Đây vừa là buổi lễ chào mừng tân Thái thú, cũng là buổi tiệc chia tay Triệu Lương Quy. Tất nhiên, những việc phát sinh thêm này, sau khi Tạ Chẩn và Đỗ Bân bàn bạc đã thống nhất tạm thời giấu kín không cho Triệu Lương Quy biết.
Trong lúc Triệu Lương Quy và Tạ Chẩn đang bàn bạc, lại thấy một bóng người bước vào. Người đó đi đến ngồi xuống cạnh Tạ Chẩn, cầm chén trà trước mặt uống một hơi cạn sạch. "Thông Vi, ngươi trốn về đây hưởng nhàn, bỏ mặc ta một mình ở đó." Hắn nhìn Tạ Chẩn, ánh mắt thoáng chút bất lực: “Nếu không nhờ có Lục đại nương tử giúp đỡ, chắc ta lại phải chôn chân ở đó cả buổi mất."
"Tử Lăng, ngươi oan cho ta quá, ta đây là lo nghĩ cho ngươi mọi đường, chẳng phải là muốn tạo cơ hội cho ngươi và Lục đại nương tử được ở bên nhau thêm một lúc sao."
Đỗ Bân nhìn bạn với ánh mắt bất lực, đưa tay vỗ nhẹ vào đầu Tạ Chẩn một cái: "Đừng có nói bậy, chớ làm hoen ố sự trong sạch của Lục đại nương tử."
"Phải phải phải!" Tạ Chẩn nhìn hắn, trong ánh mắt vẫn ánh lên vài phần trêu chọc: “Ngươi và Lục đại nương tử tình trong như đã, mẹ ngươi sức khỏe nay cũng đã tốt lên nhiều, sao không nhân cơ hội này đến nhà cầu thân đi."
"Tử Lăng này, tại sao ngươi lại không để mẹ đến nghị thân?" Triệu Lương Quy đưa mắt nhìn Đỗ Bân, ôn tồn nói: "Ta làm quan ở Trừ Châu mấy năm nay, với ngươi cũng coi như có vài phần giao tình. Nếu ta cùng mẹ ngươi đến cửa cầu thân thì..."
"Phiền Triệu quan nhân phải bận tâm rồi." Đỗ Bân vội vàng đứng dậy, cúi người vái chào: "Hôm kia mẹ tại hạ đã đến Lục gia để bàn chuyện hôn nhân, hiện giờ chỉ còn đợi Lục tiểu nương tử trở về để thương lượng thêm một chút nữa thôi."
"Vậy thì tốt quá, tốt quá!" Triệu Lương Quy nhìn Đỗ Bân, bật cười sảng khoái: "Coi như cũng giải quyết được một nỗi tiếc nuối, chỉ tiếc là ta không thể tận mắt chứng kiến ngày các ngươi thành thân." Ông ấy nói rồi khẽ thở dài: "Mấy năm nay, cuối cùng chuyện của ngươi cũng đã yên bề."
Đỗ Bân lại cúi người thi lễ: "Đến khi cưới được Lục đại nương tử, tại hạ nhất định sẽ gửi thiệp hồng đến Triệu quan nhân, để ngài cũng được chung vui dính chút hỉ khí."
Triệu Lương Quy lại cười lớn: "Được, được lắm! Những năm tháng ở Trừ Châu này, quen biết được những người như các ngươi quả là may mắn của ta."
Ba người hàn huyên thêm vài câu rồi ai nấy đều cáo từ ra về.
Trong quán ăn Lang Gia, Lục Tử Uyển, Lục Dao Cầm cùng vợ chồng Lục Nhị và Lục Tiết thị đang ngồi đối diện nhau dùng bữa tối.
"Nếu kể chuyện nghị thân của tỷ cho Tam muội biết, không biết muội ấy sẽ nghĩ sao nhỉ." Lục Dao Cầm nhìn Lục Tử Uyển, cười trêu chọc: "Có điều Đỗ quan nhân đối xử với tỷ tốt như vậy, chắc hẳn Tam muội cũng mong tỷ được hạnh phúc."
"Đừng có trêu tỷ." Lục Tử Uyển lườm Lục Dao Cầm một cái: "Tỷ mà xuất giá rồi, người tiếp theo sẽ đến lượt muội đấy." Nói xong, nàng ấy đưa tay ấn nhẹ vào trán muội muội.
"Tỷ nói cũng đúng ha!" Lục Dao Cầm nghe vậy liền cúi đầu, giọng chùng xuống: "Chẳng biết muội có tìm được lang quân như ý không nữa, nếu được như cha mẹ thì tốt biết mấy." Nàng ấy vừa nói vừa đưa mắt nhìn sang Lục Nhị và Lục Tiết thị: "Hoặc nếu được một nửa tính cách của Đỗ quan nhân thôi cũng đã tốt lắm rồi."
"Vội cái gì mà vội." Lục Tiết thị không nhịn được bèn lên tiếng: "Nếu chưa gặp được người phù hợp, thì dù có nuôi thêm vài năm nữa cũng có sao đâu?"
"Mẹ nói phải ạ." Ánh mắt Lục Dao Cầm lại ánh lên nét cười: "Đại tỷ và Đỗ quan nhân đang nghị thân, đợi Tam muội về định ngày thành thân xong, tính ra chắc cũng phải đến sau Tết."
Lục Dao Cầm không để cho mọi người chen lời, lại tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Qua Tết trời yên biển lặng, xuân về hoa nở, tỷ tỷ mặc hỉ phục lên xe hoa về nhà chồng là đẹp nhất rồi."
"Chỉ tiếc là Đỗ quan nhân cũng không thể ở mãi tại Trừ Châu được." Lục Tử Uyển nói ra điểm mấu chốt khiến nàng ấy lo lắng: "Nếu cả ba tỷ muội chúng con đều đi lấy chồng, không có ai ở bên cạnh chăm sóc cha mẹ thì biết làm sao?"
Nàng ấy nhìn cha mẹ mình, lo âu nói: "Nhỡ cha mẹ có mệnh hệ gì, chúng con đều không thể lập tức có mặt bên cạnh, đến lúc đó phải làm thế nào đây?"
"Đợi mấy đứa gả đi hết, cha và mẹ con sẽ đóng cửa quán Lang Gia này, lúc đó sẽ lần lượt đi tìm các con." Lục Nhị cười xòa, nói: "Tay nghề cha tuy không hoa mỹ bằng Tam nha đầu, nhưng dù sao cũng làm đầu bếp bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ lại để mẹ con chết đói được sao." Vừa nói, ông vừa liếc nhìn người vợ tào khang ngồi bên cạnh.
"Mẹ cũng nghĩ như vậy. Nếu các con thực sự đều đi lấy chồng, cha mẹ sẽ sang nhượng lại cửa tiệm, rồi đi tìm các con." Lục Tiết thị nhìn hai cô con gái, nở nụ cười dịu dàng: "Đời này cha mẹ chỉ có ba đứa con các con. Tuy rằng năm xưa bị bà nội các con ghét bỏ, nhưng may mắn là cha con lúc nào cũng đứng ra bảo vệ mẹ."
"Bà là nương tử của ta, là người sẽ bầu bạn với ta cả đời, đương nhiên ta phải bảo vệ bà rồi." Lục Nhị nhìn vợ, trên mặt tràn đầy ý cười: "Đã cha mẹ không thích chúng ta, thì chúng ta cứ tránh xa họ ra một chút."