Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu 2 Anh Em

Chương 18: Giảng hòa

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hôm sau, Long lại bất ngờ được số lạ lần trước gửi tin nhắn, thực sự Long không muốn tên khốn kiếp đó gửi thêm 1 cái video nào khác cho mình nữa. Nhưng mà sự tò mò đã thôi thúc Long mở nó ra.Lần này dĩ nhiên không phải là video mà là 1 loạt tấm ảnh. Nhân vật chính tất nhiên vẫn là Hoàng, chẳng qua lần này ở cùng với Hoàng không ai khác chính là Lâm. Long đương nhiên nhận ra, con gấu mà Hoàng mang về kia dĩ nhiên chính là của Lâm tặng.

Không dừng lại ở đó, tấm ảnh cuối cùng còn chụp được cảnh Lâm lén hôn Hoàng trong lúc giúp Hoàng thổi bụi bay vào mắt...

Lúc về

"Em về rồi này, sao anh về sớm thế..."

"Sớm thì đã sao, muộn thì đã sao..." - Long cộc cằn trả lời.

"Ạnh bị sao thế? Có chuyện gì sao?"

"Hừ, em xem đi..." - Long Xem cái điện thoại xuống bàn và chỉ vào nó.

Hoàng cũng tò mò cầm lên xem, lúc đầu khi thấy có sự hiện diện của Lâm, Hoàng đã cho rằng Long làm quá, chuyện bé xé ra to. Nhưng đến tấm ảnh Lâm lén hôn mình thì đúng là Lâm có chút quá đáng rồi. Hoàng cũng không ngờ thì ra Lâm không thích con gái.

Mặc dù có chút hối lỗi với Long nhưng Hoàng lại bực mình ngược lại, bởi vì Long đã cho người theo dõi mình, như vậy đâu còn tin tưởng nhau nữa.

Hoàng còn chưa quay ngược lại để tức giận với người yêu thì phát hiện ở trên vẫn còn tin nhắn. Dĩ nhiên là 2 video Hoàng với Khôi ở trong nhà tắm và ở nhà Vũ. Video cùng với Khôi thì Hoàng không biết chứ với Vũ thì lần này Hoàng cũng không biết phải làm sao.

Bởi trước đó Hoàng đã mạnh miệng chắn chắn nói với Long rằng mình vẫn còn giữ cho đến khi tròn 20 tuổi. Vậy là lại bị mất trước đó.

"Em xin lỗi, là lỗi của em..."

"Hừ, anh thật không ngờ em lại thích được làm chuyện đó đến như vậy, mới làm với anh không lâu, lúc sau vào nhà tắm lại làm với người khác..."

"Ơ...ý anh là gì..." - Hoàng giật mình hỏi lại.

"Em thử đoán xem vết hằn vẫn chưa biến mất ở trên cổ em là do ai gây ra..." - Long cười nhẹ đáp.

Lúc này Hoàng mới nhận ra, người hôm đó chính là Vũ, mặc dù giống hoàn toàn so với Long nhưng lại cũng khác hoàn toàn. Thật sự là 1 tai hại, tai hại đáng buồn cười.

"Anh hãy tin em, em thật sự không cố ý..." - Hoàng lúc này vội vàng bíu lấy tay Long.

"Anh đương nhiên tin em không cố ý, nhưng cái cách mà em hưởng thụ với người khác lại khiến anh không thể chịu được. Ngay cả với tên đã hãʍ Ꮒϊếp kia em cũng chỉ chống chế được khúc đầu, anh thấy rõ ràng là em rất hưởng thụ khi làm nó..."

"Không phải đâu..."

Hoàng còn chưa kịp nói gì thêm đã bị Long đè ra bàn, Long tức giận xé quần áo của Hoàng xuống.

"Có phải em rất thích thú khi được thằng khác mạnh bạo không? Hôm nay anh cũng sẽ thỏa mãn em"

"Anh làm gì vậy? Có gì thì từ từ em cho, quần áo đó em vừa mới mua xong..."

Hoàng vội vàng chống trả muốn tự mình cởϊ qυầи áo, bởi trước đó đã bị "xé rách" không ít lần rồi. Nhưng thật sự không ngờ rằng Long đã:

"Bốp..."

Đây là lần đầu tiên mà Long ra tay đánh Hoàng, trước giờ Long chưa bao giờ làm vậy cả, 1 bên má của Hoàng từ từ đỏ lên và im hẳn lên trên má. Hoàng đã không còn phản kháng nữa mà mặc cho Long lột sạch quần áo của mình ra.

Long không thèm khởi động, không thèm làm nóng người, cũng không thèm làm rộng trước mà trực tiếp tiến vào, hơn nữa tốc độ cùng sức lực lại cực kì lớn. Hoàng rõ ràng vẫn còn bất ngờ khi bị người yêu tát, cho nên vẫn cố gắng không kêu la gì mà cắn răng chịu đựng.

Cơn giận của Long vẫn chưa có ngừng lại, thực lực là lúc này Long đã đánh mất lí trí, thay vào đó là cơn tức giận đang trút lên người Hoàng như để phát tiết mấy hôm nay vậy. Dĩ nhiên, trên cái cổ gầy gầy nhấp nhô trái khế kia đã bị Long để lại không ít dấu vết, ngay cả cánh tay của Hoàng cũng không được buông tha mà thực sự là 1 sự trút giận đáng sợ.

"Tại sao em không nói gì? Trong video em rên la rất sung cơ mà, tại sao với tôi thì lại không làm thế, hay em chê tôi không có kinh nghiệm, em chê tôi chưa đủ đô..."

