Chương 3: Trạm hoang đoạt mạng (3)

Gã ngầm quan sát mấy ngày, chắc chắn nàng chẳng còn lấy một cây trâm bạc. Cả người chỉ khoác tấm áo dài bằng vải thô, dính đầy cát bụi, đến cả cái bánh mạch cũng chẳng có để đổi với bọn sai dịch. Thân hình từng đầy đặn dịu dàng giờ gầy guộc như cỏ lau, yếu ớt đến đáng thương.

Đại Đường chuộng nét đẹp tròn đầy, nhưng Trương Ngũ thì khác. Gã lùn tịt, thường bị người trêu là “Trương đinh tán”, lại mê mệt dáng vẻ mềm yếu mảnh mai. Lạc tiểu nương tử gầy quắt queo như thế, bị các sai dịch khác chê bai là dơ dáy xấu xí nhưng lại lọt vào mắt gã, chẳng khác gì món hàng trong túi, chỉ chờ tới trạm Dã Hồ để tha hồ hưởng thụ.

Huống hồ, mấy ngày trước khi đoàn đi đến bến phà sông Mã Thành, phía nam huyện Cô Tang, người cha già Lạc Hoài Lương của nàng chẳng may bị lật thuyền mà chết đuối!

Không phải trời cũng đang giúp gã sao?

Trong đám tù nhân còn có người chú ruột của nàng, nhưng Trương Ngũ nào để tâm.

Chú nàng nhát như cún, dọc đường thấy cháu gái bị buông lời trêu ghẹo, thậm chí động tay động chân sàm sỡ, cũng chỉ cúi đầu im thin thít, đến cả hơi cũng không dám xì. Ngược lại còn mặt dày giành cả mấy chiếc bánh bột mà Trương Ngũ ném cho Lạc tiểu nương tử lót dạ

Đúng là thứ hèn hạ vô dụng.

Vì thế, khi thấy chỉ còn một ngày nữa là đến trạm Tây Thành để bàn giao, Trương Ngũ cố ý thúc ngựa quất roi, ép đoàn tù đi gấp 70 dặm mỗi ngày để đến trạm Dã Hồ sớm hơn một đêm. Gã chỉ muốn dành trọn đêm ấy cho việc “tốt lành” mà gã đã mưu tính sẵn.

Đám phạm nhân và quan sai còn lại lúc ấy đều đã mệt lả như chó chết, lão gác già ở đây thì càng không đáng bận tâm. Huống hồ, hơn 20 dặm quanh trạm Dã Hồ vắng tanh không một bóng người, kêu trời không thấu gọi đất chẳng hay, đúng là “nơi lý tưởng” mà Trương Ngũ đã lựa sẵn.

Nào ngờ, tiểu nương tử mà suốt dọc đường gã sờ tay nắn mặt chỉ cúi đầu chịu đựng, vậy mà vừa bị gã lôi vào căn nhà đất, lập tức như hổ cái, vừa đá vừa đánh. Trương Ngũ mới đưa tay định xé áo nàng, đã ăn ngay một cái tát nảy lửa vào mặt. Nàng gằn giọng quát lớn:

“Đồ dân đen ngu dốt! Ngươi dám làm nhục ta sao?”

Trương Ngũ còn đang sững sờ thì đầu gối nàng đã thúc liên tiếp vào hạ bộ, đau đến mức gã cong cả người, rên lên một tiếng.

Hai tên sai vặt mà gã gọi tới giúp cũng vội lao vào khống chế nàng nhưng lại bị nàng đá đạp túi bụi, lăn lóc dưới đất như bao đất trôi đồi.

“Con tiện tỳ này chán sống rồi!!” Trương Ngũ cố nhịn cơn đau, giận dữ xông tới, bịt miệng bịt mũi nàng, túm tóc nàng đập mạnh đầu nàng vào tường.

Lạc tiểu nương tử bị đập đầu đến tóe máu, khuôn mặt bê bết, nhưng vẫn ngẩng đầu phun một bụm máu về phía gã, giọng vang như chuông đồng:

“Nhà họ Lạc ta khởi nghiệp từ thời Xuân Thu nước Vệ, xưa có Lạc Dương Tử đánh Trung Sơn được phong đất Linh Thọ; Lạc Nghị làm tể tướng nước Yên, lấy yếu thắng mạnh; Lạc Tiến theo Ngụy Vũ Công đánh nam dẹp bắc! Đến đời Trinh Quán, tổ tiên ta là Lạc Trọng Minh giữ chức chưởng viện thái y, từng bắt mạch chẩn bệnh cho Thái Tông hoàng đế, được ngự ban tấm hoành kim khắc bốn chữ “Thần Thủ Y Thánh” treo giữa cổng phủ! Từ xưa đến nay, nhà họ Lạc ta, văn thì có người làm bái tướng, võ có kẻ phong hầu, y thì được ngự phong thị y. Bao đời rạng rỡ tiếng thơm, thanh danh trong sạch, trời đất đều chứng giám. Lũ heo chó thấp hèn các ngươi, cũng dám sỉ nhục quý nữ nhà họ Nhạc sao?”

Trương Ngũ chẳng hiểu nổi nàng đang nói gì. Gã gầm lên một tiếng, định nhào tới giở trò lần nữa, thì không ngờ nàng đã cắn thuốc độc tự vẫn. Chỉ trong chốc lát, máu từ bảy khiếu trào ra, tắt thở ngay tại chỗ.

Trong lúc giằng co, mặt Trương Ngũ bị nàng tát sưng vêu, trên da còn mấy vệt rớm máu, chỗ thân dưới thì đau nhói như bị nghiền nát. Gã nhớ lại cảnh vừa rồi, lòng đầy uất nghẹn, ánh mắt u ám quét qua thi thể nằm dưới đất: gương mặt nàng bị máu bẩn nhuộm đỏ, chết mà mắt vẫn trợn trừng không nhắm.

Chết trong bộ dạng nhơ nhớp thế này, đúng là làm gã mắc ói mất hết hứng thú.

Mẹ nó, coi như gã gặp xui vậy. Trước hết phải lo xử lý thi thể đã.

Gã trừng mắt nhìn hai tên sai vặt bất tài, giọng gắt gỏng:

“Khóc cái gì mà khóc! Con tiện tì đó tự tìm đường chết, nuốt thuốc độc, liên quan quái gì đến bọn ta? Ông đây còn chưa kịp đυ.ng tới một sợi lông của nó thì nó đã chết rồi! Triệu Canh, kiếm miếng giẻ rách lau máu trên mặt nó đi; Lưu Giáp, đi tìm tấm chiếu cũ nào đó, quấn chặt lại, lợi dụng lúc đêm tối gió lớn, khiêng đi xử lý cho nhanh!”

Dứt lời, gã lạnh lùng rút ra một đoạn dao ngắn, ánh mắt lạnh buốt quét qua hai tên tay chân: “Ngậm mồm cho chặt. Kẻ nào dám hé nửa lời, ông đây lột da.”