Dường như chính nụ hôn đó đã làm cho Phong Vũ có cái nhìn khác về Diệp Yên. Nàng vừa nhẹ nhàng nhưng cũng rất mạnh mẽ... Nói gì thì nói, nàng đã mười lăm, y cũng đã mười bảy... Suốt ngày hôm đó Phong Vũ trở nên ít nói, Diệp Yên càng muốn lại gần bao nhiêu thì y lại cố gắng tránh xa bấy nhiêu... Diệp Yên cơ hồ không thể hiểu nổi, nàng nghĩ thầm: "Rõ ràng là chàng cũng thích ta? Tại sao lại muốn tránh mặt ta chứ?"
Càng nghĩ cô càng sốt ruột, cô sợ bản thân đang hiểu lầm ý của y, cô sợ cô chỉ là tự mình đa tình..."Lẽ nào... Chàng vì muốn đáp ứng ta mà lại làm như vậy sao Phong Vũ? Không! Ta không muốn... Ta muốn ta và chàng là của nhau!"
Đêm hôm đó Diệp Yên lo lắng đến nỗi cơm cũng chẳng buồn ăn... Bất quá, Phong Vũ lại đành phải mang cơm sang phòng cho cô. Đến nơi, y hơi lưỡng lự nhưng rồi vẫn quyết định đưa tay lên gõ cửa. Bên trong phòng có tiếng nói khẽ: "Bà bà, người mang về đi rồi mau đi nghỉ ngơi đi, ta không đói!"
Cậu thở dài, đáp lại: "Tiểu thư đây là muốn tự làm mình chết đói để trả thù ta, khiến ta phải ân hận sao?"
Nghe thấy giọng của Phong Vũ, mắt Diệp Yên lập tức sáng lên, nhưng rồi cũng giả vờ giận dỗi nói: "Đến đây làm gì? Không phải muốn tránh mặt ta sao? Vậy chàng tránh cả đời đi, ta có chết đói cũng không cần chàng thương hại!"
Y thở dài, không biết việc mình làm là đúng hay sai. Chỉ biết việc cần làm trước mắt là phải an ủi vị tiểu thư đang giận dỗi kia... Cuối cùng, y cũng dùng giọng chân thành nhất để nói: "Vậy nàng thật sự không muốn cho ta vào sao?"
Bên trong im lặng một lúc, sau cùng cánh cửa cũng mở ra. Nàng vẫn là nàng, nhưng lại không phải là xuất hiện cùng với nụ cười tươi như thường ngày mà lại là nét mặt đầy vẻ buồn bã, hơn nữa còn rơi rất nhiều nước mắt. Trái tim Phong Vũ như bị ai đó vò nát, sau đó lại bị cấu xé thành từng mảnh. Chàng vừa hận mình, lại càng hận cái thân phận thấp hèn của bản thân...
Không biết làm gì hơn, Phong Vũ chỉ có thể đặt mâm cơm sang một bên, sau đó ôm chầm lấy Diệp Yên. Cô hơi run rẩy, lộ ra vẻ yếu đuối trước giờ chưa từng có, ngày xưa dù có bị thương, nàng cũng chỉ mỉm cười, nói: "Không sao, không đau chút nào!" Để lừa chàng. Sao bây giờ lại vì một hành động nhỏ của chàng mà bị dọa đến như vậy... Nàng nhỏ nhắn, yếu đuối đang nép mình trong vòng tay ấm áp nhưng rắn rỏi của y, đột nhiên lên tiếng hỏi: "Vì sao tránh ta?"
Thấy y vẫn im lặng, nàng dường như không kiềm chế được cảm xúc nên bắt đầu lớn tiếng hơn: "Nói! Vì sao chàng tránh ta?"