Nhìn biểu cảm hạnh phúc của cha mẹ, Lục Tử Uyển và Lục Dao Cầm nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Lục Tử Uyển đang định mở miệng nói gì đó thì chợt nghe giọng Lục Nhị vang lên: "Đại nha đầu này, có phải Tam nha đầu nó đang có tình ý với trụ trì Trí Tiên không?"
Nghe cha hỏi vậy, Lục Tử Uyển vừa định lên tiếng giải thích thì Lục Tiết thị đã chen ngang: "Các con cũng không cần giấu thay cho Vụ nha đầu đâu. Mấy năm nay nó cứ chạy lên núi suốt, nếu không phải thương thầm vị trụ trì kia thì sao lại ngày nào cũng như thế? Có món mới nào làm ra cũng phải mang cho người ta nếm thử trước tiên."
“Nhưng suy cho cùng, hắn vẫn là một hòa thượng, hơn nữa lại là người quyết tâm không hoàn tục. Nếu Tam nha đầu cứ cố chấp như vậy, đến lúc đó người chịu tổn thương chỉ có thể là chính con bé mà thôi.” Lục Nhị vừa nói vừa thở dài thườn thượt: “Ta biết Tam nha đầu tuổi còn nhỏ, con bé và trụ trì Trí Tiên quen biết nhau từ tấm bé, khó tránh khỏi việc nảy sinh những tình cảm khác lạ.”
Nghe những lời của cha, Lục Tử Uyển ngước mắt nhìn đôi vợ chồng đang ngồi trước mặt.
Ở cái thời đại này, họ không hề trọng nam khinh nữ, cũng chưa từng bỏ rơi các con, thì làm sao có thể trách mắng Lục Úc Vụ chỉ vì biết nàng đem lòng thương mến Trí Tiên. Điều họ lo lắng hiện giờ không phải là chuyện Lục Úc Vụ thích Trí Tiên, mà là sợ rằng khi biết Trí Tiên không thể đáp lại tấm chân tình ấy, nàng sẽ phải chịu nhiều đau khổ.
“Cha, nương, Tam muội đúng là có cảm tình với Thiền sư Trí Tiên, nhưng muội ấy là người biết phân biệt nặng nhẹ. Cũng giống như hai người đã nói, Trí Tiên thiền sư sẽ không hoàn tục, vậy cứ để họ làm bạn bè tri kỷ đi ạ.” Lục Tử Uyển nhìn hai người, mỉm cười nhẹ nhàng nói.
Là người thân của Lục Úc Vụ, nàng ấy hiểu rất rõ tính cách của Lục Úc Vụ. Đó là kiểu người đã chọn con đường nào thì sẽ đi đến cùng, cho dù có đâm đầu vào tường cũng quyết không quay lại.
Ba gia đình bọn họ vốn là thế giao, đám trẻ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nên nàng ấy biết mỗi khi Lục Úc Vụ đã đưa ra lựa chọn thì sẽ kiên định bước tiếp mà không hề lay chuyển.
“Cũng phải, Vụ nha đầu tuổi vẫn còn nhỏ, biết đâu sau này gặp được người trong mộng, quay đi quay lại liền quên béng trụ trì Trí Tiên cũng nên.” Lục Tiết thị nhìn các con, ánh mắt ánh lên nét cười, nhưng rồi lại chùng xuống: “Cũng không biết mấy ngày nay Vụ nha đầu ở Cô Tô có ổn không. Đúng cái hôm con bé rời đi, đêm đó ta nằm mơ thấy nó vừa khóc vừa chạy về phía ta, trên người toàn là lửa.”
Nói đến đây, giọng Lục Tiết thị hơi khàn đi: “Đứa trẻ này chưa từng rời khỏi Trừ Châu, chỉ mong dọc đường đi trụ trì có thể bảo vệ con bé bình an.”
“Nương, giấc mơ và hiện thực thường trái ngược nhau mà, người đừng lo lắng quá.” Lục Tử Uyển và Lục Dao Cầm đồng thanh lên tiếng an ủi.
“Cũng đúng, nể tình giao hảo bao nhiêu năm nay, trụ trì nhất định sẽ bảo vệ con bé bình an vô sự.”
Trong khi đó ở một nơi khác, gia đình Âu Dương Tu sau hành trình dài từ kinh thành xuôi về nam, trải qua bao vất vả gian nan, ngày mai cuối cùng cũng sẽ đến Trừ Châu nhậm chức. Lúc này, họ đang dừng chân nghỉ ngơi tại một trạm dịch.
“Quan nhân sao vẫn chưa nghỉ ngơi?” Phu nhân Tiết thị nhìn bóng người đang ngồi bên cạnh, khẽ khàng hỏi: “Chàng lại đang nghĩ đến những chuyện ở kinh thành sao?”
Âu Dương Tu nhìn phu nhân rồi lắc đầu: “Làm khổ phu nhân và mẫu thân rồi, phải vì ta mà chịu liên lụy, cùng ta bôn ba khắp chốn.”
Ông vừa nói vừa thở dài: “Ta vì chuyện tân chính mà bị giáng chức xuống Trừ Châu, trong lòng khó tránh khỏi có chút không cam tâm, cộng thêm...” Những lời còn lại Âu Dương Tu không nói ra: “Nàng cũng biết những chuyện đó đều là hư cấu bịa đặt, chẳng qua chỉ là vài bài thơ từ thuở thiếu thời, vậy mà họ lại dùng những thứ đó để công kích, bôi nhọ ta.”
“Thϊếp và mẫu thân đều tin tưởng chàng.” Phu nhân Tiết thị nhìn Âu Dương Tu, hạ giọng nói. Bà nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, nhẹ nhàng an ủi: “Quan nhân, chỉ cần trong lòng không thẹn là được. Đến cả Phạm công còn bị liên lụy vì việc này, huống chi là chàng?”
Không thấy Âu Dương Tu trả lời, Tiết thị lại nói tiếp: “Thϊếp từng nghe mẫu thân nói, Di Lăng là một nơi tốt đẹp, huống hồ là Trừ Châu?” Bà khẽ thở dài: “Mẫu thân suốt dọc đường đi đều lo lắng cho chàng, ngày mai đến được Trừ Châu rồi, cũng để cho bà yên tâm phần nào.”
“Hơn nữa, thϊếp chưa bao giờ cảm thấy bị chàng làm liên lụy. Chỉ cần được ở bên chàng, thì dù thân ở chốn nào có gì quan trọng?” Ánh mắt Tiết thị ánh lên nét cười dịu dàng.
Âu Dương Tu nắm lấy bàn tay phu nhân, vỗ nhẹ: “Chung quy vẫn là ta đã để nàng chịu thiệt thòi.”
“Thôi được rồi, thϊếp nói không lại chàng, mà nói chàng cũng chẳng chịu nghe, thôi thì cứ để mặc chàng tự mình sầu não đi.” Tiết thị tỏ vẻ bất lực: “Nếu ngày mai để mẫu thân phải lo lắng, thϊếp sẽ không nói đỡ cho chàng đâu đấy.”
Dứt lời, Tiết thị không nhìn ông nữa, trực tiếp xoay người, nhắm mắt đi ngủ.
Âu Dương Tu nhìn phu nhân, ngẫm nghĩ về cuộc sống sau này, rồi cứ thế ngồi lặng thinh ở đó thêm một hồi lâu.