- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Y Mộng Ngọc Đàn Thâm
- Chương 1.5
Y Mộng Ngọc Đàn Thâm
Chương 1.5
Kỷ phu nhân còn tưởng Phù thái y sợ Kỷ Oản Nguyên nghe thấy bệnh tình của chính mình mà bệnh nặng thêm, liền vội vàng mời ông đến phòng cách vách. Sau khi người đi, Kỷ Oản Nguyên lại ngã vật xuống. Trong lòng nàng không khỏi thấp thỏm.
Vị Phù thái y này sẽ không nhìn ra bệnh của nàng chứ?
Không, không thể nào.
Căn bệnh này của nàng nên coi là tâm bệnh thì đúng hơn?
Sở dĩ bắt đầu gặp ác mộng tỉnh giấc là vì những ngày trước nàng và... Ôn... Ôn Kỳ Nghiễn... đã làm chuyện đó... nên mới thường xuyên gặp ác mộng, ăn ngủ không yên.
Nhắc đến nam nhân đó, nghĩ đến sườn mặt lạnh như băng sương của hắn, thần thái nguy hiểm lạnh lùng, cùng với sự cường thế kinh người khó mà chịu đựng nổi, và cả sự tuyệt tình hắn dành cho nàng...
Kỷ Oản Nguyên không nhịn được mà siết chặt chăn gấm, xương chân đều hơi run rẩy.
Nhớ lại lúc phóng túng điên cuồng đó, nàng không chịu nổi sự hung bạo của hắn, cuối cùng ý thức mơ hồ, rồi như một hồn ma chưa biết trước tương lai, quái dị biết được vài chuyện sẽ xảy ra sau này. Chính vì thế nàng mới sợ hãi đến mức đêm không ngủ được, ăn ngủ không yên, ngày càng tiều tụy.
Vị thái y kia dù có thần thông đến mấy, sao có thể thông qua bắt mạch mà biết được những chuyện quái dị trong đầu nàng?
Y thuật đâu phải là đọc tâm thuật?
Cho dù là đọc tâm thuật, cũng phải nhìn mặt nàng mà đoán chứ, hắn chỉ bắt mạch thôi.
Chắc chắn không thể bắt ra được gì, Kỷ Oản Nguyên tự an ủi mình như vậy. Hô, đừng tự mình dọa mình.
Tạm gọi là “giấc mộng”... những chuyện xảy ra trong đó, nàng không muốn có người thứ hai biết.
Mất mặt là chuyện nhỏ, quan trọng là nguy hiểm! Dù sao cũng liên quan đến phụ thân, mẫu thân và Kỷ gia.
Một lát sau, Kỷ phu nhân quay lại.
Kỷ Oản Nguyên nghe thấy tiếng bước chân, vừa định ngồi dậy, lại nghe thấy mẫu thân nàng đã cho lui hết các nha hoàn hầu hạ trong phòng, ngay cả nha hoàn thân cận - Phỉ Thúy cũng bị sai ra ngoài.
Sau đó, bà vén màn trướng lên, đối diện với khuôn mặt có phần nghiêm nghị... và tức giận của mẫu thân, lòng Kỷ Oản Nguyên hốt hoảng, không phải chứ? Thật sự đã biết rồi sao?
Đầu óc nàng quay cuồng, suy nghĩ những đối sách có thể xảy ra và sắp phải đối mặt.
Nhưng chợt nghe thấy mẫu thân nàng hít sâu một hơi rồi nghiêm giọng chất vấn: “Oản Nguyên, đứa trẻ trong bụng con là của ai?”
Kỷ Oản Nguyên như bị một cú đánh thẳng vào đầu, ngửa mặt nghiêng đầu: “... A?”
- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Y Mộng Ngọc Đàn Thâm
- Chương 1.5