Chương 25: Kết minh

Không nói đến những đệ tử tiên môn và đám tôi tớ bên ngoài gương đồng đang kinh hãi thất sắc, ba Yểm Sư đang hỗn chiến trong mộng cảnh nhìn thấy tro tàn bay đầy trời bao quanh Vân Xuyên, đều ngây cả người.

Kẻ đánh trống la lên trước tiên: "Hôm nay gặp phải tà ma lớn rồi! Cuộc thi loạn hết cả lên, tiểu thư Tạ gia đến rồi, bây giờ ngay cả linh phỉ cũng đến! Con nha đầu nhà ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

Triệu Lão Lục, kẻ điều khiển châu chấu, lại càng thêm phấn khích, cười ha hả trong cơn lốc châu chấu: "Tốt lắm! Ta thích náo nhiệt!"

Vân Xuyên đỡ Tạ Ngọc Châu cưỡi tro tàn bay lên, nàng né tránh những cành cây và châu chấu đang tấn công bằng sóng âm, xoay một vòng giữa trung tâm giao thoa của ba cơn ác mộng, ngón tay nhanh chóng di chuyển trên quần áo.

Tạ Ngọc Châu ngoan ngoãn đóng vai con tin, hỏi bằng giọng lí nhí như muỗi kêu: "Tỷ đang tính toán gì vậy?"

Vân Xuyên cũng hạ thấp giọng: "Tính xem ta có thể đánh thắng ai."

"Ai?"

"Chẳng đánh thắng được ai cả."

"Vậy phải làm sao!?"

"Chọn một người, giúp hắn đánh thắng những người khác nhanh hơn."

Vân Xuyên vừa dứt lời liền vung cổ tay, tro tàn bay đi chém đứt cành cây sắp đâm vào Triệu Lão Lục, đồng thời chặn luôn cả độc dịch.

Triệu Lão Lục quay đầu nhìn Vân Xuyên, kinh ngạc nói: "Tiểu nha đầu, ngươi lại giúp ta?"

"Ngươi thắng đến cuối cùng, tất cả giấc mơ đều tan vỡ, ta sẽ có thể ra ngoài." Vân Xuyên lơ lửng giữa không trung, thành thật trả lời.

Tạ Ngọc Châu cứng đờ người, lí nhí phản đối: "Sao tỷ lại giúp hắn mà không giúp thư sinh! Lấy oán báo ân thật quá bất nghĩa!"

Vân Xuyên nghiêm túc trả lời: "Bây giờ người có đạo nghĩa nên gϊếŧ ta để cứu cô."

"..."

"Chỉ có kẻ bất nghĩa mới đứng về phía ta."

Tạ Ngọc Châu như cỏ đầu tường, gió chiều nào theo chiều ấy: "Tỷ nói không sai."

Triệu Lão Lục quả nhiên không quan tâm Tạ Ngọc Châu bị trói, được giúp đỡ còn vô cùng đắc ý. Từ Thuật mặt mày tái mét hét lên: "Cô nương này lại là linh phỉ! Xem ra những hỗn loạn này đều do nàng ta gây ra! Các vị, chúng ta hãy cùng nhau bắt giữ nàng ta trước!"

Khoảnh khắc cành cây lao về phía Vân Xuyên, tiếng trống vang dội, châu chấu bay cao, tro tàn như mưa tên, ba bên cùng tấn công. Ác mộng trong rừng cây lập tức bị xé toạc, khuôn mặt tức giận của Từ Thuật cùng với mộng cảnh đồng thời biến mất.

Từ Thuật đang ngủ say trên đài cao bỗng nhiên tỉnh dậy với vẻ mặt đen sì. Các đệ tử tiên môn bên ngoài gương đồng nhìn thấy cảnh này, tiếng phẫn nộ vang trời, kẻ có đạo nghĩa lại bị kẻ bất nghĩa và kẻ thừa nước đυ.c thả câu đánh bại, thật là vô lý!

Mà Vân Xuyên trong mộng cảnh chỉ vỗ tay, vui mừng nói: "Phá được một giấc mơ rồi."

Sau đó, Yểm Sư đánh trống kia lại còn muốn thuyết phục Vân Xuyên giúp mình, Vân Xuyên về mặt kết minh vẫn rất có đạo nghĩa, không nói hai lời – giúp Triệu Lão Lục tiêu diệt đối phương.

