Cuối thu, cửa Biển Đô, gió bấc sắc như dao.
Gió lùa qua khe núi, mang theo tiếng rít ghê người như tiếng còi, cuốn bụi cát và cỏ khô bay vùn vụt. Nó rít gào băng qua vùng hoang mạc mênh mông, phóng thẳng tới mấy gian nhà trạm cô quạnh nằm nơi cuối dãy núi Kỳ Liên trập trùng.
Cửa Biển Đô là nơi hiểm yếu nằm giữa 4 châu phía tây của Đại Đường, chắn phía bắc chống Thổ Phiên, ngăn phía tây đề phòng Đột Quyết. Vài năm trước, phủ Đô hộ Cam Châu phụng chỉ dựng thêm 2 trạm lớn mới nằm trên quan đạo: trạm Tây Thành và trạm Sơn Đan. Toàn bộ binh lính và binh trạm cũng đã điều chuyển về đó, khiến trạm cũ nằm giữa thung lũng hoang vu gió cát này mỗi ngày một tiêu điều hơn.
Tường đất nện của trạm đã rạn nứt loang lổ, cửa gỗ xiêu vẹo sắp đổ. Cửa sổ giấy thì lỗ chỗ rách nát, gió đêm thốc vào phát ra tiếng rêи ɾỉ như ma khóc quỷ gào khiến người nghe lạnh cả sống lưng.
Nơi đây gọi là trạm Dã Hồ, giờ chỉ còn lại một người là lão dịch thừa già tai nghễnh ngãng, chân lại tập tễnh, vẫn cố trụ lại trấn giữ.
Lão dịch thừa gần như đã sống nửa đời ở trạm Dã Hồ. Nay tuổi cao sức yếu, không còn đi lại được nhiều, các binh trạm khác lần lượt chuyển sang trạm mới, chỉ mình lão là không chịu rời đi.
Trời đã quá canh ba, lão xách theo chiếc đèn l*иg bằng tre bị mối mọt ăn rỗng như cái rổ, lếch thếch tuần tra trong đêm.
Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn bập bùng chao đảo theo từng bước lão đi, lay động giữa những gian trạm hoang tàn vắng lặng.
Lão đi rất chậm, ngáp lên ngáp xuống vì buồn ngủ.
Trạm Dã Hồ trước nay hiếm ai tới nghỉ chân, thường thì lão đã sớm yên giấc. Song hôm nay lại có điều khác lạ.
Chập tối, bất ngờ có một tốp công sai áp giải phạm nhân tới, dẫn theo hơn trăm kẻ bị lưu đầy từ Trường An ghé lại nghỉ.
Họ không dừng ở trạm Tây Thành cách đây chỉ 20 dặm, cũng không đến trạm Sơn Đan vốn đầy đủ ngựa xe và lương thảo, mà lại chọn nơi trống hoác tiêu điều như trạm Dã Hồ này.
Thật lạ quá.
Tuy nhiên, lão dịch thừa đã kiểm tra kỹ các loại văn thư áp giải, con dấu đóng rõ ràng, không thấy gì sai sót.
Người cầm đầu lần này lại là gương mặt quen thuộc: Trương Ngũ. Trước khi hai trạm mới được xây, gã thường xuyên đi ngang trạm Dã Hồ để áp giải phạm nhân. Mắt lão tuy đã mờ, nhưng vẫn còn nhận ra gã.
Nghe Trương Ngũ nói rằng đám người này chỉ nghỉ một đêm, sáng hôm sau sẽ có binh lính từ phủ Đô hộ Cam Châu đóng ở phía bắc núi Kỳ Liên tới tiếp nhận, sau đó họ sẽ quay về giao việc.
Nghe vậy, lão cũng yên lòng mà không nghĩ nhiều nữa.
Lưng còng xuống, lão lê bước tới căn nhà nằm khuất trong góc trạm, nơi chất đầy đồ cũ linh tinh. Nheo mắt nhìn vào trong nhờ ánh sáng tù mù của chiếc đèn l*иg.
Bóng lão gầy đét như rễ cây khô đổ dài lên bức tường đối diện cửa sổ, dưới ánh đèn lay động, bóng đó lúc dài lúc ngắn, như hình rối bằng da sống dậy.
Trong nhà ngổn ngang đồ vật, đầy mạng nhện và bụi phủ kín. Lão liếc mắt quét qua, không thấy gì khả nghi, bèn chậm rãi khập khiễng rời đi, vừa đi vừa ngáp, xách đèn khuất dần vào đêm.
Bóng người trên vách tường cũng tan theo, cùng ánh sáng ảm đạm vàng vọt kia dần dần mờ nhạt bên ô cửa. Tiếng bước chân mệt mỏi kéo lê hòa trong tiếng gió rít, rồi biến mất hẳn.
Trong căn nhà đất, ngay dưới bệ cửa sổ, có 3 gã đàn ông mặc áo chàm đang ôm sát chân tường, nín thở trốn kỹ.
Chờ ánh sáng đèn l*иg biến mất khỏi đầu, 2 trong số đó không kìm được nữa, lập tức ngã phịch xuống đất vì sợ, vừa thở phì phò vừa lau mồ hôi.
Trăng lạnh ngoài trời lặng lẽ dịch dần về phía đông, ánh sáng tái nhợt từ ô cửa vỡ rọi thẳng vào căn phòng, chiếu lên khuôn mặt căng cứng xanh xám của họ, đồng thời cũng rọi rõ thi thể một cô gái đang nằm sóng soài trên nền đất.
Thi thể nữ ấy trán sưng to bầm tím, sắc mặt trắng bệch, mắt trợn trừng nứt toác. Từ bảy khiếu chảy ra từng dòng máu đỏ thẫm, khô quắt uốn lượn dưới ánh trăng.
“Chết... chết thật rồi...”
Một kẻ mập mạp trong số đó run rẩy lên tiếng. Trước khi lão dịch thừa tới, hắn bị sai ra kiểm tra hơi thở của xác chết, còn bị gương mặt dữ tợn chảy máu khắp bảy khiếu dọa cho hồn lìa khỏi xác, chân mềm oặt, suýt tiểu ra quần.
“Đại ca... nàng ta... mồm mũi đều là máu, giờ... giờ phải làm sao đây...” Gã cao gầy bên cạnh tuy gan hơn một chút nhưng cũng đang dán sát người vào vách, giọng nói lắp bắp không ra hơi.
“Lắm chuyện! Hai thằng hèn nhát chết nhát! Lưu đày dọc đường chết vài mạng thì có gì mà hoảng!” Người cuối cùng quát khẽ. Giọng gã khàn đặc, ánh mắt âm trầm, vóc dáng thấp lùn, làn da trắng bệch dưới ánh trăng trông càng rợn người. Nhưng so với hai kẻ kia, gã có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.