Một luồng gió lạnh nữa thổi tới, mang theo mùi tanh của nước và hơi ẩm của rêu phong. Nhưng lại không nghe tiếng nước chảy... chẳng lẽ là bên giếng?
Bọn chúng định ném nàng xuống giếng phi tang xác ư?
Tàn độc đến vậy sao? Không được, nàng không thể chết thêm lần nữa!
Lạc Dao nóng ruột như lửa đốt, liều mạng giãy giụa, cố giành lại quyền điều khiển thân thể cứng đờ này nhưng đến cả mắt cũng không nhúc nhích nổi... Không được, vẫn không sao cử động được! Nỗi sợ trong nàng dâng cao dữ dội.
Chỉ trong chớp mắt, ba kẻ kia đã bước đến mép giếng trơn trượt, hơi nước tanh nồng phả thẳng vào mặt.
Ngay khoảnh khắc ấy, đầu ngón tay nàng khẽ run. Nàng còn chưa kịp vui mừng thì đã bị ba kẻ kia nhấc bổng, quấn vào tấm chiếu rồi ép đứng dậy. Mùi tanh hắc từ đáy giếng xộc lên, nghẹn thẳng vào mũi khiến nàng muốn nôn.
Hỏng rồi!
Khi Lạc Dao gần như tuyệt vọng, tên lính canh đang giữ chân nàng bỗng khựng lại, như nhìn thấy điều gì ghê rợn. Hắn lập tức hét lên một tiếng thảm kinh, giọng vỡ cả tông:
“Ai đó???”
Hai kẻ còn lại cũng theo phản xạ quay đầu tìm kiếm: “Là ai???”
“Vυ"t!”
Thứ duy nhất đáp lại câu hỏi của bọn chúng, là một âm thanh sắc bén xé gió lao đến.
Một mũi tên có lông chim sượt qua bên tai một tên, cắm “phập” vào bức tường đất phía đối diện. Ba kẻ kia sợ hãi đến hồn vía lên mây, rú lên thất thanh, buông tay tháo chạy.
Rào! Bịch!
Lạc Dao chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, còn chưa kịp phản ứng đã cùng với tấm chiếu rơi bịch xuống nền đất lấm bùn bên bệ giếng.
Chiếc chiếu mục nát lập tức bung ra, nửa người nàng lăn ra ngoài, toàn thân đau đớn vô cùng.
Nhưng cú ngã kia, lại như thể đập vỡ xiềng xích đang giam cầm cơ thể này. Tay chân vốn tê cứng như đã chết giờ trở nên mềm mại, thần kinh bên trong bắt đầu từ từ nối lại. Máu huyết tưởng như đã đông cứng cũng như dòng sông băng tan chảy, chậm rãi khơi thông...
Nàng dần dần có thể miễn cưỡng điều khiển tay chân.
Đôi mắt cũng đã có thể cử động được.
Lúc bị ngã xuống, nửa tấm chiếu cỏ rách đúng lúc phủ lên mặt nàng.
Nàng khó khăn xoay chuyển nhãn cầu, qua kẽ hở của chiếu rách, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Có lẽ vì vừa giãy giụa thoát khỏi cửa âm, mắt nàng vẫn mờ đặc, mọi thứ chồng chéo. Cơn choáng váng và buồn nôn dồn dập ập tới, khiến nàng tạm thời chẳng nhìn rõ được gì.
Nàng cố gắng chớp mắt mấy lần, mới gắng gượng nhận ra vài bóng người lờ mờ giữa màn đêm.
Trước tiên là thấy ba người đàn ông mặc trang phục sai dịch bỗng quỳ rạp về phía cửa sau. Nàng nhìn theo hướng bọn họ, bên ngoài cánh cửa, có hơn mười người cưỡi ngựa đang đứng im lặng dưới ánh trăng.
Đi đầu là một người cưỡi ngựa cao lớn nổi bật, vóc dáng vượt hẳn người thường một cái đầu, càng khiến y dễ nhận ra giữa đám đông.
Những người đó thắp lên vài bó đuốc, trong khoảnh khắc, thế giới trước mắt Lạc Dao cũng được ánh lửa soi rõ.
Người dẫn đầu vẫn cầm cung dài trong tay, chưa kịp thu lại. Dây cung căng ra, còn đang rung lên trong gió. Trên người y là chiếc áo trường bào màu đen dài đến đầu gối, bên ngoài khoác thêm áo giáp da đã sờn cũ; vai choàng áo choàng dày màu tối, cả thân hình gần như hòa vào màn đêm dày đặc.
Chỉ có đôi mắt kia, trong ánh trăng, hiện lên sắc xám nhạt hiếm thấy, lạnh buốt như tuyết trên đỉnh núi.
Giờ phút này, ánh mắt ấy đang lạnh lùng lướt qua nơi này.
Phía sau y còn không ít người cưỡi ngựa đứng yên nhưng phần lớn đều chìm trong bóng tối, khuôn mặt không thể nhìn rõ.
Lạc Dao không biết người đến là lành hay dữ, nghĩ đến cơ thể mình vẫn chưa hồi phục... nàng bèn nín thở, nằm im giả vờ chết, chỉ còn tiếng vó ngựa dồn dập từ xa dội lại.
Nhạc Trì Uyên thúc ngựa đi chậm lại, đến gần thì nhanh nhẹn nhảy xuống.
Y chẳng thèm liếc nhìn ba tên sai dịch đang quỳ rạp dưới đất, mà đi thẳng đến chỗ thiếu nữ đang bị nửa tấm chiếu quấn lấy.
Mặt nàng bị che gần hết, chỉ lộ ra chiếc cổ trắng ngần đầy vết bầm tím do bị bóp mạnh. Cổ áo chiếc áo váy vải thô loang máu cũng bị xé rách, để lộ lớp áσ ɭóŧ nhuộm máu bên trong, càng làm nàng trông thảm thương hơn.
Nhạc Trì Uyên trầm mặc chốc lát mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao quét qua ba tên đang quỳ dưới đất.
“Chuyện gì xảy ra?” Giọng y không lớn, nhưng rõ ràng át cả tiếng gió bắc thổi rít bên tai.
Triệu Canh và Lưu Giáp đã sợ đến hồn vía lên mây, len lén đưa mắt nhìn Trương Ngũ. Mà trong lòng Trương Ngũ lúc này cũng run rẩy không thôi, gã đã nhận ra chiếc túi bạc hình cá đeo bên hông người thanh niên trước mặt.
Kỳ lạ thật, sao phủ đô hộ Cam Châu lại phái một võ quan ngũ phẩm đến trạm Dã Hồ giữa đêm thế này?
“Tiểu nhân...” Trương Ngũ giả vờ định trả lời, đồng thời lén liếc người kia.