Thấy Khôi ngồi ở ngoài, Hoàng cũng chả ngại ngùng gì nữa, vừa nãy nếu như Khôi muốn nhìn cũng không có che dấu được. Huống chi là hiện tại cả người có chút ê ẩm, cho nên Hoàng cũng không mấy quan tâm việc Khôi có đang nhìn mình không. Chứng kiến dáng đi khạp khiễng đến mê người kia, Khôi vừa buồn cười lại vừa rạo rực.
"Anh Long đâu rồi em" - Khôi nhìn vào cửa phòng bị khóa nên tò mò dò hỏi.
"Anh Long mệt nên ngủ mất rồi ạ..."
Nghe được câu trả lời của Hoàng, con quỷ trong người Khôi như muốn trỗi dậy. Nếu Long còn thức thì chắc Khôi còn giữ được bình tĩnh. Chứ giờ Long đã ngủ say sưa mà lại còn chứng kiến dáng vẻ mê người kia khiến Khôi không tự chủ được mà theo Hoàng vào nhà tắm.
Hoàng đang thì mải mê rửa người, dĩ nhiên là phải nhẹ nhàng mà làm cho nên không để ý phía sau mình. Khôi từ từ tiến đến, chẳng nói tiếng nào mà nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo vướng víu trên người. Sau đó nhẹ nhàng ôm chầm lấy Hoàng thì phía sau.
Do quá giống nhau, Hoàng lại 1 lần nữa tưởng là Long cho nên không có đẩy ra. Tuy rằng có chút thắc mắc Long đang ngủ say nhưng lại đột nhiên tỉnh dậy theo mình nhưng rồi cũng không thèm để ý nữa. Bởi vì Khôi lúc này lại bắt đầu kí©h thí©ɧ Hoàng từ phía sau.
Không những giống nhau từ khuôn mặt đến dáng người, chiều cao mà đến ngay cả thằng nhỏ cũng y hệt. Nếu bảo Hoàng phân biệt cả hai chắc chắn Hoàng không làm được. Thằng nhỏ của Khôi vẫn cứ đang biểu tình ở phía sau mông của Hoàng.
"Anh không mệt hả..." - Hoàng thấy người yêu lại đòi nên chó chút không muốn, mới vừa rồi 2 cái đã ê ẩm thế này rồi, thêm cái nữa thì mai đi học làm sao đây.
Khôi dĩ nhiên không mở miệng được, nếu không sẽ bị phát hiện ngay, Khôi đáp lại Hoàng bằng cái lắc đầu đầu gian xảo. Còn Hoàng thì biết không tránh khỏi nên cũng không có né tránh nữa mà cũng phối hợp theo Khôi.
Khôi dường như rất có kinh kinh nghiệm trong chuyện này, khiến Hoàng điêu đứng không thôi. Hơn nữa, Khôi rất biết cách tiến vào, không có dồn dập như Long. Hoàng chỉ có nhói lúc đầu, sau đó là 1 cảm giác hoàn toàn mới mẻ, so với Vũ còn kɧoáı ©ảʍ hơn rất nhiều.
So với Long làm hồi nãy, Khôi lại thích thay đổi tư thế liên tục. "Từ đằng sau" chán chê Khôi lại bế Hoàng lên mà nhẹ nhàng đưa đẩy, 2 cái lưỡi thì liên tục quấn lấy nhau không rời. Hoàng tuy rằng thấy "Long" có chút lạ lạ nhưng mà bị chơi như này thì còn tâm trí nào đâu mà để ý nữa...
Khôi rất khoái trí khi mà nắm tóc Hoàng rồi mạnh bạo thúc vào, lúc đó thực sự rất sung sướиɠ. Còn Hoàng thì cũng mẩn mê cơn khát tình không kém cạnh gì. Thực sự là Vũ gần giống dân chơi, Long giống như dân mới vào nghề, còn Khôi thì chính xác là lão làng điêu luyện có kinh nghiệm lâu năm trong nghề.
