Mặc dù 2 đứa vẫn giảng hòa, nhưng Long vẫn không có ý định nói chuyện với Khôi. Còn Hoàng thì bị kẹt ở giữa không biết phải làm thế nào, bởi dù sao thì với 2 đều đã cùng Hoàng "ăn nằm" chán chê rồi...
Khôi về đến nhà thì cũng đoán ra được là Hoàng và anh trai mình đã làm hòa, tâm tình Khôi cũng coi như bớt nặng nề. Nhưng Long không chịu bắt chuyện với mình Khôi cũng rõ ràng là mình chưa được tha thứ.
Khôi cũng biết thân biết phận, ăn cơm xong là đi 1 mạch vào phòng không làm phiền làm 2 tâm sự.
Hoàng thấy Khôi 1 mình như vậy thì cũng rất canh cánh trong lòng, nhưng cũng không dám nói ra. Còn Long thì dĩ nhiên là nhìn ra tâm tình của Hoàng, nhưng Long vẫn chưa muốn nói chuyện với Khôi lúc này. Dĩ nhiên, lúc này cả 2 đều đang cần bậc thang để hạ xuống.
...
1 tháng sau
Lại 1 học kì nữa đã kết thúc, Hoàng đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, ngay khi có quyết định được nhận học bổng Hoàng rất vui sướиɠ. Không phải là vì tiền mà chính là có 1 cái cớ chính đáng. Tối hôm đó Hoàng đã phải chờ đợi cả 2 người cùng về để báo tin này. Dĩ nhiên cả 2 đều rất vui mừng thay cho Hoàng.
Hoàng quyết định ngỏ lời, muốn cả 3 tối mai cùng mở tiệc ăn mừng, mặc dù Khôi hơi e ngại nhưng thấy Hoàng cầu khẩn quyết liệt cho nên cũng không lỡ từ chối. Còn Long thì dĩ nhiên là đồng ý 2 tay 3 chân luôn.
Sáng hôm sau, Hoàng cùng Long đi chợ, tối nay cả 3 đứa sẽ ăn thịt nướng ở nhà. Hoàng muốn Long và Khôi sẽ uống rượu, chỉ có rượu thì có lẽ sẽ giúp cả 2 dễ nói chuyện với nhau hơn. Ban đầu Hoàng cũng định uống cùng nhưng Long nhất quyết không cho. Nên cuối cùng là phải mua thêm 1 chai nước ngọt.
Mua thịt thật nhiều nhưng cuối cùng chỉ có 1 mình Hoàng ăn, còn Long và Khôi dĩ nhiên là chỉ chăm chăm uống rượu. Hòang không có cản 2 người lại, mục đích hôm nay chính là muốn 2 người say mà...
Cho đến khi Hoàng ăn thịt đầy 1 bụng thì Long và Hoàng cũng bắt đầu hơi say, đến đây cả 2 mới bắt đầu nói chuyện với nhau sau bao nhiêu ngày im lặng.
"Từ lúc nào em có tình cảm với Hoàng?" - Long lên tiếng trước.
"Hôm anh đi công tác 3 ngày gì đó..." - Khôi lưỡng lự 1 hồi rồi cũng trả lời.
Long cũng không quá bất ngờ, mặc dù đã lường trước được điều này nhưng Long vẫn cảm thấy xót xa, cả 2 anh em đều húp chung 1 người.
"Nhưng em thừa biết là người yêu anh mà?"
"Em xin lỗi,..."
"Anh còn tưởng chú mày là trai thẳng cơ"
"Đúng là rất thẳng, chỉ thẳng cho đến khi gặp em ấy" - Khôi thẳng thắn trả lời, ánh mắt hơi hơi liếc sang Hoàng 1 chút.
Hoàng nghe thấy Khôi nói thế thì 2 mái cũng đỏ phừng lên, cúi gằm người xuống giả vờ gắp thịt vào bát mà nhai nhồm nhoàm. Long thấy vậy cũng bật cười đưa tay ra véo má Hoàng 1 cái.
"Thôi được rồi, anh không có ý kiến gì, nhưng chú mày phải hỏi ý kiến em ấy đi..." - Long quay hướng Khôi tỏ ý kiến.
Lời vừa dứt, cả 2 đều hướng sang Hoàng để chờ đợi câu trả lời.
"Hả...ý kiến gì cơ..." - Hoàng hơi ngơ ngác hỏi ngược lại.
"Em có thích Khôi không?" - Long hỏi lại.
"Em..." - Hoàng lưỡng lự 1 hồi lâu trước câu hỏi này.
Khôi thấy Hoàng vậy thì cũng không nói gì thêm, lấy chai rượu rót đầy vào cốc của mình. Bất ngờ, Hoàng rắn giọng nói.
"Em thích cả 2, em thích khuôn mặt này..."
Nghe thế, Khôi uống cạn cốc rượu sau đó bắt đầu hớn hở gắp thịt vào bắt, giống Hoàng vừa rồi nhai nhồm nhoàm ở trong miệng. Sau đó Khôi và Long còn tranh nhau rửa bát dọn bàn khiến Hoàng cũng có chút không quen.
Lúc đi ngủ, Hoàng thấy cả 2 cùng buóc vào trong phòng mình, dĩ nhiên còn không có mặc cái gì cả, trần như nhộng đứng trước mặt Hoàng, 2 khẩu súng lớn cũng tranh nhau giật giật như thể muốn nhanh chóng được lên chiến trường vậy.
