Chương 29: Hi vọng mong manh?

Tình hình bắt đầu trở nên căng thẳng, Phong Vũ biết rõ hiện tại nếu càng im lặng thì sẽ càng làm cho Diệp Yên trở nên tức giận thêm. Vì vậy, y khẽ nói: "Bởi vì đó là... Nụ hôn đầu của ta... Nên ta cảm thấy rất khó xử khi đối diện với nàng!" Diệp Yên nghi ngờ nhìn lại, thấy y có vẻ tránh ánh mắt của mình nên nhíu mày hỏi lại: "Chỉ có như vậy thôi sao?"

Sau khi nghe một tiếng "ừm" của đối phương thì nàng lại càng phát hỏa. Nàng gạt tay chàng ra, lên giọng nhưng không đến mức lớn tiếng, hỏi lại: "Vẫn nói dối? Chàng đây là xem ta như con nít sao? Huống hồ, đó cũng là nụ hôn đầu của ta, hai chúng ta xem như là huề nhau, còn so đo như vậy làm gì?"

Phong Vũ biết rõ, nếu bây giờ càng nói dối để lấp liếʍ thì càng làm cho Diệp Yên cảm thấy tức giận. Cuối cùng, y quyết định nói sự thật: "Được rồi! Trước tiên, hãy vào phòng đã. Ngoài trời sương lạnh, kẻo lại làm tiểu thư nhiễm phong hàn."

Nàng nghe xong cũng không nói gì, chỉ im lặng đi vào phòng. Phong Vũ cũng theo nàng, bưng mâm cơm nhỏ đặt lên bàn, sau đó y ngồi xuống ghế, nhìn Diệp Yên rồi nhỏ giọng nói: "Quả thật, vấn đề không phải nằm ở nụ hôn đầu!"

Nàng quay sang hỏi: "Vậy vấn đề nằm ở đâu? Ở ta sao?"

Chàng im lặng một lúc, sau đó đáp lại với giọng rất nhỏ, có vẻ rất khó xử: "Nàng là tiểu thư, nàng có tất cả những thứ quý giá nhất, là con gái cưng của Diệp phủ. Còn ta... Ta chỉ là một hộ vệ nhỏ trong số rất nhiều hộ vệ nhỏ khác của nàng, ta.. Không thể cho nàng những thứ quý giá đẹp đẽ kia. Chưa kể đến lão gia và phu nhân, nàng nghĩ họ sẽ đồng ý để nàng ở bên cạnh một người không có tương lai như ta sao? Ta có thể sai lầm, nhưng ta lại không nỡ để nàng cũng sai lầm giống ta. Vậy nên tốt nhất, mong nàng hãy xem như nụ hôn đó là ta đang phạm thượng với chủ tử đi! Đừng sai càng thêm sai nữa!" .

Bây giờ Diệp Yên mới vỡ lẽ, chính nàng cũng chưa nghĩ đến vấn đề này. Quả thực, đây là chuyện hệ trọng, vì nhà nàng là dòng họ danh giá, tuy nàng không quan tâm đến những lời gièm pha nhưng còn người nhà của nàng? Họ chắc chắn sẽ không thể để những loại tin tức như: "Tiểu thư độc nhất của Diệp gia trang lại đi yêu một kẻ người hầu đầu đường xó chợ!" truyền ra ngoài được. Nàng thầm nghĩ: "Tại sao? Sao ta lại không nghĩ đến nỗi sợ của chàng? Vậy nếu chỉ cần ta không phải là đại tiểu thư gì đó nữa thì chắc mối lương duyên của ta và chàng có thể tiếp tục rồi?"

Nghĩ xong, nàng quay sang nói với Phong Vũ: "Hay là... Chúng ta đừng đi nữa! Ở lại đây làm một đôi phu thê bình thường, ta sẽ nghĩ cách truyền tin chúng ta đã chết ra ngoài... Lúc đó, ta không phải là đại tiểu thư, chàng cũng không phải là hộ vệ của đại tiểu thư... Chúng ta chỉ là hai người bình thường sống một cuộc sống bình thường, được không?"