Hoàng không còn biết trời mây trăng sao gì cả mà bắt đầu phát ra những âm thanh rêи ɾỉ trong sự sung sướиɠ. Mặc dù là Long có vẻ quá sức nên đã lăn ra ngủ nhưng để chắc chắn, khi Hoàng bắt đầu phát ra âm thanh thì Khôi đã nhanh chóng lấy tay bịt miệng lại. Chỉ có tiếng "ư...ư..." được phát ra nhưng cũng không quá to mà chỉ đủ cho cả 2 nghe thấy. Hơn nữa, Khôi còn liên tục để lại dấu vết ở trên cổ như muốn đánh dấu lại trên mảnh đất này mình đã từng chăm chỉ cày bừa.
Trận chiến kết thúc, Khôi âu yếm rửa người cho Hoàng sau đó cũng tắm rửa rồi cố gắng cho Hoàng nhìn thấy mình lau người thật là khô. Khôi đánh lạc hướng Hoàng 1 chút rồi cũng nhân cơ hội về phòng trước. Hoàng tất nhiên là không nghi ngờ gì cả, sau khi vào phòng, do khá là mệt mỏi sau 3 trận chiến, Hoàng tắt điện rồi cũng lăn ra ngủ.
Hôm sau thực sự đúng như Hoàng đã suy đoán, cả ngươi đau ê ẩm, nhất là cúc hoa kia, hôm qua chỉ có 1 chút rát nhẹ nhưng đến sáng thì lại là 1 vết thương trí mạng. Đến việc đi cũng phải nhẹ nhàng đi hai hàng mà phải từng bước một, còn việc ngồi thì càng không phải diễn tả gì cả, dáng ngồi của Hoàng thực sự là rất cao quý và sang trọng khiến Khôi và Long vừa thương mà vừa có chút buồn cười.
Dĩ nhiên, Hoàng cho Long cái ánh nhìn ai oán đến thấu trời xanh. Vì có cả Khôi ở đây nên Long cũng không có to nhỏ gì mà chỉ gãi đầu tỏ vẻ hối lỗi.
"Ơ, cổ em bị thâm vào này..." - Long tò mò lấy tay chạm vào vết hằn ở trên cổ.
"Không phải anh làm thì chắc là em chắc..." - Hoàng có chút giận dữ người yêu, làm cho chán rồi còn thắc mắc.
Long thì tỏ vẻ không nhớ gì cả nhúng Hoàng đã nói thế thì cũng chỉ biết hối lỗi nhận sai. Còn Khôi thì ở bên cạnh thầm cười nhẹ trong lòng, có lẽ Khôi vẫn còn cơ hội gặm ké thịt từ anh trai mình. Mặc dù biết là có lỗi với Long nhưng lúc này Khôi đã vứt bỏ mấy cái suy nghĩ đó đi rồi, thay vào đó là suy nghĩ xem lúc nào mình gặm thịt mà không bị cả 2 phát hiện ra.
Hoàng vừa mới ra khỏi nhà không bao lâu thì Khôi cũng đi làm, Long cũng chuẩn bị đi thì bỗng có số lạ gửi tin nhắn đến. Long mặc dù không có thói quen xem tin nhắn của người lạ nhưng do tối quá mới được ăn thịt cho nên hiện tại tâm tình khá tốt.
Không nghĩ ngợi gì nhiều trực tiếp ấn xem. Nhưng đập vào mắt Long lại là cảnh tưởng nóng bỏng, đang định tắt đi thì Long lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Người trong video không ai khác chính là Hoàng. Long nắm chặt 2 tay lại, mắt vẫn không ngừng hướng vào video.
Thì ra mình đã bị kẻ khác đi cướp 1 bước, mặc dù dường là Hoàng đã bị dụ nhưng cục tức này khó mà nuốt trôi được. Long còn chưa kịp xem hết video thì lại thông báo có tin nhắn mới gửi đến.
