Kẻ này chính là Trương Ngũ, chịu trách nhiệm áp giải phạm nhân.
Lần này gã dẫn theo hơn trăm lưu dân từ Trường An đến trạm Dã Hồ nghỉ chân. Tổng cộng 7 nhà, đều là con cái quan lại thế gia ở Trường An năm xưa.
Những phạm nhân này rời Trường An, theo quan đạo đi về phía tây, qua các châu: Ung, Kỳ, Lũng, Tần, Vị, Lan, Lương... Trải qua hơn ngàn dặm gió sương, khổ sở trập trùng mới tới được Cam Châu. Đây là án phạt lưu đày dài ngày hạng nặng thật sự.
Do đường đi quá dài, đám công sai áp giải phải đi theo tuyến quan đạo, đến mỗi châu thì giao đổi công văn, thay người tiếp nhận.
Đến địa phận Lương Châu, việc tiếp quản được giao lại cho Trương Ngũ và hơn 20 tên công sai khác.
Sau đó, đoàn người từ Lương Châu men theo hành trình về phía tây, băng qua hành lang Hà Tây, đi qua Sơn Đan, vượt núi Kỳ Liên và cửa Biển Đô để tiến vào địa phận Cam Châu. Quãng đường hiểm trở dài mấy trăm dặm ấy, đều do bọn họ chịu trách nhiệm áp giải.
Trương Ngũ vốn là kẻ mưu mẹo, ngay khi tiếp nhận nhiệm vụ đã xem kỹ sổ sách điểm danh phạm nhân từ Trường An gửi đến. Gã phát hiện, lúc khởi hành từ Trường An, danh sách ghi rõ hơn 200 người, vậy mà đến khi giao nhận, người thật sự còn lại chưa đến một nửa.
Dọc đường có biết bao nhiêu kẻ chết bệnh, chết rét, ngã núi, chết đuối... thậm chí tự vẫn, không ai ghi đếm xuể. Số người bị thương hoặc bỏ mạng đã quá nửa, cũng không nhận được mật báo nào. Điều này đủ cho thấy, trong đám lưu phạm lần này, không có ai là nhân vật quan trọng được người chống lưng.
Vừa khéo, muốn làm gì cũng dễ.
Trương Ngũ chẳng phải kẻ non nớt mới vào nghề. Gã đã ngoài 50 tuổi, làm việc áp giải phạm nhân cũng được 6 - 7 năm, xác chết gã thấy còn nhiều hơn người sống. Vậy nên dù trước mắt là thi thể một cô gái máu trào bảy khiếu, cũng không đủ khiến gã hoảng loạn.
Dĩ nhiên, vì dục niệm nổi lên mà gã đã từng ức hϊếp không ít phụ nhân quan lại. Thường thì sau khi bị gã cưỡng ép, những người đàn bà đó mới khóc lóc tìm đến cái chết. Thế nhưng hôm nay lại là lần đầu tiên gã vấp ngã.
Gã đưa tay lau vết đau nơi khóe môi, phần bụng dưới từng cơn âm ỉ, khiến trong lòng vừa bực bội vừa tức giận.
Đúng là đen đủi, bị lật thuyền nơi mương cạn.
Mười ngày trước, mới vừa tiếp nhận đoàn lưu phạm này, gã đã để mắt tới vị tiểu nương tử nhà họ Lạc dù đầu tóc rối bù, quần áo bụi bặm, song dung mạo vẫn khó che được vẻ khác thường.
Tên trong sổ ghi rõ: nàng vừa qua tuổi cập kê, chưa xuất giá, là con gái cưng của ngự y Lạc Hoài Lương của viện thái y.
Vào mùa đông năm Vĩnh Huy thứ 6, Vương hoàng hậu bị phế làm thứ dân, cả nhà họ Vương cũng bị kết tội dùng yêu pháp hại người, nhà tan cửa nát. Ngay cả những cung nữ, thái giám từng hầu hạ bà cũng bị đánh chết trong lãnh cung.
Lạc Hoài Lương cũng bị vạ lây. Hoàng hậu bị phế không con, thất sủng, ông từng được lệnh chăm lo sức khỏe cho bà, nên bị gán là người phe Vương thị. Sau khi họ Vương sụp đổ, Lạc Hoài Lương bị tố cáo “bắt mạch sai lệch, kê thuốc trễ nải khiến bệnh phong của thánh nhân trầm trọng thêm”. Cuối cùng, cả nhà ông bị ghép vào tội “Thập ác” - hình phạt nghiêm khắc nhất trong luật Đường - khiến cả nhà bị liên lụy.
May thay, vài vị môn sinh cũ liều chết dâng sớ cầu xin, nên phán quyết mới được sửa lại. Trừ đứa con 3 tuổi và bà mẹ 80 tuổi của ông được miễn tội, còn thê thϊếp cùng các nữ quyến đều bị sung vào trạm đình làm nô tỳ. Đám thanh niên thì bị chia nhỏ, đày đến các quân trấn biên cương, làm lao động nặng.
Vốn dĩ Lạc tiểu nương tử cũng phải theo mẹ và chị vào trạm đình giã gạo, giặt giũ. Thế nhưng lúc trong ngục, nàng đã viết huyết thư khẩn cầu được theo Lạc Hoài Lương đi lưu đày.
Lá thư đẫm lệ ấy được dâng lên tận trong cung. Thánh nhân đọc thấy lời lẽ chân thành, lại nghe dân Trường An đều ca tụng nàng có hiếu, liền đặc cách ban chiếu: cho phép Lạc tiểu nương tử theo cha tới Trương Dịch, trọn nghĩa hiếu thảo, cũng là để thể hiện ân đức của hoàng gia.
Trương Ngũ nghe chuyện bèn cười khẩy. Mấy tiểu thư nhà quan cứ tưởng bị lưu đày là đi du xuân ngắm cảnh chắc? Với sắc vóc như nàng, làm sao có thể còn nguyên vẹn mà tới được Cam Châu?
Có thể khi mới đến những nơi giàu có như Ung Châu hay Lũng Châu, đám sai dịch còn nể mặt đôi chút, bởi phạm nhân lúc ấy vẫn còn giấu được chút vàng bạc trang sức để mua chuộc. Nhưng đến Lương Châu rồi, ai nấy đều đã bị vét sạch đến tận đáy túi.
Không còn gì để vắt, đương nhiên người ta sẽ nhắm vào thân xác.
Hơn nữa, dù đám phạm nhân này không được người trên dặn dò phải đối đãi tử tế, nhưng dọc đường, ai có thân thích hay bạn bè đều có người đón dọc quan đạo, dúi cho chút tiền để được nhẹ tay. Riêng Lạc tiểu nương tử thì khác: nhà tan cửa nát, nơi biên ải xa xôi không người thân thuộc, thế nên không ai đến đút lót Trương Ngũ cả.