tự tin gật đầu cho mẹ an tâm hơn.

"Vậy...vậy thì cô cám cơn 2 đứa. Không biết 2 đứa có thể giúp chú nhà cô được bao nhiêu..." - Mẹ Hoàng ngập ngừng mở lời.

"Khoảng 1 tỉ..." - Long nói

"Chính xác là 700 triệu..." - Khôi cắt ngang lời Long.

Hoàng nghe Khôi nói vậy cũng liếc sang nhìn Long, thấy Long không phản đối Hoàng cũng thầm cám ơn cả 2 rất nhiều. 700 triệu bình thường cũng đã là cơn số rất lớn rồi nhưng với tình cảnh hiện tại thì nó chưa thể giải quyết được vấn đề trước mắt...

Bố của Hoàng cũng kêu gọi cả họ hàng góp vốn, cho nên vào lúc này họ không đến đòi đã là nể mặt tình nghĩa lắm rồi, làm gì có chuyện cho nhà Hoang vay mượn. Còn những người họ hàng khác biết lần này khả năng cao là nhà Hoàng sẽ rất khó để trả lại nên rút khoát khóa cửa không tiếp 2 mẹ con.

Mẹ Hoàng từ chỗ thân thiết lâu năm, nể mặt lắm cuối cùng cùng họ cũng cho mượn, chẳng qua là mượn thêm được 200 triệu. Vẫn còn số tiền hơn 2 tỉ kia thì chưa có cách nào giải quyết được...

Hôm sau bố Hoàng bị cảnh sát đưa đi trước sự van xin khóc lóc của 2 mẹ con Hoàng. Ngay cả Vũ biến mất trong 1 khoảng thời gian nào đó cũng đã trở về. Chứng kiến cảnh tượng này dường như Vũ đã phán đoán ra được điều đó nhưng rồi lại quay trở vào nhà.

Bố Hoàng vừa bị đưa đi thì nhà Hoàng cũng vắng vẻ theo, cùng với sự vắng vẻ đó là sự im lặng đến đáng sợ. Trước đó Long và Khôi cùng ra ngân hàng rút 700 triệu ra và thêm 200 triệu của mẹ Hoàng. Số chủ nợ đã bớt đi 1/3 rồi, nhưng con số còn lại vẫn không hề khiến cho tình cảnh trở nên khá khẩm hơn. Mà trái lại, những người không được trả lại càng hung dữ hơn. Ngay cả cảnh sát cũng phải điều động thêm người mới ngăn cản được.

Trong 1 tuần tiếp đó, bố Hoàng bị tạm giam để điều tra sự việc, Hoàng cũng đuổi Long và Khôi trở về làm việc. Nếu như họ vắng mặt quá lâu sợ là cũng túng thiếu theo mất, cả 2 vừa cho nhà Hoàng mượn tiền rồi, nếu còn tiếp tục ở lại thì công việc sẽ gặp rắc rối lớn...

* * *

Mình đang hoàn thiện phần 2, dự kiến mùng 2 tết sẽ đăng, mong mọi người sẽ thích...