Mùng 5 tết, Hoàng sang nhà Long chơi cho đỡ chán, nhưng mà đến nơi thì chỉ có Khôi ở nhà.
"Anh long đi đâu rồi anh?"
"À, chở bà đi mua chút đồ, lát sẽ về ngay, em vào đi..."
Hoàng nghe thấy vậy cũng gật đầu dắt xe vào nhà rồi vào phòng Long ngồi chờ. Chuyện này không phải chuyện lạ lẫm gì nên Khôi cũng không để ý làm gì. Ngồi được 1 lúc thì Khôi bước vào, trên tay còn cầm không ít bánh kẹo mà Hoàng thích.
"Sao rồi, tết này chơi vui không?"
"Cũng bình thường ạ, bao giờ các anh đi?"
"Ừm, chiều mai là đi rồi. Ành lì xì cho nè"
Khôi vừa nói vừa dúi tờ 500 vào tay khiến Hoàng cũng có chút ngại ngại.
"Ơ,..."
Chưa kịp trả lời thì Khôi đã đứng phắt dậy rồi nhanh chân bước đi. Mừng lì xì thế này cũng quá nhiều rồi, cho dù là làm ăn có khấm khá cỡ nào cũng không nên nhiều như vây. Không lẽ nào là nể mặt Long hay là áy náy vì lần trước nhìn thấy mình...
Hoàng đang nghĩ ngơi mông lung thì Long trở về. Nhìn phát là biết ngay người yêu đến nhà, Long không thèm nói lời nào mà nhanh chân chạy vào nhà đóng cửa phòng mình lại.
"Anh làm gì vậy? Bỏ em ra, mọi người nghe thấy bây giờ" - Hoàng bất ngờ bị Long ôm cũng ngại ngùng đẩy nhẹ ra.
"Có ai đâu mà em sợ, 2 đứa mình ấp nhau tí đi..."
Nghe tiếng động, Khôi ở ngoài cũng có 1 chút rạo rực, ánh mắt tuy rằng đang hướng về cái điện thoại nhưng trong lòng thì lại không hề. Khôi cũng không biết là 2 người vẫn chưa xảy ra chuyện gì cả, vẫn chỉ là những cái "ôm" đầy sự trong sáng.
Từng tiếng động nho nhỏ phát ra từ trong phòng lại càng khiến Khôi tò mò mà lại nhớ về cái hôm cứu Hoàng khỏi tay tên Tuấn kia, hay cái hôm bị Hoàng cưỡng hôn nhầm kia nữa. Cảm giác rạo rực đến khó tả, thèm muốn đến "cứng thẳng" ra, nhưng lí trí vẫn nhắc nhở Khôi là điều đó không thể xảy ra được.
Còn trong phòng,
"Sao cổ tay em bị thâm vào vậy, cả chỗ này nữa..." - Khôi đang âu yếm người yêu thì bỗng phát hiện điểm khác lạ.
"À...ừ...quên đấy, em định nói với anh rồi mà không nhớ ra. Hôm nọ đi không cẩn thận bị ngã xe ấy. Em hết đau rồi, chỉ hơi thâm vào thôi."
"Vậy sao được, để anh bôi thuốc cho, để thâm vào sẽ không được đẹp đâu, anh sẽ đi kiếm người khác đó..." - Khôi trêu chọc nói.
Nhìn thấy người yêu chu đáo bôi thuốc cho mình như vậy Hoàng cũng có chút xót xa. Mặc dù không phải lỗi của mình nhưng thực tế là Hoàng đã làm chuyện đó với người khác.
"Anh à..."
"Sao thế? Em đau hả? Để anh bôi nhẹ lại"
"Không phải?"
"Thế có chuyện gì sao?"
"Anh...anh có muốn 2 đứa làm chuyện ấy không?" - Hoàng có chút ngại ngùng nói ra.
"Chuyện ấy? Hihi, tất nhiên là không? Anh sẽ giữ đúng lời hứa, khi nào em tròn 20 tuổi anh sẽ ăn sạch sẽ không để lại cái gì cả..." "Thế thì cố gắng đợi nhá, cũng sắp sinh nhật em rồi còn gì..."
Thấy Long nói thế Hoàng cũng không nói gì thêm để tránh cho Long nghi ngờ gì mà tiếp lời trêu chọc lại.