Không nghĩ nhiều Long trực tiếp mở xem, dĩ nhiên là 1 video khác, trong lòng cực kì nôn nao cùng lo lắng bởi lẽ nào Hoàng lại cùng người khác nữa....
Ngay khi video bắt đầu chạy thì Long như chết đứng, cảnh tượng trong này chính là nhà tắm còn gì, tối qua Long không hề vào nhà tắm vậy thì người trong đây chắc chắn là Khôi chứ còn gì nữa. Long cảm thấy bối rối trước sự thật này, nếu kẻ khác còn không nói nhưng đến cả đứa em trai mà mình yêu quý nhất cũng ngay sau lưng húp ké người yêu mình. Chuyện này bảo Long phải tính làm sao.
Đồng thời, Long cũng rất thắc mắc là mấy cái video này là ai đã quay được, nếu như là bị quay lén vậy không phải cả Long với Hoàng hôm qua cũng đã bị kẻ nào đó quay lại.
Nhưng việc mà Long quan tâm nhất lúc này không phải là chuyện có bị quay lén hay không mà là nên làm gì bây giờ khi mà chính đứa em trai lại chơi mình 1 vố lớn như vậy. Hơn nữa nhìn trạng thái của Hoàng lúc ân ái với Khôi lại càng thêm tức giận. Quá rõ ràng, Hoàng thích làm với Khôi hơn là mình. Và cuối cùng, dấu vết trên cổ kia nhất định là do Khôi để lại, bảo sao hồi sáng vẻ mặt vô cùng đắc ý lúc Long hỏi Hoàng...Tối hôm đó về Hoàng mang theo khá nhiều quà sinh nhật. Trong đó có 1 con gấu bông khá lớn, cũng phải ngang cái balo Hoang mang đi học. Nó chính là món quà mà Lâm tặng. Long thì lúc này đâu còn tâm trạng mà để ý mấy cái quà cáp vớ vẩn đó chứ. Mà dĩ nhiên, là để tâm người yêu mình hơn, cảnh giác cao độ với đứa em trai trời đánh kia.
Long vẫn quyết định không nói ra chuyện này mà lựa chọn giữ yên lặng. Long không muốn phá vỡ trạng thái của cả 3, cùng lắm thì sau này phải giữ người yêu cẩn thận hơn. Hoàng quá ngây ngô, nhất định sẽ bị Khôi "làm" cho mờ mắt.
Cũng từ sau chuyện này, Long lúc nào cũng cảnh giác với em trai của mình, cứ hễ có Khôi ở nhà là Long luôn bên cạnh người yêu san sát không rời. Còn Khôi thì cũng chỉ cho là do Long vẫn còn đang đắm chìm trong hạnh phúc cho nên mình mới không có cơ hội.
...
"Đã nhiều ngày như vậy, tại sao lại không có động tĩnh gì?"
"Cậu chủ, tình hình không quá rõ ràng, Long cũng đã nhờ người đến tháo tất cả các thiết bị quay cho nên chúng tôi cũng không rõ..."
"Được rồi, tiếp tục theo dõi 3 người họ, đặc biệt phải bảo vệ em ấy..."
"Rõ..."
Chính là Lâm đã cho người gửi video của Hoàng cho Long xem, còn có thêm Khôi chỉ là thu hoạch ngoài ý muốn. Lâm cũng không ngờ là đứa em trai mà Long yêu thương lại chơi anh nó 1 vố lớn đến như vậy. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc Hoàng lại làm với người khác mà không phải mình.
Điều đáng kinh ngạc là thật sự không ngờ được Long lại lựa chọn giữ yên lặng, Lâm thật sự không hiểu nổi Long đang nghĩ gì nữa. Có lẽ nào 2 anh em nhà này đang thay phiên nhau. Càng nghĩ Lâm lại càng khó chịu hơn. Nghĩ đến đây Lâm bắt đầu có ý định cần phải chuyển sang "giai đoạn mới", chứ "giai đoạn đầu" có lẽ đã thất bại mất rồi.