Cả hai người đồng thời quay đầu nhìn về phía Tạ Ngọc Châu, đưa ra hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau. Mắt Tạ Ngọc Châu lập tức sáng rỡ, xem ra giữa hai người này thật sự có chuyện, lại có chuyện hay để hóng rồi.
Vân Xuyên nghe câu trả lời của Ôn Từ, bèn quay đầu lại nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: "Rõ ràng là huynh nhận ra ta, tại sao lại nói không quen biết?"
Ôn Từ nheo mắt lại: "Ta không quen biết nàng. Nàng bớt tự mình đa tình đi."
"Là vì huynh muốn che giấu thân phận sao?"
Ánh mắt Ôn Từ ngưng lại, hắn lùi một bước dường như muốn rời đi, nhưng bước thứ hai còn chưa kịp bước ra, đã nghe Vân Xuyên nói tiếp: "Huynh không muốn người khác biết huynh là Mộng Khư chủ nhân à?"
Bước chân của Ôn Từ cứng đờ tại chỗ, bốn bề chìm vào tĩnh lặng. Trăng sáng treo cao, một cơn gió nhẹ lướt qua con phố. Bên tai mỹ nhân, mặt dây chuyền ngọc khẽ đung đưa, nốt chu sa nơi đuôi mắt đỏ rực đến kinh diễm. Dưới ánh trăng, hắn trông như một yêu quái khoác trên mình tấm da vẽ tuyệt đẹp.
"Chẳng phải nàng đã quên rồi sao?" Ôn Từ trầm giọng hỏi.
"Là ta đoán ra." Vân Xuyên vẫn thản nhiên như thường.
Theo lời đồn, người quen biết nàng vốn không nhiều, mà Yểm Sư quen biết nàng lại càng hiếm hoi hơn. Ngoài Mộng Khư chủ nhân ra, hắn còn có thể là ai được nữa?
Hai người lặng lẽ đối mặt, thời gian như ngừng lại, cho đến khi Tạ Ngọc Châu phá vỡ sự im lặng. Nàng ta nhảy đến bên cạnh hai người, mặt đầy nghi hoặc: "Hai người đang nói gì vậy? Mộng Khư chủ nhân Vu tiên sinh? Đây không phải là Ôn mỹ nhân sao... không phải Tô Triệu Thanh cô nương... không phải, rốt cuộc nàng ấy là ai vậy?"
Ôn Từ không thèm để ý đến Tạ Ngọc Châu, chỉ chăm chú nhìn Vân Xuyên. Khi hắn cất lời lần nữa, giọng nói đã đổi lại thành giọng nam trong trẻo.
"Nàng vẫn thông minh đến mức đáng ghét như ngày nào."
Ngay sau đó, hắn gằn từng chữ: "Diệp. Mẫn. Vi."
"Giọng của ngươi... sao thế này? Ngươi là đàn ông! Ngươi giả gái... Khoan đã... Cái gì? Diệp Mẫn Vi!?" Tạ Ngọc Châu phản ứng chậm một nhịp, kinh hãi hét lên một tiếng, làm mấy con chim hoảng sợ bay đi mất.
Chỉ thấy trên con đường lát đá đẫm ánh trăng, Vân Xuyên với mái tóc bạc rối bù, dáng vẻ chật vật, nhưng sau khi nhìn thấy ánh huỳnh quang màu lam trên phiến đá, đôi mắt nàng lại trở nên bình tĩnh và chuyên chú.
Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy tim mình đập như trống dồn, tất cả vừa vô lý lại vừa hợp lý một cách kỳ lạ. Nàng ta lí nhí hỏi: "Thật sao? Vân Xuyên tỷ tỷ, tỷ là... tỷ là Diệp Mẫn Vi ư?"
Vân Xuyên gật đầu: "Ừm."
Tạ Ngọc Châu lấy tay che miệng, mắt mở to tròn nhìn hai người trước mặt — Mộng Khư chủ nhân Vu tiên sinh trong truyền thuyết, và Vạn Tượng Chi Tông Diệp Mẫn Vi.