Thế là linh phỉ đại nghịch bất đạo đột nhiên xuất hiện này, cùng với Triệu Lão Lục điên điên khùng khùng kia ngầm hiểu ý nhau mà kết minh. Thực lực của Triệu Lão Lục vốn đã không tệ, vòng tay của Vân Xuyên cũng vô cùng lợi hại, chỉ thấy trên tấm ván gỗ khắc hoa, bảng tên của Triệu Lão Lục chạm vào ai liền hất người đó xuống, cứ thế loạng choạng bay lên, đúng là một đường thẳng tiến, không gì cản nổi.

Việc chia nhóm vốn đã loạn thành một đống, cộng thêm sự can thiệp của Vân Xuyên, tốc độ cuộc thi tăng lên đáng kể. Chưa đầy nửa canh giờ, bảng tên của Triệu Lão Lục đã bay vυ"t lên cao, mắt thấy dồn thẳng vào vị trí minh chủ cao nhất, thế tiến công mãnh liệt lại đột ngột dừng lại – bảng tên của hắn ta bị một bảng tên khác nhanh chóng bay lên hất văng xuống đất.

Trong mơ, Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra, thậm chí còn chưa nhìn thấy Yểm Sư đã hất văng bảng tên "Triệu Lão Lục", thì đã rơi vào một giấc mơ khác, ngã thẳng xuống đất.

Tạ Ngọc Châu ngơ ngác bò dậy khỏi mặt đất, phát hiện xung quanh lại biến thành cảnh tượng trong thành Phụ Giang. Con phố rộng rãi ở trung tâm nối liền với các con đường khác, tiệm lụa, tiệm thuốc, tiệm thịt... đều đóng cửa im ỉm san sát nhau ven đường, trên những mái nhà cao thấp có rất nhiều kền kền đậu, xa xa còn có thể nhìn thấy những viên châu vàng trên nóc Trích Nguyệt Lâu. Nàng ta cố gắng nhớ lại một lúc, kinh ngạc nói: "Đây là... phố Tây Liễu thành Phụ Giang?"

Tạ Ngọc Châu cúi đầu nhìn xuống đất, tất cả các khe hở trên gạch lát đã chứa đầy máu tươi, máu tươi dần dần tràn ra bao phủ mặt đất, phản chiếu vầng trăng đỏ như máu trên trời.

Phố Tây Liễu, mùa thu chính là pháp trường.

Tim nàng thắt lại, còn chưa hiểu rõ tình hình, đã nghe thấy tiếng bước chân dày đặc như mưa rào. Từ các ngõ hẻm, những cái xác đen nghịt lao tới, những cái xác này đều không có đầu, áo quần rách rưới, cao cao thấp thấp giương nanh múa vuốt, vết sẹo to như cái bát trên cổ vẫn còn đang phụt máu ra ngoài, vừa chạy vừa vương vãi máu, đúng là máu chảy thành sông.

Tạ Ngọc Châu lại một phen kinh hãi tột độ, Vân Xuyên giữa tiếng gào thét của Tạ Ngọc Châu kéo mạnh nàng ta lại, giữ nguyên tư thế bắt cóc, rồi từ trên cây bên cạnh hái một quả táo ném xuống đất. Quả táo vừa chạm đất liền lập tức nảy mầm đâm chồi, mọc ra vô số cành nhánh rậm rạp, chặn đứng đám xác chết đang lao tới.

Cây táo trong nháy mắt ra hoa kết quả, những quả mới liên tiếp rơi xuống, những cây táo mới xuyên qua gạch đá mà mọc lên, nghiền nát xác chết, hút lấy dòng sông máu, vươn lên xanh tốt um tùm. Những cành cây vươn ngang lan ra cuốn lấy Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu nâng bổng lên cao.

Vân Xuyên vừa dựa vào lực kéo của cành cây để tránh đám xác chết, vừa hái quả ném vào đống xác. Cứ ném một quả là một đám xác ngã xuống, rồi lại mọc lên một cây táo, chẳng mấy chốc khu chợ rau này sắp biến thành một rừng táo. Ba vòng tròn ngoài cùng trên chiếc vòng tay của Vân Xuyên xoay tít, gần như sắp tóe ra tia lửa.