Hôm đó, Hoàng ở lại ngủ qua đêm, đến hôm sau thì tạm biệt Long và Khôi lên Hà Nội trước. Hoàng được nghỉ khá là dài, đến tận mùng 8 mới lên trường, thành ra giờ không có ai chơi.
Mà nhà bên cạnh lại có tên cướp hϊếp da^ʍ vẫn ở lì không chịu đi khiến Hoàng cũng chỉ còn cách trốn trong nhà không dám ra ngoài đường.
Chiều hôm nọ, Hoàng cùng mẹ đi mua 1 ít đồ, trong dòng người tấp nập chen chúc kia, Hoàng vô tình phát hiện được thân hình khá quen thuộc, người đó cũng theo quán tính quay người lại nhìn thấy Hoàng.
"Anh Lâm, sao anh lại ở đây?"
"Hoàng hả em, anh về nhà 1 người họ hàng để chơi, trên thành phố mãi cũng chán. Thế nhà em ở chỗ nào?"
"À, nhà em ở...Anh có muốn đến nhà em chơi không?"
"Thế thì còn gì bằng, nhưng mà hình như em đang có việc đi với mẹ thì phải...""Xong rồi anh ạ, mẹ ngồi chơi với bạn nên em mới đợi thôi..."
"Ok, thế đi xe anh đi, để xe ở đấy cho mẹ về..."
"Được ạ"
Hoàng chỉ đường cho Lâm chở về nhà dường như đã có sự tính toán trước, chẳng qua là không ai lại ngờ được. Vừa vào đến cổng thì 1 cặp mắt cách đó không xa đã không biết từ lúc nào xuất hiện và chăm chú nhìn vào Lâm cùng với sự nghi hoặc.
Chưa kịp vào cổng thì Vũ đã nhanh chân chạy sang, Hoàng thấy thế thì nhanh chóng giục Lâm vào nhà để mình nhanh chóng khép cổng. Vũ thì tất nhiên không để điều đó xảy ra, cổng chưa kịp khép thì tay đã nhanh chóng chặn được."Sao thế, em không vui khi gặp tôi à?"
"Mau chóng lượn đi, tôi không có gì để nói cả..." - Hoàng không cảm xúc nói.
"Ai thế em?" - Lâm cũng nhanh chân lại gần.
"Lại là ai nữa đây, mỗi ngày 1 anh, em đúng thật là giỏi giang nha..." - Vũ nhìn thấy Lâm thì vô cùng hào hứng hướng về phía Hoàng trêu chọc.
"Đấy không phải chuyện của anh, xin anh về cho..." - Hoàng không khách khí mở miệng tiễn khách.
"Em đừng nhẫn tâm như vậy chứ, tối hôm đó chúng ta..."
"Anh còn dám nói..."
Vũ không nhắc lại thì còn tốt, chứ nhắc đến lại khiến Hoàng tức run người, không ngờ trước mặt người khác lại còn không biết xấu hổ mà nhắc lại.
Vũ cảm thấy lửa giận đến từ Hoàng thì lại vô cùng thích thú, nhưng có Lâm ở đây nên cũng không tiện nói gì thêm mà áp sát vào tai Hoàng như muốn nói nhỏ điều gì đó. Hoàng cũng biết điều đó nên cũng không tránh né hay phản kháng.
"Chuyện hôm đó, anh có lỡ đặt máy quay ở góc phòng mình, tối nay sang nhà anh để lấy nó về..."
Đến đây Vũ nhanh chóng quay người trở về còn thuận tiện giúp Hoàng khóa cổng. Còn Hoàng thì như chết nặng, không ngờ tên này lại còn dám làm chuyện như vậy. Nếu tối nay mà đi thì nhất định sẽ có chuyện chẳng lành, nhưng nếu không đi thì...
Thấy Hoàng bối rối bồn chồn, còn Vũ thì ra về với vẻ chiến thắng thì Lâm cũng bắt đầu tò mò. Không biết là Hoàng đã bị Vũ nắm thóp chuyện gì mà lại như kẻ bại trận thế kia.
Tối hôm đó,Hoàng vừa mới đến cổng thì Vũ đã chờ ở đó từ lúc nào không hay.
"Em bắt anh chờ hơi lâu đó, lên phòng anh đi..."
