Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yểm Sư

Chương 20: Biển lửa

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thứ ập đến không chỉ có cát bụi và đá vụn, mà còn có lũ côn trùng chạy trốn từ phía cuối vùng đất đang nứt toác. Những bóng đen khổng lồ lướt qua trên đầu họ, họ luồn lách giữa chân và thân của lũ côn trùng. Thế giới tràn ngập mùi nhớt nháp kỳ dị và lông lá, bên ngoài giấc mơ, chỉ cần sơ ý là họ sẽ giẫm chết côn trùng, bây giờ tình thế đảo ngược, họ lại phải lo lắng bị côn trùng giẫm chết. Mà có nhện, rết, bọ cạp thì cũng thôi đi, tại sao còn có cả gián nữa chứ! Ác mộng của ai mà kinh tởm thế này!

Tạ Ngọc Châu né tránh vô số đôi chân dài ngoằng, hoàn toàn dựa vào bản năng sinh tồn mới kìm nén được cảm giác buồn nôn.

Suốt đường đi cát vàng mù mịt, họ cắm đầu chạy mà không biết đã chạy đến đâu, xung quanh một màu vàng đυ.c không nhìn thấy gì, bóng dáng lũ côn trùng cũng biến mất. Giọng nói của Vân Xuyên xuyên qua lớp bụi truyền đến tai Tạ Ngọc Châu, nàng nói: "Sắp phải nhảy rồi."

"Cái gì... nhảy đi đâu?"

"Nhảy!"

"Này! Nói rõ khụ khụ khụ... Á á á á!"

Tạ Ngọc Châu trước tiên bị cát sặc cho ho sặc sụa, sau đó lại đau đớn hét lớn lên.

Trong nháy mắt, bão cát biến mất không còn dấu vết, trong giấc mơ mới, bầu trời tối đen không thấy sao trăng, có ánh sáng đỏ nhảy múa xung quanh, không khí nóng rực vô cùng. Tạ Ngọc Châu phát hiện mình đang nằm ngửa trên vô số mũi dao, liếc mắt nhìn sang chỉ thấy mặt đất chi chít những lưỡi dao cắm xuống, rừng dao san sát không thấy điểm cuối.

Đây là... núi dao?

Nàng cảm nhận được lưỡi dao đang xuyên qua từng lớp quần áo, đâm vào cơ thể mình. Nàng không thể cử động cũng không dám cử động, chỉ sợ hơi dùng sức một chút sẽ càng bị đâm xuyên nhanh hơn, khóe mắt còn liếc thấy ngọn lửa lớn hừng hực đang cháy tới từ xa, xuyên qua khe hở giữa các lưỡi dao tiến lại gần họ.

Đây là... biển lửa?

Là ai mơ thấy cảnh lên núi dao xuống biển lửa thế này? Sao còn đáng sợ hơn cả cơn ác mộng vừa rồi vậy!?

"Vân Xuyên!" Tạ Ngọc Châu hét lớn tên Vân Xuyên, tiếng hét vang vọng giữa biển lửa và rừng dao, nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào. Nàng ta hoảng sợ tột độ, khó khăn xoay đầu, quay tới quay lui cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng người cách đó không xa.

Vân Xuyên đang tập trung sửa chiếc vòng tay của mình. Nàng cởϊ áσ choàng trải xuống dưới người, ngồi trên mũi dao, Thị Thạch lấp lánh ánh sáng xanh lam yếu ớt, một vài ký hiệu kỳ lạ lướt nhanh qua bề mặt viên đá.

Tạ Ngọc Châu sững sờ chết lặng, không thể không khâm phục định lực của Vân Xuyên. Vào lúc thế này mà lại không nghĩ đến lời trăn trối cũng không nghĩ cách tự cứu, chỉ muốn sửa vòng tay? Hơn nữa còn tập trung tinh thần, siêu thoát khỏi ngoại vật đến mức người khác gọi thế nào nàng cũng không hề động lòng.

Tạ Ngọc Châu gọi bốn năm tiếng không có kết quả, đành phải bỏ cuộc. Ngọn lửa xung quanh cháy ngày càng dữ dội, tiến lại gần họ từng chút một, bầu trời bị ánh lửa nhuộm đỏ rực, nàng ta bị hơi nóng bốc lên hun cho mồ hôi đầm đìa, thấm ướt cả áo.

Tạ Ngọc Châu nhìn lên bầu trời đen kịt, cơn đau từ những lưỡi dao dưới thân càng lúc càng thấu xương, tâm trạng cũng càng lúc càng nặng nề.

Bây giờ chạy cũng không chạy được, thậm chí đứng dậy cũng không nổi. Lần đầu tiên nàng ta xem Yểm thuật, vậy mà lại rơi vào hoàn cảnh thế này.

Cuộc đời mười bảy năm ngắn ngủi lướt nhanh qua tâm trí Tạ Ngọc Châu, nàng ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng nói ổn định, bắt đầu sắp xếp lời trăn trối của mình: "Ta... ta thật không ngờ mình sẽ chết ở đây, ta thật không cam tâm... Ta còn chưa thành công rời khỏi nhà lần nào, cũng nên để ta vui chơi thỏa thích, đi mở mang tầm mắt, học thật nhiều bản lĩnh, rồi hẵng chết chứ."

"Cha mẹ ta hẳn sẽ đau lòng lắm... Họ thương ta như vậy, mấy năm nay ta chỉ toàn chống đối họ, còn chưa nói chuyện tử tế với họ được mấy câu."

Phía Vân Xuyên vang lên một tiếng "cạch" nhỏ, một chiếc vòng tròn bị rơi ra trên chiếc vòng vàng đã được lắp lại.

Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn về phía Vân Xuyên, khẽ nói: "Còn có Vân Xuyên tỷ tỷ, chúng ta lạc vào cơn ác mộng này, xét cho cùng là vì ta muốn xem Yểm sư tỷ thí, là ta đã liên lụy tỷ rồi."

"Pháp thuật đó không biết tỷ làm thế nào, tuy có chút trục trặc nhưng cũng rất lợi hại. Đầu óc tỷ thông minh như vậy, nếu có thể sống lâu hơn một chút, biết đâu sẽ trở thành người như Diệp Mẫn Vi ấy chứ. Haiz, nói vậy, tỷ chết còn đáng tiếc hơn ta chết, ta chẳng biết gì cả, nếu như ta có thể sống thêm mấy năm..."

Tạ Ngọc Châu nói được nửa chừng, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt nàng ta, nhanh chóng bốc hơi thành hơi nước dưới luồng khí nóng.
« Chương TrướcChương Tiếp »