Vừa nói, Long vừa tát lên mặt Hoàng 1 cách thô bạo, 2 cổ tay của Hoàng cũng bị Long nắm đến đỏ ửng cả lên. Nhưng sức lực tiến vào thì lại không có giảm mà càng lúc càng lớn hơn. Hoàng thực sự không muốn kêu cũng không được.

"Ư...ư...đau quá..."

"Nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói, em có thích không, có thích không?"

Nhưng lúc này Hoàng đã hoàn toàn phớt lờ Long, nếu không phải vì quá đau, Hoàng cũng sẽ không kêu lên đâu.

Ngay lúc này, trong khi Long đang tập trung tiến vào thì 1 bóng người đang lao đến khiến Long không kịp phản ứng.

Long bị đánh bật người ra đằng sau, người đó chính là Khôi, Khôi lúc này đã đi làm về và dĩ nhiên thấy cảnh tưởng điên cuồng của anh trai Khôi đã không thể tin được.

Khôi vội vàng cởi cái áo khoắc và choàng lên người Hoàng. Hoàng nhìn thấy Khôi thì cũng ngả vào lòng và thϊếp đi lúc nào không hay. Khôi thấy thế thì bế Hoàng vào phòng và đắp chắn thật là cẩn thận.

Bước ra ngoài thấy Long vẫn còn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm ườn ở trên sàn nhà, Khôi cũng không nói gì mà tiến vào phòng tắm.

"Tại sao lại là Hoàng, em ấy là người yêu tao, mày cũng biết điều đó mà..." - Long đứng dậy kéo Khôi đứng lại.

"Em xin lỗi, anh hai..." - Khôi cúi đầu nói, trong lòng đã phần nào đoán ra được nguyên nhân.

Long không thèm nói gì thêm mà trực tiếp tiến vào phòng. Khôi thấy thế cũng vội vàng ngăn Long lại.

"Anh định làm gì?"

"Không phải việc của mày, tránh ra..."

Long hất tay Khôi ra rồi đi về phòng đóng cửa rầm 1 cái. Dĩ nhiên lần này Long đã lấy lại bình tĩnh cho nên không có điên cuồng như vừa rồi nữa. Long tiến lại giường và ôm chầm lấy người yêu như mọi lần vẫn ôm. Hoàng lúc này đương nhiên vẫn chưa ngủ hẳn, nhưng thấy Long ôm mình ngủ thì cũng không phản kháng.

Cả 2 đều không có ngủ, nhưng thì lại không mở và không 1 tiếng động, không 1 động tác giãy dụa nào được phát ra. Giống như cả căn phòng đã bị đóng băng bởi thời gian, thứ phát ra tiếng động duy nhất chính là tiếng thở của cả 2. Trạng thái như vậy được giữ gần như cả buổi đêm. Không ai muốn ăn cơm, không ai muốn ra khỏi phòng cho đến khi ngủ thật sự.Những ngày sau đó, 1 nhà 3 người không ai giao tiếp với ai, cứ xong công việc của mình là lại ảm đạm kết thúc 1 ngày mới.

......

"Alo, là tôi đây, tình hình thế nào rồi..."

"Dạ..."

"Ừm, cần phải có cái gì đó để phá vỡ sự tĩnh lặng này..."

Lâm vừa uống cafe vừa đăm chiêu suy tư, nếu là người bình thường thì khi xem xong video là đã giải quyết xong mọi chuyện rồi. Nhưng phải đến tận 2 lần tên Long kia mới nổi góa, nếu cứ để mọi việc tiếp tục diễn ra thì nhất định 2 người đó sẽ làm hòa.

Chắc chắn phải thêm 1 chút gia vị nữa vào nồi lẩu đang có dấu hiệu ngon trở lại kia. Nghĩ đến đấy, Lâm lại mở máy và tận hưởng sự khoái lạc mà bản thân mình sắp có được...

Khoảng 2 tuần sau, Khôi có việc nên không về nhà trong 2 ngày. Long cảm thấy cơ hội của mình đã đến, nếu tình trạng này còn tiếp diễn, kết cục càng không phải nói gì thêm.

Chiều hôm đó Hoàng đi học trở về, dĩ nhiên là trong nhà tối om, vừa mở cửa ra còn chưa kịp bật điện lên thì đập vào mắt là ánh nến lung linh xếp thành 2 hàng tạo thành 1 hướng đi dẫn đến phòng của 2 đứa. Hoàng cũng tò mò mà bước vào, trong nhà thực sự quá là yên lặng, nhưng những việc như này chắc chỉ có thể là Long làm.

Ngay khi vừa bước chân vào phòng thì Long ở đằng sau đột nhiên xuất hiện rồi đẩy nhẹ Hoàng vào phòng. Trong phòng đang trí đủ các loại bóng màu sắc sặc sỡ, ánh nến lung linh,... Long từ từ đóng nhẹ cửa phòng lại, thì thào nhẹ nhàng bên tài Hoàng.

"2 đứa mình cùng làm hòa nhé..."

"Dạ..." - Hoàng gật đầu đồng ý.

Dĩ nhiên là cả 2 đã nóng lòng bỏ qua mọi chuyện lâu lắm rồi, chẳng qua là vẫn đang chờ đợi 1 tín hiệu nào đó từ đối phương.

Long thấy Hoàng gật đầu thì cũng nhẹ nhõm cả người, chỉ sợ Hoàng không đồng ý thôi. Chẳng nói gì thêm, Long bế Hoàng lên giường, 2 đứa vừa trao nhau nụ hôn mãnh liệt, vừa từ từ tháo gỡ những thứ vụn vặt đang dính trên người để bắt đầu 1 trận chiến mới sẽ kéo dài khá lâu...
« Chương TrướcChương Tiếp »