Hoàng không thèm trả lời mà lặng lẽ theo Vũ lên phòng. Hoàng cũng không chắc là Vũ có quay lén lại không, lại không dám không sang, chỉ sợ 2 chữ "lỡ như"
"Xin anh hãy xóa video đó đi, giữa chúng ta thực sự đã hết rồi..."
"Chúng ta vốn dĩ không kết thúc nếu như em ngày đó em đồng ý tôi. Lỗi không phải là do hay sao"
"Thì sao, cho dù ngày đó tôi có đáp ứng thì với cái tính khí này của anh thì sớm muộn tôi cũng đòi chia tay."
"Ý em là sao? Em chê tôi?" - Vũ vừa nói vừa nắm chặt lấy tay Hoàng.
"Anh làm gì vậy, bỏ tôi ra..." - Hoàng vùng vằng hất tay Vũ ra nhanh chóng chạy lại phía cửa như sợ Vũ khóa trái nó lại.
"Lần này em đã thông mình hơn nhưng cũng không khá hơn được gì đâu. Lại đây anh cho xem trận chiến giữa 2 chúng ta vào tối hôm đó." - Vũ vừa nói vừa mở điện thoại ra.
Đúng như lời mình nói, Vũ đã không hề nói điêu mà thực sự cảnh tượng hôm đó đã bị ghi lại, bởi vì còn bật cả đèn cho nên mặt của 2 đứa rõ mồn một. Nhìn thấy cảnh tượng bị Vũ cưỡиɠ ɠiαи Hoàng vừa giận vừa xấu hổ.
"Rốt cuộc anh muốn sao"
Vũ như chỉ trực chờ câu nói này của Hoàng mà từng bước lại phía cửa rồi nhanh chóng lướt qua Hoàng để bấm nhẹ cái chốt cửa kia. Sau đó Vũ vẫn không nói gì mà nhanh chóng nằm xuống giường cất điện thoại đi.
"Muốn xóa thì phải xem biểu hiện tối nay của em thế nào. Tôi muốn tối nay em phải tự giác..."
"Anh thật sự dám nói..." - Hoàng vừa nói vừa xấu hổ.
"Anh có gì không dám, em quyết định đi, nếu không muốn thì chìa khóa ở kia, em có thể về..."
Hoàng tức điên người lên, Vũ đã lắm được thóp của mình rồi còn về cái con khỉ gì nữa, mình đang ở thế yếu, đang chống trả 1 cách vô nghĩa nhưng lại không thể làm gì. Hoàng rất muốn mở cửa phòng để chạy thật nhanh về nhà, nhưng lí trí mách bảo rằng, nếu hôm nay mà về thì sợ rằng ngày mai sẽ có bão về.
Suy nghĩ 1 hồi, cuối cùng Hoàng cũng chấp nhận thỏa hiệp, không nói câu nào mà từ từ bước lên giường. Vũ dường như cũng đã đoán được điều đó cho nên cũng vô cùng thích thú, cảm giác như bản thân là nhà tiên tri vậy.
Hoàng thấy biểu cảm đắc ý trên mặt của Vũ thì lại càng khó chịu hơn, chỉ trách mình quá lơ là bị Vũ nắm thóp. Thấy Hoàng từ từ cởϊ qυầи áo ra Vũ cũng nhanh chóng thoát y chỉ để lại cái qυầи иᏂỏ màu xám...
Đêm hôm đó, 2 con người quấn lấy nhau trong sự "tự nguyện", đúng như Vũ nói Hoàng cũng cực kì chủ động mà không cần Vũ phải giúp sức. Vũ dường như cũng cảm nhận được Hoàng đã có chút thích thú với việc này. Điều này lại làm cho Vũ cảm thấy khoái chí khi chinh phục được em.
Hôm sau Vũ vẫn không chịu xóa video đã quay lén hôm đó, nhưng lại hứa chắn chắn rằng sẽ chỉ mình có 2 đứa biết. Mặc dù Hoàng cầu xin thế nhưng Vũ vẫn chỉ giữ nguyên ý định.
Hoàng chỉ còn cách trốn tránh không muốn gặp Vũ để nhỡ đâu tên này nổi hứng lên lại đòi. Và trốn tránh cho đến khi có lịch học lên trường...