Chương 4: Ác giả ác báo (1)

Triệu Canh và Lưu Giáp câm như hến, gật đầu liên tục.

Một lát sau, cánh cửa gỗ “kẽo kẹt” mở ra, hé ra một khe hẹp.

Xung quanh im lặng, chỉ còn tiếng gió bắc rít dài và ánh trăng lạnh lẽo trên cao. Lúc này chỉ có tiếng sột soạt của vải thô cọ xát và tiếng lôi kéo nặng nề vang vọng trong đêm.

Ba bóng người lén lút khiêng một cuộn dài được quấn vội bằng tấm chiếu rơm rách, hốt hoảng băng qua sân trạm vắng, hướng về chuồng ngựa nối với cửa sau.

Đuôi chiếu bung ra một chút, để lộ một lọn tóc khô cứng lấm lem bùn đất và máu khô, lay động theo từng bước chân hấp tấp của bọn chúng.

Triệu Canh khiêng đầu, Lưu Giáp khiêng chân. Không như Trương Ngũ, đây là lần đầu họ dính tay tới chuyện gϊếŧ người nên tim đập chân run, chỉ biết cúi đầu chạy cho nhanh. Vì thế họ không hề hay biết thi thể bị che trong chiếu vẫn mở to mắt, và trong lòng đυ.c của đôi mắt ấy có một ánh chớp mờ mờ lóe lên.

Như thể... đôi mắt ấy, vừa sống lại.

---

Lạc Dao đau đầu như búa bổ, đầu óc mơ hồ, cổ họng và bụng cũng đau thắt. Trong cơn mê man, nàng cảm giác có người túm tay túm chân lôi mình dậy một cách thô bạo, rồi lại bị quấn vào thứ gì đó ẩm mốc hôi hám. Nàng muốn cử động, nhưng thân thể như rơi vào trạng thái hồn lìa xác, chỉ có thể mặc người xếp đặt.

“Nhanh cái chân lên!”

Trên đầu vọng xuống tiếng thúc giục cố ý đè thấp giọng, ánh trăng lạnh như nước vừa vặn chiếu lên gò má đang lật ngược của nàng. Lạc Dao trừng mắt nhìn chằm chằm vào lớp chiếu rách mục nát phía dưới, muốn quay đầu nhìn xung quanh nhưng toàn thân chẳng tài nào vận sức được.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nàng đang ở đâu?

Không đúng... chẳng phải nàng đã chết rồi sao?

Không lẽ đây là mơ? Nhưng vì sao giấc mơ này lại đau đến thế? Hơn nữa, giấc mơ này cũng kỳ quái quá rồi...

Khi ý thức dần dần tỉnh táo, từng mảnh ký ức xa lạ bỗng dưng ùa vào đầu nàng như dòng thác, khiến nàng càng thêm hoảng loạn.

Ngay lúc ấy, mấy người đang khiêng nàng lại cất lời trò chuyện.

“Con mẹ nó, đúng là đen đủi!”

Bốn bề vắng lặng, Trương Ngũ lại to gan lên, vừa khiêng vừa chửi thầm.

“Miếng thịt sắp tới miệng mà còn bay mất, lại rước thêm phiền phức vào thân! Dọc đường không có tao thì con tiện nhân này sớm đã chết đói rồi! Tao đối xử với nó còn chưa đủ tốt sao? Tao còn cho nó ăn bánh nữa đấy!”

“Đại... đại ca, em vẫn thấy sợ...” Kẻ kia giọng run rẩy, tay đang nắm cổ chân Lạc Dao cũng rung lên bần bật: “Tuy Lạc tiểu nương tử chịu tội thay cha mà bị lưu đày, nhưng vẫn chưa bị xóa tên trong sổ hộ tịch... Ngày mai quân lính ở phủ đô hộ Cam Châu sẽ đến kiểm tra, nếu thiếu một người, bọn mình phải ăn nói sao đây...”

“Thằng ngu!”

Bên ngoài tấm chiếu vang lên tiếng bạt tai trầm đυ.c.

“Cứ yên tâm đi, giờ chỉ cần xử lý cái xác cho gọn, không có bằng chứng, thì lưu dân tự sát cũng chỉ bị quy vào tội lơ là trông coi, bị đánh mấy roi là xong.”

“Nhưng mà...”

“Im ngay! Đừng nói nữa, kẻo kinh động đến người khác.”

Lạc Dao đại khái đã hiểu ra mọi chuyện. Đời trước tuy nàng mù, nhưng cũng từng nghe không ít truyện và tuồng kịch, cho nên... nàng xuyên rồi, hơn nữa còn xuyên thẳng vào lúc nguyên chủ bị hại!

Cả ba người này, e rằng chính là hung thủ...

Lạc Dao thầm nghĩ, lòng càng thêm tỉnh táo. Nàng còn nhận ra ngôn ngữ bọn chúng dùng nghe rất kỳ lạ, lẫn lộn cả âm cổ khó phân biệt. Vốn dĩ nàng không nên hiểu được, vậy mà giờ lại nghe rõ rành rọt như thể tiếng mẹ đẻ.

Chẳng bao lâu sau, chút ánh sáng yếu ớt nơi mí mắt vụt tắt, Lạc Dao biết mình hẳn đã bị khiêng vào nơi tối tăm không thấy ánh trời. Bởi vì... xung quanh tràn ngập mùi bùn tanh nồng và hơi ẩm mục nát.

Dù cơ thể vẫn chưa thể cử động nhưng nàng đã nhanh chóng thoát khỏi nỗi hoảng loạn ban đầu, bắt đầu chú ý lắng nghe từng biến đổi xung quanh.

Từ năm 6 tuổi, nàng đã được chẩn đoán mắc chứng thoái hóa võng mạc sắc tố. Căn bệnh này không có thuốc chữa, tàn nhẫn ở chỗ, thị lực sẽ dần dần mất đi theo năm tháng, cho đến khi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Cho nên, Lạc Dao đã biết một ngày nào đó nàng sẽ vĩnh viễn mất đi ánh sáng ngày từ khi còn nhỏ. Nàng luôn chuẩn bị kỹ càng cho ngày ấy. Không chỉ tự học chữ nổi từ sớm, trước khi mù hẳn, nàng còn thường xuyên luyện tập phân biệt vật thể trong bóng tối để rèn luyện giác quan và tâm trí, nhằm có thể sống sót khi bóng đêm ập đến.

Dù ở đâu, vào lúc nào, cũng phải giữ bình tĩnh, học cách sống chung với bóng tối. Điều đó đã trở thành phản xạ bản năng của nàng.