Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Y Mộng Ngọc Đàn Thâm

Chương 1.2

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ôi chao, tổ tông bé bỏng của ta, có phải lại gặp ác mộng rồi không?”

Nghe thấy động tĩnh, Kỷ phu nhân vội vàng bỏ công việc đang làm, đi vòng qua tấm bình phong, sải bước vào. Bà ôm lấy nữ nhi kiều diễm đang tỉnh dậy sau cơn ác mộng, toàn thân nàng đẫm mồ hôi lạnh, máu huyết giá băng.

“Nương ở đây, đừng sợ, đừng sợ...”

Kỷ phu nhân đau lòng ôm lấy cô nữ nhi độc nhất của mình, vỗ về lưng nàng, rồi sai tiểu nha hoàn nhanh chóng đi bưng canh sâm đến.

“Nương ở đây, nương ở đây...”

Trong vòng tay ấm áp, dịu dàng của mẫu thân, Kỷ Oản Nguyên dần dần hoàn hồn. Nàng... nàng lại gặp ác mộng nữa rồi...

Không thể đếm rõ đây là lần thứ mấy.

Giờ phút này tỉnh lại, nàng ngước mắt nhìn chiếc gương đồng trên bàn trang điểm ở cách đó không xa.

Trong gương, mặt nàng tuy tái nhợt, kém sắc, nhưng vẫn đẹp hơn trong mộng rất nhiều, ít ra không còn vẻ mặt kinh hoàng, mắt cứng đờ lồi ra, rõ ràng là bộ dạng chết không nhắm mắt.

“Nương”

Vừa nghĩ đến cảnh tượng chết thảm thể xua đi được đó. Gương mặt nhỏ của Kỷ Oản Nguyên tựa vào vai Kỷ phu nhân, nàng sợ hãi vùi vào hõm vai bà, như mèo con khóc rúc rích, giọng điệu còn xoay vần mười mấy khúc quanh co, nức nở khiến người ta đau lòng...

Nước mắt và mồ hôi hòa quyện vào nhau, tay nàng nắm chặt lấy Kỷ phu nhân.

Nghe vậy, lòng Kỷ phu nhân như tan vỡ.

Bà nói phụ thân nàng đã gửi thϊếp mời lần nữa đến ngự y trong đại nội, muộn nhất là buổi chiều sẽ tới, khi ấy sẽ khám lại cho nàng.

Bà còn mắng vị thái y trước đó chẳng làm nên trò trống gì, nàng đã uống thuốc gần một tháng mà thân thể chẳng thấy khá hơn, ngược lại cơn ác mộng lại càng dữ dội hơn. Đúng là lang băm! Bà liên tục cằn nhằn không dứt...

Nếu là trước kia, mẫu thân nàng mắng mỏ thái y như vậy, Kỷ Oản Nguyên sẽ hoàn toàn không để tâm, thậm chí còn hùa theo mắng để hả cơn giận!

Nhưng kể từ khi... xảy ra chuyện đó, nàng kỳ lạ biết được vài điều, nàng đã không thể mắng được nữa.

Thậm chí nàng còn cảm thấy mẫu thân nàng có phần quá kiêu căng. Thái y là người trong cung, là lương y ngự dụng, dù quan giai* không bằng phụ thân nàng nhưng dù sao người ta cũng đến giúp nàng chữa bệnh, đây là ân điển của Thánh thượng, sao có thể nhục mạ như thế? Nói gì mà lang băm với không lang băm, chẳng phải là đang vả mặt Thánh thượng sao? Người có thể vào được Thái Y Viện đều đã trải qua vòng tuyển chọn gắt gao.

* Quan giai: Cấp bậc quan lại
« Chương TrướcChương Tiếp »