Chương 27: Là ai nhầm!?

Nắng sáng thật ấm áp. Chiếu rọi tận vào trong gian phòng nhỏ làm cho cả căn phòng cũng bừng sáng. Bên ngoài gian bếp đã vang lên tiếng ùng ục từ lúc tinh mơ... Lần này vẫn là Phong Vũ nấu, Diệp Yên đứng bên cạnh nhìn, chỉ là ánh mắt của cả hai người đều toát lên sự thâm tình, dịu dàng hơn thường ngày. Lạc Lạc thấy thế liền quay sang hỏi Lâm bà: "Bà nội! Nấu ăn rất nguy hiểm sao? Hôm nay hai người này đều rất kì lạ, cứ nhìn nhau mãi như vậy thì bao giờ mới xong đây? Lạc Lạc đói lắm rồi!"Quả nhiên vẫn là vừa dứt câu liền bị Lâm bà gõ đầu một cái: "Nhóc con! Sao bà nội lại không phát hiện con là một đứa thích nhìn lén như vậy chứ? Mau đi dọn thuốc vào nhà đi!"

Cô bé xoa xoa cái đầu nhỏ, mặt xịu xuống.

Đợi cho Lạc Lạc đi khỏi, Lâm bà mới nhìn vào trong căn bếp, lắc đầu: "Đã nói với ngươi là không có khả năng, ngươi cũng biết là khó khăn trăm bề, sao còn phải liều lĩnh như vậy chứ... Haizz, lão chỉ là người ngoài cuộc, chuyện gì nên nói cũng đã nói. Thôi thì chúc cho hai ngươi hạnh phúc bình an vậy!"

Vừa dứt câu, trong bếp vọng ra tiếng gọi lớn của Diệp Yên: "Ăn cơm thôi!"

........................................

Xong bữa sáng, Lâm bà và Lạc Lạc đều đi hái thuốc. Cũng phải đến hoàng hôn mới về, ... Khoảng thời gian họ đi vắng cũng là khoảng thời gian riêng tư nhất trong ngày của Diệp Yên và Phong Vũ...

Lúc này y đang ngồi đọc sách, cô thì gảy đàn, tiếng đàn cộng với tiếng nước chảy róc rách tạo nên một âm thanh vừa nhẹ nhàng vừa rắn rỏi, vừa âm trầm vừa thanh thoát linh hoạt.

Phong Vũ buông cuốn sách đang đọc dở trên tay xuống, chăm chú ngắm nhìn người đàn trước mặt, mi tâm giãn ra, ánh mắt đầy dịu dàng, tình ý. Tiếng đàn ngưng, Diệp Yên mỉm cười nhìn khuôn mặt khôi ngô tuấn tú trước mắt...

Là nụ cười đó, nụ cười vô lo vô nghĩ nhưng lại có thể cướp mất linh hồn của người khác... Dường như đã trở về thực tại, cậu thắc mắc hỏi: "Sao hôm nay tiểu thư lại có nhã hứng đánh đàn cho ta nghe thế? Có dịp gì quan trọng sao?"

Cô mỉm cười nhàn nhạt, nhích sang ngồi sát bên cạnh cậu, đáp khẽ: "Khúc nhạc quan trọng, chỉ cần đàn cho người quan trọng nghe là đã đủ rồi! Diệp Yên vừa dứt câu liền làm cho Phong Vũ có cảm giác thời gian như dừng lại, thật sự cậu vẫn chưa tin những lời mà cô đã nói, không biết bản thân có nghe nhầm hay không. Cậu mở mắt đầy kinh ngạc, hỏi: "Tiểu thư! Người nói gì vậy? Có nói nhầm ở đâu không?"

Cô trả lời: "Ta không nhầm ở đâu hết!"

Lúc này, cậu lại càng trở nên cuống cuồng hơn, nhíu mày hỏi lại: " Vậy là ta nghe nhầm sao?"

Diệp Yên vẫn từ tốn trả lời: "Huynh cũng không nghe nhầm!"

Mặt Phong Vũ lúc này đã chuyển từ trắng thành xanh, sau đó lại từ xanh thành đỏ... Cậu càng trở nên gấp gáp hơn: "Hả!? Vậy..."

Đột nhiên Diệp Yên nhổm người chồm lên hôn vào má cậu một cái. Làm cho cả người cậu trở nên nóng bừng, hơi thở trở nên mất kiểm soát, trái tim nhỏ bé trong l*иg ngực đập nhanh đến nỗi làm cho cậu có cảm giác nó sắp rơi ra đến nơi. Phong Vũ lập tức trở nên kiên định, nhìn Diệp Yên nói: "Nếu lựa chọn này của chúng ta là sai, vậy cũng tốt.... Ta nguyện ý sai thêm lần nữa!"

Nói dứt câu, cậu lập tức ôm chầm lấy Diệp Yên, đặt lên môi cô một nụ hôn rất sâu, nhưng lại rất nhẹ nhàng, như thể sợ làm nàng đau. Đột nhiên Phong Vũ trở nên lưỡng lự, cậu không thể vì bản thân mà liên lụy nàng được, hai người rõ ràng là không thể,... Có vẻ như đã thông suốt sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, cậu toan định đẩy cô ra sau đó đứng dậy thì lại bị Diệp Yên kéo lại. Lần này chính là sự cuồng nhiệt của Diệp Yên, nàng mạnh mẽ cắn một cái làm cho bờ môi của người thiếu niên trước mặt rướm máu, sau đó mới thở hổn hển buông ra.... Vị máu này rất ngọt, hơn nữa còn rất thơm....