Những lời đồn đại trong đầu cứ từng lớp từng lớp chồng lên nhau, như thể khoác lên cho hai người trước mặt hết lớp mặt nạ này đến lớp mặt nạ khác. Gương mặt quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ. Nhân vật trong truyện như xé sách bước ra, đứng ngay trước mặt nàng.
Nàng ta đã cảm thấy giữa hai người này có chuyện, nhưng không thể ngờ chuyện lại lớn đến mức này!
Giữa lúc đầu óc đang hỗn loạn, Tạ Ngọc Châu chỉ vào Ôn Từ rồi quay sang nhìn Vân Xuyên, khó tin nói: "Khoan đã, Mộng Khư chủ nhân không phải đã chết từ lâu rồi sao? Lại còn chết trong tay tỷ nữa, sau đó đám Yểm Sư kia vì báo thù cho hắn nên mới muốn gϊếŧ tỷ? Năm đó hai người cắt áo đoạn nghĩa, đại chiến ba trăm hiệp trên Côn Ngô sơn, trận đó đúng là long trời lở đất, sấm chớp rền vang, nhật nguyệt lu mờ..."
Ôn Từ quay đầu lại nhìn Tạ Ngọc Châu, cười như không cười nói: "Sao nào, rất mong chúng ta tái diễn một lần nữa à?"
Tạ Ngọc Châu vội xua tay lia lịa nói không phải, nhưng nói rồi giọng cứ nhỏ dần, nàng ta giơ tay lên, chụm ngón cái và ngón trỏ lại, ra hiệu: "Chỉ... một chút xíu thôi."
Tuy tình cảnh lúc này vừa kỳ quái, phức tạp lại nguy hiểm, nhưng tối nay nàng ta đã trải qua quá nhiều chuyện ly kỳ, phức tạp và mạo hiểm rồi, đến mức tâm trạng cũng trở nên vô cùng kỳ lạ, quên cả sợ hãi mà chỉ còn lại sự phấn khích. Nghĩ lại những ngày bị nhốt ở nhà, nàng ta toàn phải dựa vào những giai thoại của tiên môn để qua ngày. Giờ thì may mắn chiếm được hàng ghế đầu, tận mắt chứng kiến cuộc tái ngộ kinh thiên động địa sau hai mươi năm của hai vị tông sư!
Nghĩ đến đây, Tạ Ngọc Châu bất giác thấy máu trong người sôi trào. Nhưng nàng ta vừa mới sôi trào được một lúc thì đã thấy những tờ giấy trắng lại theo một cơn gió lốc ập đến. Trong nháy mắt, hai người kia đã bị cuốn lên mái hiên cao đối diện, chỉ còn lại hai bóng hình xa xăm dưới ánh trăng.
Tạ Ngọc Châu thất vọng tràn trề, chỉ đành bất lực nhảy lên vài cái tại chỗ, thầm nghĩ họ chạy xa như vậy, làm sao mình nghe được họ nói gì nữa chứ!
Trên mái hiên, Ôn Từ một tay túm lấy cổ áo Diệp Mẫn Vi, xách thẳng nàng ra mép mái hiên, tức giận nói: "Diệp Mẫn Vi, nàng nghĩ cái gì vậy? Bây giờ nàng yểm tu thất bại, vừa không có ký ức, vừa không có tu vi, yểm thú của nàng thì lại là một con cừu béo chạy loạn khắp nơi. Nàng xuống núi vào lúc đầu sóng ngọn gió này là để tìm chết à?"
Diệp Mẫn Vi cũng không giãy giụa, chỉ cúi đầu nhìn vào mắt Ôn Từ: "Huynh có vẻ rất quan tâm ta."
Ôn Từ nhướng mày: "Đó là trọng tâm của vấn đề ta đang nói à?"
"Ta nghe nói chúng ta đã tuyệt giao, bây giờ là kẻ thù."
"Sao nào, nàng muốn chết trong tay ta à?"
Diệp Mẫn Vi chỉ xuống dưới, vạch cho hắn một con đường sáng: "Bây giờ huynh buông tay ra đi, ta rơi xuống là chết ngay."