"2 người làm gì vậy?" - Hoàng cảm giác có điều không ổn bèn lui lại góc giường cảnh giác nói.
"Thì mới vừa rồi em nói là yêu cả 2 còn gì..." - Long bật cười thích thú.
"Cho nên phải thỏa mãn cả 2 cùng 1 lúc..." - Khôi khoái chí tiếp lời
"Như vậy không hay lắm đâu! Mỗi ngày 1 người, à không 3 ngày chứ, cùng 1 lúc sao mà được..." - Hoàng lúc đầu tỏ ý.
Nhưng còn chưa nói thêm được gì thì Khôi đã nhảy lên giường và nhanh chóng áp sát sau lưng Hoàng. Dĩ nhiên, cả 2 tay đã bị khống chế. Long thấy thế thì cũng bắt đầu trận chiến đè lên 2 cái chân còn đang chống chế không chịu khuất phục kia.
3 cái miệng cùng lúc chạm vào nhau cùng với đó là 3 cái lưỡi liên tục quấn lấy nhau không ngừng nghỉ.
Khôi và Long lại có 1 sở thích rất đặc biệt, cả 2 cùng đánh dấu kí hiệu của mình lên 1 bên cổ. Hoàng ở giữa vội vàng la lên chống chế.
"Không được đâu! Hôm nay 1 một người thôi..."
Lúc này Hoàng đã hiểu ra, mình bị 2 anh em này hợp lực cắn xé chứ không còn tranh nhau hay lườm luýt miếng thịt nữa.
Mặc kệ cục thịt la lối kiểu, chứ lớp quần áo thì nhanh chóng bị lột bỏ. Hoàng chỉ được thở vài giây, sau đó miệng đều bị lấp bởi khúc côn ŧᏂịŧ cứng rắn kia.
"Từ từ thôi...em không thở được..." - Hoàng thở dốc tức giận nói.
"Thật đáng yêu..." - Khôi khoái trí bóp cái miệng nhỏ nhắn kia.
"Đổi vị trí đi..." - Long lên tiếng.
"Em không muốn, thả em ra..." - Hoàng vật lộn chống trả quyết liệt.
"Xem ra em ấy vẫn chưa cảm thấy sung sướиɠ..." - Khôi vừa đổi chỗ vừa nói.
"Vậy thì tiếp tục cố gắng..." - Long đáp lời.
Hoàng còn chưa kịp phản ứng thì cái miệng lại bắt đầu bị ép làm việc. Ở bên dưới, 2 bên mông định Khôi đánh đến đỏ lừ. 1 phần là Khôi muốn lát nữa Hoàng sẽ không cảm thấy đau. 1 phần còn lại dĩ nhiên là bởi thích thích thú với trò đó.
Cứ liên tục như vậy, biết mình không làm gì được, Hoàng cũng không có chống đối nữa mà phối hợp làm theo, hơn nữa động tác còn vô cùng thuần thục và điêu luyện.
Lúc sau, Khôi và Long còn ngỏ ý muốn cùng lúc tiến vào bị Hoàng dọa đòi chia tay rồi chuyển đi chỗ khác nên cả 2 đành từ bỏ ý định đó. Tất nhiên hôm nay sẽ từ bỏ, còn hôm khác thì chưa biết được.
Dần dần, Hoàng lấy được quyền chủ động, yêu cầu 2 người phải thay ca nhau, chứ cùng lúc thì không trụ nổi với 2 con trâu nước này. Hoàng còn viết có 2 người 1 cái lịch cụ thể, biết là để cách quá lâu cả 2 sẽ không chịu, Hoàng chỉ đành để lịch xen kẽ.
Nhưng người tính không bằng trời tính, 1 hôm khi đến ngày của Khôi, dĩ nhiên là Khôi còn rủ Long sang ngủ cùng khiến trận chiến kéo dài đến quá nửa đêm. Sáng hôm sau, 3 con gấu trúc cùng nhau thức dậy. Hoàng cứ yên đẹp cùng Long và Khôi cho đến khi kết thúc năm 3 của thời sinh viên...
......
"Có chuyện gì..." - Lâm bắt máy.
"Thiếu gia, chuyện là..."
"Hừ, 1 lũ ăn hại, mau mau tìm cách đi, tôi đã nói rồi, để đạt được mục đích, bất chấp mọi thủ đoạn. Hậu quả gì tôi chịu..." - Lâm tức giận quát.
"Dạ, chúng tôi sẽ bố trí ngay..."
......
Ở 1 nơi khác,
"Thế nào, mọi việc tiến triển đến đâu rồi..."
"Vâng, theo ý của cậu, chúng tôi đã bước đầu sắp xếp ổn thỏa. Còn tên Vũ đó có cần..."
"Không cần, tên đó vẫn còn giá trị lợi dụng, anh cứ làm tốt việc của mình là được..."
"Dạ..."
* * *
Ai muốn đọc chương có phí thì chịu khó chờ mùng 1 tết âm mình mở free nha.
Truyện dự kiến mình nghĩ được 3 phần. Chương này là kết phần 1. Bật mí, từ chương sau là "thời của Lâm". Thấy hay thì để lại cmt cho mình có động lực viết nha.
Thanks cả nhà yêu...