Chương 1.1

Ánh nến soi rọi bóng người trong màn trướng mờ ảo. Những chiếc móc ngọc treo ở hai góc giường bạt bộ, vì không chịu nổi rung chấn mà phát ra tiếng va chạm thanh thúy.

Tấm chăn gấm thượng hạng trượt khỏi màn trướng, rơi xuống đất...

Hơi thở vốn thanh lãnh dễ chịu như tùng tuyết, dưới tác dụng của dược tính đã chuyển thành nóng rực, cháy bỏng.

Kỷ Oản Nguyên cảm thấy eo nàng sắp bị bẻ gãy, từ nhỏ xương cốt nàng đã mềm mại, nhưng cũng không chịu nổi sự “khi dễ” này.

Cùng với sự lăn lộn, đè nén mạnh mẽ, nàng thấy hô hấp khó khăn không thể chịu nổi.

Sau đó, trong đầu nàng chợt hiện lên những hình ảnh về cảnh bị tịch thu tài sản, lưu đày. Nàng cảm thấy bên dưới đau đớn dữ dội, ý thức mơ hồ, hồn phách như bị xuất ra. Cảm giác đó giống như sự phiêu bồng của hồn ma được miêu tả trong thoại bản.

Cảm giác này còn chưa kịp thích ứng, khung cảnh đã chuyển sang một gian nội thất tinh xảo xa hoa. Rèm châu màn ngọc lấp lánh ánh sáng, có người chạy vội vàng và lớn tiếng gọi bên tai nàng, ồn ào đến mức khiến người ta suy sụp.

“Không hay rồi! Băng huyết rồi! Băng huyết rồi!”

“Thiếu phu nhân không qua khỏi rồi!”

Dường như là thái y hay lang trung đang căn dặn: “Lấy nước đến, mau đưa canh nhân sâm đến để tiếp khí, có lẽ còn có thể cứu được.”

“Mau mời đại nhân đến...” Nha hoàn thân cận của nàng - Phỉ Thúy cũng gào lên, còn túm lấy tiểu nha hoàn hỏi sao không mời người đến?

Tiểu nha hoàn ấp a ấp úng nói đã đi mời rồi, chỉ là đại nhân có nhiều việc bận rộn, không rảnh qua được, bảo lang trung và bà đỡ cố gắng trông chừng.

“Tiểu thư nhà ta sinh nở, sao đại nhân lại không đến! Nàng đang sinh con cho đại nhân! Nếu có bất trắc gì thì sao! Bao năm nay tiểu thư nhà ta...”

Lời chưa dứt đã bị lang trung và bà đỡ cắt ngang, truy vấn theo lời của tiểu nha hoàn: “Tình huống của thiếu phu nhân rất tệ, trước mắt phải đưa ra quyết định, đại nhân có nói lời nào không, giữ người lớn hay giữ đứa trẻ?”

Tiểu nha hoàn nói: “Đại nhân nói... giữ... giữ đứa trẻ.”

“Không thể nào! Vậy tiểu thư nhà ta phải làm sao?”

***

Tiếng ồn ào trong mộng vô cùng dữ dội, không lâu sau, chợt có một tiếng sét kinh thiên động địa vang vọng trời cao, xé rách bầu trời.

Ánh sáng rọi khắp căn phòng, trong gương đồng hiện ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhưng lại méo mó, tái nhợt.

“A!”

Chăn gấm bị đạp tung, Kỷ Oản Nguyên đột ngột mở to mắt. Nàng ngồi thẳng dậy, trợn tròn mắt, ôm ngực thở dốc. Toàn thân nàng lạnh toát, máu dường như đã đông cứng.